ủ nhiều điều chưa nói, nhưng quanh đi quẩn lại
cũng chỉ nói được dăm ba câu.
Tần Tống đặt bát rượu xuống, uốn
mấy tấc lưỡi, cố gắng giữ tỉnh táo: “Con thì lại thấy… tính của bố với
ông ngoại con thật giống nhau! Lúc ông ngoại con còn trẻ, cũng không
chịu nổi mấy chuyện chướng tai gai mắt, chuyện gì cũng dựa vào chính
mình, tuyệt đối phục tùng mọi chỉ thị của cấp trên… Ông nội của Đình
Đình khi đó đi theo ông cũng phạm phải kha khá lỗi lầm… Mặc dù con còn
nhỏ nhưng nhớ được không ít chuyện đâu. Hồi ấy đi học, mỗi khi có bài
tập làm văn, con còn không biết xấu hổ mà viết bài “Ông ngoại vĩ đại của tôi” này nọ nữa cơ.”
Bố Đình nghe Tần Tống kể vậy cũng bật cười, nhưng Tần Tống lập tức thu lại nụ cười, trong ánh mắt thấp thoáng sự
tiếc nuối xa xăm: “Cậu út con khi ấy bị điều động đến đồn biên phòng…
Cấp trên vừa hạ lệnh xuống, bà ngoại con liền sai người đến ngăn cản, bà cầm công văn đến quỳ trước mặt ông ngoại con cầu xin, lúc đó ông bà
ngoại chỉ còn lại mỗi mình cậu út là con trai. Nhưng ông ngoại chẳng nói chẳng rằng, cuối cùng vẫn để cậu út đi. Sau đó, cậu út con… vinh quang
biết bao! Con đã tận mắt trông thấy ông ngoại con ngồi trong thư phòng
ôm bức ảnh của cậu con lặng lẽ khóc.”
Mặt bố Đình trắng bệch. Ông hiểu ý tứ của Tần Tống.
Thực ra, làm gì có bố mẹ nào lại không thương con mình cơ chứ? Hơn hai mươi
năm âm thầm nhưng hết sức tỉ mỉ nâng niu con gái bảo bối, Đình Đình rên
một tiếng đau thì trong lòng ông còn đau gấp bội phần.
Trước đây
tuy hơi nghèo một chút, cuộc sống có vất vả hơn một chút, ông cũng chẳng hề bận lòng, chỉ cần sống một cách đường đường chính chính, mấy thứ vật chất không quan trọng. Nhưng hôm nay, khi tận mắt nhìn thấy máu tươi
nhỏ giọt trên nửa khuôn mặt của Đình Bảo nhà mình, con bé sợ hãi đến mức ngồi một góc khóc rưng rức, tim ông đau đớn quằn quại như bị ai đó dùng gót giày giẫm đạp lên vậy.
Mẹ Đình nói không hề sai, đều do ông không tốt. Thật ra, ngay lúc đó ông đã cảm thấy hối hận rồi.
Tần Tống ráng mở to đôi mắt đã mơ màng, đầu lắc qua lắc lại, khổ sở làm ra vẻ tỉnh táo.
“Bố!” Anh thành khẩn nói: “Bây giờ người có đức tin sống đúng với con người
thật của mình như bố không nhiều. Con khâm phục bố, thật đó! Nhưng con
không hiểu, bố nguyện hi sinh thân mình vì công việc và lòng tin ấy, vậy tại sao lại không thể vì chính sự nghiệp và đức tin đó mà tạm thời hy
sinh những đạo lý của mình một chút? Rõ ràng là bố có tâm huyết, cũng có năng lực, thật sự không đáng bị đám người vô vị đó ngáng đường. So với
việc chỉ trơ mắt đứng nhìn mà không làm gì được, chi bằng hãy nắm lấy
quyền lực mà mình có quyền lựa chọn trong tay! Đến lúc đó, số người được bố giúp đỡ sẽ không chỉ có những chủ sạp hàng bị bọn bảo kê chèn ép
thôi đâu.”
Anh quan sát vẻ mặt bố Đình, ngừng một lúc rồi lại nói tiếp: “Còn mẹ và Đình Đình nữa, con không thể chịu nổi khi chứng kiến
cảnh hai người phải lo lắng sợ hãi như hôm nay! Bố, bố nói con giống ông ngoại con, nhưng con biết mình không có được tấm lòng được quảng đại,
chấp nhận hy sinh vì người khác như ông. Nếu là chuyện có liên quan đến
người nhà hay người con yêu, con chẳng cần biết đúng sai, bất luận thế
nào con cũng sẽ bảo vệ cho họ được bình an!”
Nói ra được những
lời cất giấu trong lòng rồi, tâm trạng cũng trở nên kích động, Tần Tống
bưng bát rượu dở uống một hơi hết sạch.
Bố Đình trầm ngâm hồi lâu rồi mới khẽ gật đầu.
***
Về đến nhà, Tần Tống say khướt, quỳ trước bậc thềm ôm tủ giày kêu “Bà xã”, nói sao cũng không chịu buông tay. Trương Phác Ngọc thấy động liền ra
xem, thấy cảnh con trai say bí tỉ, còn con dâu thì mang nửa khuôn mặt
đầy vết xước, bà thoáng kinh hoàng, sợ hãi không thốt nên lời.
Hàn Đình Đình sợ bà lo lắng nên không dám nói nhiều, chỉ ậm ừ qua loa vài
câu rồi cùng tài xế đỡ Tần Tống dậy. Nhưng Tần Tống quá nặng, Trương
Phác Ngọc cũng chạy đến giúp, ba người vẫn không lôi được anh lên, cuối
cùng đành phải chạy sang cầu cứu bố Tiểu Đào ở cạnh bên, bốn người cùng
hợp lực mới kéo được Tần Tống vào phòng.
Đêm đến, Trương Phác
Ngọc lên tầng đi ngủ, Hàn Đình Đình ngủ lại bên Tần Tống để tiện chăm
sóc anh. Người này khi say rượu cũng khá là “ngoan”, chỉ lặng lẽ chìm
vào cõi mộng. Cả ngày hôm nay mệt mỏi rã rời, nên ngồi trông Tần Tống
được một lúc, cô cũng ngủ lúc nào chẳng hay.
Trong giấc mơ toàn
những chuyện đáng sợ, cuối cùng cô lại trở về ngã rẽ ban chiều, lớp lớp
chai bia cứ tới tấp bay đến, cô thét lên kêu cứu. Bên tai lại vang lên
tiếng nức nở của mẹ và tiếng gầm giận dữ được đè nén hết cỡ của bố, cô
cuống cuồng tìm kiếm bóng dáng của Tần Tống nhưng khắp nơi đều là mảnh
vỡ thủy tinh, không thể nhìn rõ thứ gì cả, cô òa khóc trong tuyệt vọng
và hoảng loạn…
“A Tống…”
“Anh đây!” Tần Tống giật mình thức giấc, vội vàng ngồi dậy ôm cô vào lòng.
Đình Đình vừa khóc vừa gọi tên anh trong giấc mơ, khiến trái tim đàn ông non nớt của Tần Tống phình ra như đang muốn phá vỡ lồng ngực để chui ra
ngoài. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy bản thân mình hùng vĩ như một
ngọn núi lớn, cô cứ mềm mại m