The Soda Pop
Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210454

Bình chọn: 10.00/10/1045 lượt.

nhau, nước mắt người phụ nữ ở trong lòng anh, nước mắt người đàn ông ở trong lòng. Bọn họ ôm chặt nhau, không có chỗ nào bận tâm nhất, cùng ôm nhau một lần cuối cùng.

Đi đến ngày hôm nay, ngôn ngữ tựa hồ trở nên nhợt nhạt không cần thiết. Vì thế, họ ăn ý lựa chọn trầm mặc.

Chậm. Rất chậm. Đạo đức, tự ràng buộc, băn khoăn, cuối cùng trở thành vũ khí trói buộc tay chân bọn họ.

Giờ phút này, họ không còn đường lui nữa.

Mãi đến nước mắt bị gió thổi khô, An Dĩ Nhược nhẹ nhàng rời khỏi ôm ấp của anh, cong môi nở nụ cười, muốn nói một câu cám ơn, cám ơn anh đã cứu cô, cám ơn anh đã đến nhìn cô ở một đêm này, nhưng chỉ là để lại cho anh một nụ cười dịu dàng, sau đó, xoay người rời đi.

Ở trong nháy mắt cùng cô lướt qua nhau, tim Mục Nham có cảm giác bị xé nát, nửa tháng huấn luyện khép kín, chẳng những không làm anh quên gì, trái lại càng lúc càng nhớ càng lúc càng buồn bực. Cùng với ngày cưới của cô tới gần, rốt cuộc anh không chịu được nữa, cuối cùng đề xe gọi điện thoại cho cô, khi tiếng chuông vang lên ba lần cuối cùng mới có người nhận, là Mễ Ngư say chếch choáng, khi biết được là anh, cô báo địa chỉ, anh chạy xe đến, nhìn thấy, lại là bóng dáng gầy yếu của cô ngồi ở bên đường.

Xa xa nhìn cô, có loại cảm giác hiu quạnh, anh lặng lẽ đứng ở tại chỗ, chỉ cách khoảng mười mét, lại giống như là chân trời và gốc bể, anh lại không biết nên làm thế nào tới gần.

Cùng cô duy trì một khoảng cách rất xa, anh lặng lẽ đi ở phía sau cô, đưa cô về nhà. Một mình bước đi trên con đường dài, sẽ sợ hãi sẽ cô đơn, chung quy anh không yên lòng.

Có lẽ cô biết anh ngay tại phía sau, có lẽ cái gì cô cũng không biết, trên đường đi, cô đi một chút ngừng một chút, nhưng từ đầu tới cuối không có quay đầu lại. Mãi đến cô vào tòa nhà. Mục Nham cũng không có rời đi. Anh đứng ở đường đối diện, ngửa đầu nhìn ánh đèn sáng của cả tòa nhà, không biết ánh đèn nào là của cô.

"Dĩ Nhược, cứ như vậy cùng em đi một đêm, có lẽ im lặng, mới là tốt." Dựa vào trên thân cây, bóng dáng của Mục Nham bị nhánh cây rậm rạp che khuất, thở dài cùng đau đớn trong mắt tiết lộ tình cảm chôn sâu.

Chân trời sáng lên ánh sáng nhạt, bóng dáng cao lớn bị sương mù bao phủ, tòa nhà trước mặt có một cánh cửa sổ bị người từ bên trong đẩy ra, chữ hỉ màu đỏ chói mắt dán ở phía trên, cuối cùng Mục Nham cũng biết, tòa A lầu 8 là nhà của cô.

Đứng ở dưới lầu, ánh mắt người đàn ông tối nghĩa khó hiểu, hồi lâu sau, anh nhắm mắt, xoay người, rời đi.

Áo cưới màu trắng thánh thiện cắt xén vừa người, làm nổi bật lên đường cong lung linh tuyệt đẹp của cô, trang điểm tinh tế, làm cô dâu càng lúc càng xinh đẹp và quyến rũ, nhìn mình trong gương, An Dĩ Nhược nở nụ cười nhàn nhạt.

Tình yêu của cô, cuộc đời của cô, từ hôm nay trở đi là một khởi đầu mới, không cần rầm rộ, chỉ mong bình thản và đầy ý nghĩa, không mơ hồ hư vô, mà là chân thật lâu dài, nắm chặt tay người đàn ông đứng ở thảm bên kia chờ cô, sống yên ổn, gần nhau đến già.

Bạn bè và người thân lục tục đến nhà, Mễ Ngư và má An tiếp đón khách, Trình Mạc Phỉ thân là phù dâu bận trước bận sau kiểm tra gì đó, An Dĩ Nhược lẳng lặng ngồi ở trên giường, thỉnh thoảng nói vài câu với người đến chúc mừng, chờ Tịch Thạc Lương tới đón.

Mễ Ngư rất bận rộn, có rảnh chạy tới oán trách An Dĩ Nhược, "Không được làm phù dâu, thật là chán. Tớ mặc kệ, cậu đưa cho phù dâu lễ vật gì cũng phải có tớ một phần, nếu không đoạn tuyệt với các cậu." Đều do Đàm Tử Việt sống chết không chịu làm phù rể, không còn cách nào, cô đây vốn đã không được cô dâu xem trọng dâu phụ dĩ nhiên là nghĩ việc rồi.

"Không có ai ăn vạ như cậu, đều đã lớn." Trình Mạc Phỉ cười véo véo khuôn mặt tức giận của cô, nói: "Muốn trách thì trách cậu cao quá cao, phù dâu như vậy đứng ở bên cạnh cô dâu không cân đối biết bao, cậu không biết hả."

Mễ Ngư xí một tiếng: "Đây cũng là lỗi của tớ? Muốn trách cũng chỉ có thể trách dáng dấp của các cậu không được cao chứ." Trước đó cô muốn đoạt làm phù dâu An Dĩ Nhược lại không bằng lòng, nguyên nhân đương nhiên chính là chiều cao của cô, thật vất vả lắm mới mặt dày mày dạn thuyết phục người ta, kết quả vì sự thuyết phục và giáo dục của Đàm Tử Việt, cô đành phải thôi.

"Muốn lễ vật thì đàng hoàng tử tế giúp một tay, bằng không cái gì cũng không có." An Dĩ Nhược thấy hai cô tranh cãi, nhịn không được nở nụ cười. Yêu và đau đều là kinh nghiệm, kinh nghiệm trên đường đời tránh không hết đi không ra, quý trọng có được, nắm chắc hiện tại, mới là quan trọng nhất. Hôm qua, sau khi cô về đến nhà nằm sắp ở trên giường suy nghĩ rất nhiều, cũng khóc rất lâu, cuối cùng suy nghĩ cẩn thận một việc, đối với Mục Nham, đối với phần tình cảm nhỏ bé này, cô ắt hẳn thoải mái, bởi vì đối với cuộc hôn nhân sắp đối mặt, cô ôm thái độ hết sức thành kính.

"Ôi, sao lại thế này, cũng chín giờ rưỡi rồi, Tịch Thạc Lương giở trò quỷ gì?" Mễ Ngư hùng hùng hổ hổ xông tới, trừng mắt với An Dĩ Nhược, "Cậu gọi điện thoại thúc giục, đừng để lỡ thời gian, buổi lễ cũng không thể trì hoãn, đó là giờ lành."

"Cậu muốn tớ bị cười chết hả, thúc giục? Người ta còn tưởng rằng tớ