Polly po-cket
Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210000

Bình chọn: 10.00/10/1000 lượt.

túc nói: "Nói thật cho mẹ biết, có phải có cô gái yêu thích rồi hay không."

"Dạ, có." Mục Nham không hề kiêng dè, thành thật trả lời giống như là phạm nhận bị thẩm vấn.

"Thật sự?" Quá quen với trò lừa bịp qua cửa ải của anh, má Mục dĩ nhiên không tin.

"Còn thật hơn cả vàng." Mục Nham thu lại nụ cười, trịnh trọng gật đầu.

"Ai hả, mau nói với mẹ." Má Mục vừa nghe lập tức mặt mày hớn hở, kéo tay của con trai qua, răng rắc bắt đầu oanh tạc: "Tên gọi là gì? Làm việc gì? Bao nhiêu tuổi rồi? Dáng dấp thế nào? Tính tình có được hay không? Khi nào thì dẫn về cho mẹ xem..."

"Bà hỏi một hơi nhiều vấn đề như vậy, bảo nó trả lời cái nào trước hả?" Mục Thịnh từ phòng sách đi ra thì nghe thấy cuộc đối thoại của hai mẹ con, lại thấy con trai nhíu mày bộ dáng không biết làm thế nào, nhịn không được lên tiếng giảy vây cho Mục Nham: "Bà làm mẹ tuyệt không xứng chức, suốt ngày giới thiệu con gái cho nó, cũng không ngại mệt." Ông đoán chiếu theo cách giày vò của vợ gần đây dám chắc Mục Nham không giữ được bình tĩnh, dứt khoát nói: "Trong lòng người ta sớm đã có người, chính là con bé gọi là An Dĩ Nhược đấy."

"Ai?" Má Mục rõ ràng ngớ ra một chút, nhìn Mục Nham, không xác định hỏi: "Bố con nói chính là An Dĩ Nhược? Cô gái con cứu từ Myanmar về?"

Mục Nham gật đầu, thấy sắc mặt mẹ già có chút bất thường, vội nháy mắt ra hiệu với ông già, Mục Thịnh cười cười, vẻ mặt phụ trách giải quyết, không nhanh không chậm ngồi xuống bên cạnh vợ, báo cáo chi tiết quá trình và nguyên nhân xảy ra vụ việc với lãnh đạo.

Thực ra thì chính là vì dẹp yên sóng gió mấy tháng trước, Mục Nham rơi vào đường cùng nói ra tình hình thực tế với Mục Thịnh. Ngày đó ở trong thư phòng, anh nói: "Bố, xin bố nhất định giúp con việc này. Nếu tiếp tục đưa tin như vậy, cô ấy sẽ bị dư luận áp đảo."

Tin tức An Dĩ Nhược và Tịch Thạc Lương vừa kết hôn lại ly hôn đã náo động thành phố A, lại cộng thêm rất nhiều bài báo đã nhắc tới tên của Mục Nham, Mục Thịnh làm sao có thể hoàn toàn không biết gì cả, trầm ngâm một chút, ông cau mày nói: "Đại Mộc, con nói thật với bố đi, không phải là con thật sự thích cô ấy rồi chứ?" Gừng càng già càng cay, ở ngày đó Mục Nham quái lạ lao ra khỏi nhà, ông đã mơ hồ đoán được gì đó, sau này có một lần tinh thần của anh rất sa sút, còn chủ động đề xuất đi căn cứ đảm nhiệm huấn luyện và đào tạo nhân viên cảnh sát mới, hôm nay lại cố ý về nhà nhờ ông chuyển sự chú ý của truyền thông, ngẫm nghĩ một chút thì chấp nhận, song, chuyện lớn như vậy, Mục Thịnh cần chính miệng anh nói ra.

"Phải. Con thích cô ấy." Mục Nham ngẩng đầu, đứng ở trước bàn sách nhìn thẳng vào mắt của bố, thong thả và kiên định nói: "Ở trước khi đi Vân Nam, con đã thích cô ấy." Nếu như không có xảy ra chuyện bắt cốc, có lẽ anh còn chưa thấy rõ lòng của mình.

Mục Thịnh không nói lời nào, đứng dậy đi đến phía trước cửa sổ, ánh mắt xa xôi, ông nghe thấy Mục Nham nói: "Xin lỗi, bố." Xin lỗi việc đã giấu giếm trước đó, dù rằng thỏa đáng mà nói cứu người là trách nhiệm của anh, nhưng phải thừa nhận, bị thương chạy đến Vân Nam cùng thân là cảnh sát của anh không hề quan hệ, anh là vì cô mà đi, vì người anh yêu.

Mục Thịnh thở dài, phất phất tay tỏ vẻ không cần xin lỗi, trầm mặc chốc lát mới nói: "Vậy dẫn đến Tịch Thạc Lương hủy hôn cũng có liên quan đến con?" Không phải trách cứ, nhưng giọng điệu lại khó nén nặng nề, tính tình Mục Nham thế nào làm bố làm sao không biết, sau khi nhìn thấy bài báo ông không có hỏi đến một câu, một nửa là xuất phát từ hiểu biết, một nửa đương nhiên là vì tin tưởng, nhưng hôm nay, nó lại...

Mục Nham không lên tiếng, không thừa nhận cũng không phủ nhận, thực ra thì anh cũng không làm rõ được trong tất cả mọi chuyện rốt cuộc mình đóng vai nhân vật gì. Anh chỉ biết, anh phải bảo vệ cô, không thể để cho cô một mình thu dọn tàn cuộc.

Xoay người lại, Mục Thịnh lời nói thấm thía nói: "Mục Nham, bố không muốn can thiệp vào chuyện tình cảm của con, con không còn nhỏ, làm việc phải có chừng mực." Dừng một chút, ông cân nhắc một chút, lại nói: "Ở trước khi thực hiện quyết định con phải suy nghĩ kĩ, bố không hy vọng chuyện Thư Tuệ tái diễn."

Nghe vậy, lồng ngực Mục Nham tự dưng cứng lại, hóa ra, lúc còn trẻ mình phạm phải sai lầm lại để lại cái bóng cho người nhà, nghĩ đến lo lắng của bố, thậm chí anh không thể vì mình cãi lại một câu.

Trong cuộc tình này có tuổi trẻ hết sức lông bông và kích động, cũng có nỗi đau khắc cốt ghi tâm, ở lúc có quyết định cuối cùng, anh không chỉ một lần nhắc nhở mình, quyết không thể để cho mọi thứ tái diễn.

Giữa hai bố con xẹt qua một sự trầm mặc đáng kể, lúc mở miệng lần nữa thì giọng điệu của Mục Nham kiên định đến không để cho người không tin, anh nói: "An Dĩ Nhược và Thư Tuệ khác nhau, con cũng không phải là Mục Nham của năm đó."

Mục Thịnh nhìn thẳng anh ước chừng một phút dài, cuối cùng gật đầu, "Bố biết rồi, con đi đi."

Hai bố con đối thoại rất ngắn gọn, nhưng giống như là nói hết cả đời. Mục Nham ngồi ở phòng khách suốt cả một đêm, Mục Thịnh ở thư phòng im lặng một đêm.

Ngày hôm sau, ngoài mặt tất cả mọi thứ tiế