XtGem Forum catalog
Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329875

Bình chọn: 7.00/10/987 lượt.

ên mặt cô. Có chút tâm ý, dường như không cần thiết phải che giấu nữa, cũng có lẽ thật sự quá mãnh liệt, vốn không che giấu được.

"Hả?" Tim An Dĩ Nhược đập mạnh và loạn nhịp, thấy anh mím môi cười, mới hiểu được anh đang nói cô gầy, hơi cúi đầu, cô nói: "Đúng vậy, giảm cân thành công." Trải qua mọi thứ trước đó, cô là thật sự không thể quay lại được, cho dù Mục Nham đã rất tự nhiên, An Dĩ Nhược vẫn cảm thấy có áp lực, nhất là lúc anh nhìn mình chăm chăm.

Đem không tự nhiên của cô thu vào trong mắt, Mục Nham nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc dặn dò: "Bây giờ em gầy vô cùng, sức đề kháng của cơ thể sẽ giảm xuống, nếu như có thời gian thì tham gia hoạt động ngoài trời nhiều chút."

Chuyện cũ thảm thiết đan xen hiện thực, dây dưa dính dấp lẫn nhau, dĩ nhiên làm cho thể xác và tinh thần cô mệt mỏi, cho dù ăn uống bình thường, vẫn ngày càng gầy gò.

Ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt An Dĩ Nhược bi thương sâu sắc, cô nói: "Tôi tới lấy chìa khóa, phiền anh, đội trưởng Mục."

Cô gọi anh là đội trưởng Mục? Đây là lần đầu tiên cô xưng hô với anh như vậy. Trước kia cô đều là gọi thẳng tên của anh, âm thanh nhè nhẹ, Mục Nham nghe vào trong tai có một loại cảm giác rất hoàn chỉnh và hợp nhất. Nhưng, vào giờ phút này, thậm chí anh chưa kịp thấy rõ đáy mắt phức tạp và biểu cảm trên mặt của cô, cô đã cố dùng nụ cười lịch sự giấu đi hết thảy.

Mục Nham kinh ngạc, cảm thấy cô là đang dùng xưng hô này nói cho anh biết, giữa bọn họ, cái gì cũng không có, trước đây không có, sau này lại càng không có, cô, không muốn đi vào thế giới của anh.

"Em gọi tôi cái gì?" Anh nhìn cô, cho dù khuôn mặt khó che giấu vẻ mệt mỏi, vẻ mặt của cô vẫn tươi sáng như trước, nếu như, nếu như ánh mắt không xa cách thì anh sẽ cảm thấy giờ phút này mặt đối mặt rất hạnh phúc.

Anh nguyện ý chờ, chờ cô đi ra khỏi khói mù, nhưng anh lại đợi không được, sợ chờ đợi thêm nữa cô sẽ thực sự đi xa rồi. Anh đã buông tay một lần, anh không cho phép lại có lần thứ hai, cho nên ở lúc chịu một đấm kia của Tịch Thạc Lương, anh không coi ai ra gì cất giọng nói: "Một đấm này xem như trừng phạt lúc trước tôi buông tay. Tịch Thạc Lương, anh nhớ kỹ, từ giờ trở đi, An Dĩ Nhược, tôi quyết sẽ không buông tay nữa." Có lẽ anh không có tư cách nói ra lời nói như vậy, nhưng, tự nhiên mà vậy, bất kể hậu quả, anh đã nói như vậy, sau đó cũng không có cảm thấy không ổn.

An Dĩ Nhược đưa mắt nhìn Mục Nham, trong giọng nói của anh mơ hồ tức giận khiến hốc mắt cô đột nhiên nóng lên, cũng không dám liếc anh thêm một cái nào nữa, có chút chật vật mà vươn tay, cô nhỏ giọng yêu cầu: "Đưa chìa khóa cho tôi." Bộ dáng không được tự nhiên giống như một đứa trẻ ăn vạ, muốn lấy về món đồ chơi đã mất.

Mục Nham mím môi liếc nhìn cô một cái, ánh mắt từ từ dịu dàng, thở dài trong lòng. Anh đây là đang làm gì? Thật vất vả chờ cô đến lại muốn ép cô đi sao? Biết rõ hôm nay cô tới để lấy chìa khóa, cả ngày anh đều đứng ngồi không yên, trước khi tan việc Đại Lực gõ mở cửa phòng của anh, cười đến mức như tên trộm: "Thủ lĩnh, em có việc đi trước."

Mục Nham đang xem vụ án, nhưng hình như nhìn không vô được nửa chữ, anh ho nhẹ một tiếng ra vẻ nghiêm túc nói: "Hết việc thì đi, không cần báo cáo." Tiểu tử thối này, so với con giun trong bụng anh còn hiểu anh hơn, xem ra ngày thường quá mềm mỏng với cậu ta, không chỉ có cùng đám tiểu tử của nhị đội thông đồng tính kế ở sau lưng anh, còn dám cả gan mà lướt đến trước mặt anh, nhưng, hình như một chút anh cũng không có tức giận.

Đối mặt với thờ ơ của anh, Đại Lực không sợ chết nói: "Em gọi điện thoại cho An tiểu thư, tối nay cô ấy sẽ đến lấy chìa khóa." Sau đó không đợi anh nói chuyện, đi tới đặt chiếc chìa khóa ở trên bàn làm việc, "Anh chờ đi, thủ lĩnh."

Anh ừ một tiếng, khi cánh cửa được đóng lại, khóe môi hơi giương lên. Ở lúc chờ cô xuống xe taxi, anh đã ở phía trước cửa sổ nhìn thấy cô, đương nhiên càng không có bỏ qua cảnh cô đứng ở bên ngoài đấu tranh. Anh nhìn cô, lại cúi đầu nhìn đồng hồ, ước chừng hai mươi phút, cô lại đứng ở bên ngoài hai mươi phút. Ngay tại lúc anh cho rằng cô sẽ xoay người rời đi, ngay tại lúc anh chuẩn bị lao xuống lầu, cô rốt cuộc đi vào. Lúc nghe nói chìa khóa ở chỗ của anh, cô đột nhiên sợ bước. Anh hiểu, cũng biết, có lẽ đi tới một bước này đã là không dễ dàng, anh không nên cưỡng cầu quá nhiều nữa, vì thế, anh chủ động đi xuống lầu, nói chuyện với cô giống như là bạn bè vậy, dù rằng không muốn khiến cô cảm thấy lúng túng, nhưng, hiệu quả rõ ràng không được tốt như mong đợi.

"Tối rồi, tôi tiễn em." Không trưng cầu ý kiến của cô, Mục Nham quay đầu nói với nhân viên cảnh sát đứng ở đại sảnh không dám hít thở: "Lúc trực ban đi lót dạ, có việc lập tức liên lạc với thủ lĩnh của các cậu."

"Đã biết. Đại đội trưởng yên tâm." Nhân viên cảnh sát ló đầu ra khỏi máy tính, nở nụ cười với Mục Nham và An Dĩ Nhược lại rụt trở về.

Anh đi thẳng ra ngoài, An Dĩ Nhược đành phải đi theo ở phía sau, do dự một chút, cô cố chấp nói: "Không cần phiền anh, tự tôi lái về là được."

"Nhất định phải khách sáo với tôi như vậy sao?" Anh không ngại chờ đợi thêm