Insane
Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329811

Bình chọn: 8.00/10/981 lượt.

rọng, là nụ hôn trong tầng hầm, hay là em vì anh đỡ một dao kia? Hoặc là khi chúng ta gặp nhau ở Sơn Thủy em hỏi anh tại sao trở về trễ như vậy? Cái nào không quan trọng? An Dĩ Nhược, em định dùng vài ba câu nói này đẩy anh đi nơi khác?"

Dùng một câu "Không quan trọng" chặt đứt mọi thứ liên quan giữa bọn họ? Vì vậy, chẳng để lối thoát.

Anh không cho phép, quyết không cho phép.

Không ngờ anh phản ứng như thế này, An Dĩ Nhược giật mình, cảm thấy hơi thở của anh quanh quẩn ở bên tai, theo bản năng dịch người, lưng dán sát ở trên ghế ngồi, mãi đến tránh cũng không thể tránh, trong lúc nhất thời không biết nên làm thế nào đáp lại và tự xử, duy chỉ có cùng anh nhìn nhau.

"Nói chuyện." Đêm yên tĩnh làm nổi bật lên ánh sao lấp lánh trong mắt anh, ánh mắt sâu như vòng xoáy, yên lặng nhìn gương mặt như hoa đào gần trong gang tấc, Mục Nham cường thế truy hỏi, giọng điệu mang theo sắc bén không cách nào xem nhẹ.

Thấy cô muốn mở miệng, anh đột nhiên kề sát cô, khí thế bức người, lạnh lùng nói: "Ngàn vạn lần đừng nói với anh là em hoàn toàn không có cảm giác với anh, cũng đừng lấy lý do không thích hợp tồi như vậy làm cớ, em đừng quên, lúc chúng ta hôn nhau em cũng rất đầu nhập."

"Đủ rồi, Mục Nham!" Nghe đến anh nói cô hôn đầu nhập, An Dĩ Nhược tức giận đến mất đi lý trí, lại kích động giơ tay lên.

"Cái tát có thể gạt bỏ tâm ý sao? Có phải muốn đánh tan hết thảy hay không?" Mục Nham giận dữ, anh nắm lấy cổ tay của cô, nắm chặt không chịu buông, "Nếu như nói giữa em và anh ta thực sự có khe rãnh, em cũng đã từng cố gắng thử đi lấp đầy, là anh ta không may mắn ngốc đến tự mình buông tay, em muốn trừng phạt mình tới khi nào? Nếu như không nỡ thì quay đầu, nếu đã quyết định bỏ xuống nên học cách khoan dung với chính mình, em cố tình khóa trái tim rỉ sắt, cho dù anh có chìa khóa cũng không thể nào vào được, em biết không?"

Dưới cơn thịnh nộ vẫn sợ làm đau cô, Mục Nham không để lại dấu vết nới lỏng lực tay, giọng hơi khàn: "An Dĩ Nhược, anh biết em biết rõ tâm ý của anh. Em đang sợ cái gì anh cũng biết, nhưng em có biết em trốn tránh như vậy không thể giải quyết vấn đề hay không. Anh không bức em bây giờ liền yêu anh, anh cũng không có tư cách yêu cầu em quên anh ta ngay lập tức và ở cùng với anh, nhưng ít nhất em cho chúng ta một cơ hội, có lẽ em sẽ phát hiện, chúng ta thích hợp hơn."

An Dĩ Nhược khóc, như một đứa trẻ.

Anh nói không sai, tâm ý của anh cô đã biết, ở lúc cô không có sức đi suy đoán anh dùng hành động nói cho cô biết, nhưng, đã biết thì thế nào chứ, trong bài báo nói khó coi như vậy, Tịch Thạc Lương kiên định cho rằng bọn họ môn đăng hộ đối như vậy, cô cảm thấy không thể chịu đựng nổi, ánh mắt mọi người đều cho cô áp lực, cô không dám nghĩ đến kết quả, cô sợ. Nhưng hôm nay anh lại "Dịu dàng" bức cô như vậy, dường như cô lại không có chỗ có thể thối lui.

Cô khóc đến thê thảm như vậy, toàn thân được bao quanh bởi bầu không khí bi thương, Mục Nham không tự giác từ từ siết chặt cánh tay, ôm cô vào trong ngực.

Anh không muốn bức cô như vậy, nhưng với một câu nói không hợp của cô đã đâm gai lẫn nhau, vội vã vạch rõ hàng rào giới tuyến với anh, bảo anh làm thế nào giữ bình tĩnh.

Trong lòng Mục Nham tự nhủ: Nếu đã nói rõ rồi, vốn không có lý do gì để thu về, hôm nay thế nào cũng phải ép cô thừa nhận tâm ý của mình.

Một mặt lại không khống chế được đau lòng, cánh tay như là có ý thức dịu dàng ôm cô, anh cất giọng mềm mỏng dỗ cô: "An Dĩ Nhược, đừng khóc, là anh nóng vội nói nặng, anh không ép em..."

Nhiệt độ trong lòng Mục Nham, lực tay của anh, hơi thở nam tính đặc hữu trên người anh cứ thế khiến cho người ta không hiểu sao mềm yếu, An Dĩ Nhược vùi đầu vào trước ngực anh, hai tay nắm chặt áo khoác của anh, khóc đến càng lúc càng thương tâm.

Không ngừng trầm mặc, bên tai chỉ còn tiếng khóc trầm thấp của cô.

Đưa tay đan xen vào trên mái tóc của cô nhẹ nhàng nâng đầu cô lên, do tay cầm súng thời gian dài mà mang chút vết chai dịu dàng mơn trớn gương mặt cô, lau đi từng giọt nước mắt mặn ướt, anh nói: "Trước đây là anh không đúng, lời nên nói từ đầu tới cuối không nói ra khỏi miệng, cho rằng buông tay là thành toàn hạnh phúc của em, lại không nghĩ rằng mang đến cho em tổn tương nặng như vậy. Nếu như anh biết trở về muộn của anh chính là tin cưới của em, anh quyết sẽ không nán lại Vân Nam một ngày. Mặc kệ hôm nay em có muốn nghe hay không, anh cũng không nói không được, giữa anh và Tiêu Nhiên cái gì cũng không có, theo như lời cô ấy đã nói ngày đó không phải sự thật, đêm đó đi đến Tả Cáo bọn anh là ở cùng một phòng, nhưng cái gì cũng chưa từng phát sinh, anh không có chạm qua cô ấy." Trong lúc nói nắm lấy tay cô đặt ở lồng ngực của anh, "Anh nợ em một lời giải thích, anh đã từng nhường một cái ôm, anh còn muộn một lời thổ lộ, An Dĩ Nhược, cho anh một cơ hội, đối với người trong lòng, anh không có cách nhìn xa." Ánh mắt làm như muốn nhìn vào trong lòng cô, anh nhìn vào mắt của cô, cúi đầu hỏi: "Không có nghe thấy một câu nói nào?" Ngừng lại một chút, chờ cô trả lời.

Hồi lâu anh không lên tiếng nữa, lâu đến cô