cùng anh đi gặp anh ta sao?" Hơn nữa tháng nay cô đều bận rộn phần đề án thiết kế này, nếu như giành được khách hàng lớn Oni này vào tay, mức tiêu thụ năm nay của công ty sẽ phải gấp hai năm trước, thân là nhà thiết kế chính, có một số trường hợp cô phải tham dự.
Quan Hàn Nam thở dài, vẫy vẫy tay nói: "Thiết kế của Oni không cần vội."
"Tại sao?" An Dĩ Nhược không hiểu.
"Cũng không có gì, cô có biết công ty Oni là khách hàng lớn chúng ta cực lực tranh giành, nhưng hôm nay tôi mới nghe nói anh ta và Tịch tổng của Hoằng Thái có mối quan hệ cá nhân rất tốt, khả năng chúng ta có thể nhận được vụ làm ăn này không lớn."
Chợt nghe cái tên đó, An Dĩ Nhược có phút chốc tim đập mạnh và loạn nhịp, ngay sau đó phục hồi tinh thần lại, không thể làm gì khác hơn mà cười cười, cùng tồn tại trong giới thời trang, va chạm như thế này sẽ khó tránh khỏi, cô cũng bất lực.
Di động trong ngăn kéo rì rì vang lên, âm chuông ngắn ngủi dễ nghe phá vỡ sự im lặng.
"Trong khoảng thời gian này vì theo đuổi bản thiết kế cô vất vả rồi, chủ nhật nghỉ ngơi thật tốt đi." Quan Hàn Nam mỉm cười đứng dậy, ra khỏi văn phòng trước.
Mục Nham rất đúng giờ, bảy giờ kém năm phút xe của anh vừa vặn đậu ở dưới lầu của công ty An Dĩ Nhược, gửi cho cô một tin nhắn, anh xuống xe đi vào đại sảnh đón cô.
"Muốn ăn gì?"
"Không phải anh nói muốn ăn lẩu sao."
"Nếu như anh nói ăn KFC em có ý kiến gì hay không?" Mục Nham nghiêng đầu nhìn cô, trong mắt hơi mang theo ý cười.
"Ăn cái gì cũng được." An Dĩ Nhược có tâm sự, tâm tình có chút sa sút.
Mục Nham nhíu nhíu mày, không biết đã xảy ra chuyện gì khiến cô không vui. Đúng lúc gặp đèn đỏ, tay trái anh vịn tay lái, tay phải đưa tới nắm lấy tay cô, "Có phải mệt hay không? Nếu mệt nói anh đưa em về nhà sớm."
Bàn tay của anh dày rộng và ấm áp, giống như là mang theo một dòng điện mạnh mẽ, tê dại mà kích vào trái tim An Dĩ Nhược. Cô ngọ ngoạy muốn rút tay về, lại bị anh nắm thật chặt.
"Đèn xanh rồi, còn không đi?" Cô lên tiếng nhắc nhở.
Mục Nham dời mắt về phía ngoài cửa sổ xe, quả nhiên đèn xanh sáng, xe đằng sau đã ấn còi thúc giục, anh nhíu mày, buông lỏng tay ra, nhỏ giọng nói: "Đèn đỏ này thật ngắn."
An Dĩ Nhược quẫn bách đến mặt ửng hồng lên, ánh mắt cười như không cười cũng không dám nhìn anh nữa, quay đầu đi, giả vờ nhìn dòng người dòng xe bên ngoài, khóe miệng cũng không tự giác hơi giương lên.
Vẫn là dựa theo kế hoạch ban đầu đi ăn lẩu, dường như là biết rõ bao tử của cô không tốt, Mục Nham chọn dĩ nhiên là một quán "Lẩu dược thiện", nhìn gò má của anh, đáy lòng An Dĩ Nhược dâng lên cảm động.
Nhìn nhìn cô chọn món ăn, Mục Nham thêm cho cô ly sữa chua, thừa dịp đồ ăn còn chưa có đem lên, anh hỏi: "Sao phờ phạc ỉu xìu vậy, là nghỉ ngơi không đủ hay là bị ông chủ phê bình rồi hả?"
An Dĩ Nhược thấy vẻ mặt anh nghiêm túc, cau mày nói: "Em giỏi giang như vậy, ông chủ khen ngợi em còn không kịp, làm sao lại phê bình em."
Hơi nhíu mày, anh nhìn cô nói: "Vậy nhất định là anh không đủ đẹp trai, em nhìn thấy mặt anh cũng đã trở trên không tốt."
Cô nhịn không được cười, cầm lấy thực đơn trên bàn đánh anh: "Vốn chính là lỗi của anh, khiến tâm tình em không tốt thèm ăn nhiều hơn, phá hủy kế hoạch giảm cân." Mỗi lần cùng đi ăn với nhau anh đều là chọn món ăn cô thích ăn, An Dĩ Nhược cảm thấy mình gần đây mình hơi mập.
"Chớ học người khác giảm cân, sức khỏe là quan trọng nhất." Anh thu lại nụ cười, nghiêm mặt dạy bảo cô: "Chưa thấy qua người phụ nữ nào nhiều xương sườn hơn em, dường như một cơn gió cũng có thể thổi bay."
Cô bĩu môi, "Nào có gầy như vậy. Nếu như thực sự có thể bị gió thổi bay, trái lại giảm được tiền vé máy bay, có thể du lịch khắp thế giới rồi."
"Em muốn du lịch miễn phí thế này cách khả khi là bằng không." Anh đưa mắt liếc cô, thản nhiên nói: "Chẳng lẽ cấu trúc não của nhà thiết kế không giống như người khác?"
"Hả?" An Dĩ Nhược ngẩng đầu, thấy anh hơi nghiêng mặt tới trước dựa sát vào cô, mi như viễn sơn[1'>, mắt như hồ thu, bóng vàng của ánh đèn tỏa chiếu ở trên mặt anh khúc xạ ra ánh sáng dịu dàng khác.
[1'> Mi như viễn sơn tinh tế mà hơi nhếch lên, màu sắc hơi nhạt, thanh tú sáng sủa.
Trong một giây này, phảng phất giống như là bị sấm sét đánh trúng, tim An Dĩ Nhược không hiểu sao lại run lên.
Nghe được giọng nói từ tính của anh vang lên ở bên tai, "Xem ra ánh mắt của anh quả nhiên không tệ."
Hơi thở của anh nhẹ và mỏng, dịu dàng phất qua mặt cô, khẽ cúi đầu, từ tầm mắt của cô nhìn sang, xuyên thấu qua phần cổ áo không cài nút này nhìn thấy da thịt màu lúa mạch của anh, đột nhiên nhớ lại lồng ngực ấm áp của anh, còn có nhịp tim mạnh mẽ có lực, một cái lại một cái, mang theo một lực nóng rực như lửa.
Cô hơi thối lui ngồi trở lại trên ghế, ho nhẹ một tiếng nói: "Có lẽ công ty sẽ tổn thất một gánh đơn đặt hàng vô cùng quan trọng."
Mục Nham phản ứng rất nhanh: "Là cái đề án thiết kế em bận suốt trong khoảng thời gian này?" Thấy cô gật đầu, anh chau mày lại nói: "Anh còn tưởng chuyện gì lớn, vẻ mặt nặng nề như vậy."
"Cái này không phải chuyện lớn?" Cô bất mãn.
"Làm ăn xưa nay đã nh