?"
"Không có nguy hiểm như vậy." Mục Nham cong môi cười, "Vả lại bạn trai của em tài giỏi thế nào không phải em đã tận mắt thấy qua rồi sao?"
Cô chu miệng, ôm chầm cổ của anh làm nũng: "Sau này không cho anh đi nơi nguy hiểm gặp người nguy hiểm, có nghe thấy không?" Nghề đặc cảnh này khiến anh thường xuyên bị nguy hiểm vây quanh, cô làm sao có thể không lo lắng? Lúc trước không lưu tâm, bây giờ đương nhiên khác rồi.
Trong lòng Mục Nham ấm áp, cười nói được. Thấy cô chớp chớp mắt nhìn chằm chằm lồng ngực của anh, anh cười tà tà, cúi thấp đầu tiến đến bên tai cô, dùng âm lượng chỉ có hai người có thể nghe được nói: "Chờ lúc bốn bề vắng lặng sẽ để cho em nhìn kiểm tra thật tốt, hửm?"
Nói xong mập mờ như vậy, làm cho lỗ tai cô cũng đã đỏ lên, giãy giụa mấy lần không thoát được tay của anh ôm ở bên eo, không thể làm gì khác hơn là vùi mặt ở bên cổ của anh. Mục Nham bật cười, tiếng cười sang sảng và vui vẻ, trong lòng ngực phát ra tiếng dễ nghe.
Cô đấm anh một cái, không lâu sau tay nhỏ bé bắt đầu không an phận mà luồn vào trong áo khoác của anh, cách bởi áo sơ mi mò vào ngực trái của anh, Mục Nham cũng không có ngăn cản, từ từ nhắm hai mắt lười nhát cười một tiếng, "Tìm cái gì thế? Cẩn thận anh kêu vô lễ."
An Dĩ Nhược không để ý tới anh, cau mày tỉ mỉ lần mò, cuối cùng sờ đến một vùng da có cảm giác khác với chung quanh, cô hỏi: "Sao đã lâu như vậy còn chưa có lành? Chẳng lẽ để lại sẹo rồi hả?"
Kéo tay cô xuống nắm ở trong lòng bàn tay, Mục Nham nở nụ cười lười biếng mê người, "Chờ lúc em lấy thân báo đáp thì tốt rồi."
Hờn dỗi liếc anh một cái, cô nói: "Lúc theo đuổi người ta đáng yêu hơn nhiều so với bây giờ." Bây giờ trong nụ cười lúc nào cũng mang theo tia không đứng đắn, hại cô có chút căng thẳng.
Mục Nham không có nâng mắt nhìn lên, mây trôi nước chảy đáp: "Nếu không như thế có thể lừa được em sao, cô gái ngây thơ."
An Dĩ Nhược giả vờ khinh thường bĩu môi, muốn rút tay về nhưng lại bị anh hơi dùng sức nắm thật chặt, nhìn gò má của anh cương nghị lại không mất nhu hòa, cô cười dựa vào trong lòng anh, mặc cho anh cái có cai không mà vuốt ve tóc của cô, trong lòng yên tĩnh và bình thản trước nay chưa từng có. Giờ phút này thân mật dựa sát vào nhau trở nên vô cùng trân quý, An Dĩ Nhược có chút ngây ngốc mà hy vọng cứ như vậy một đêm bạc đầu, vĩnh viễn sánh cùng trời đất.
Sau một chuyến bay dài, lúc máy bay bắt đầu giảm độ cao xuống, An Dĩ Nhược nằm ở trong lòng Mục Nham đang ngủ say, anh cười cưng chiều, vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của cô để đánh thức cô.
Cô giống như con mèo nhỏ vậy cọ cọ vào bả vai của anh, mò mẫn nắm lấy tay anh, mơ hồ không rõ mà lẩm bẩm: "Buồn ngủ lắm."
"Về nhà ngủ tiếp, coi chừng một lát bị gió thổi cảm lạnh." Vén những sợi tóc rơi rụng của cô đến sau tai, Mục Nham cất giọng mềm mại dụ dỗ, đối với tính tình hơi thích làm nũng của cô đã rất thấu hiểu.
Mục Nham cười tán gẫu với cô: "Chờ em nghĩ ngơi tốt, chúng ta đi thăm chị dâu nhỏ và cục cưng."
Nhắc tới Si Nhan, tinh thần An Dĩ Nhược liền tỉnh táo, "Lúc này Ôn Hành Viễn buồn cười chết đi được, nghĩ đến bộ dáng căng thẳng của anh ta với Nhan Nhan thì buồn cười. Anh biết không, trước khi em xuất ngoại có đi đến nhà anh ta, anh ta hận không thể mỗi một bước đi đều ôm Si Nhan chỉ sợ cậu ấy té ngã." Nháy mắt, cô cười nói: "Ngày hôm qua Thần Thần còn phàn nàn với em trong điện thoại, nói sau khi có em trai, ba mẹ đã không còn thương nó." Dường như nghĩ đến cái gì đó, An Dĩ Nhược đột nhiên thu lại nụ cười, liếc nhìn Mục Nham một cái, khiến Mục Nham chẳng hiểu ra sao cả: "Làm sao vậy? Trên mặt anh có gì sao?"
Hơi nheo mắt nhìn anh, An Dĩ Nhược ê ẩm mà nói: "Thần Thần nói bảo anh trở về nhanh chút, con bé muốn dùng thân phận bạn gái dọn đến ở cùng anh."
Mục Nham cười ha ha, véo nhẹ khuôn mặt của cô, "Anh có thể lý giải thành em đang ghen không?"
"Đâu chỉ ghen, em muốn đến Sơn Tây làm bán sỉ." Con mắt xoay xoay, cô nói: "Cái người này, sớm muộn gì cũng dạy hư đứa nhỏ."
"Thần Thần thật sự tinh mắt hơn em, biết đặt mua anh trước." Mục Nham nhướng mày, cười như không cười, "Em có đồng ý để con bé đến ở với anh hay không, hửm?" Lo ngại còn có người khác ngồi bên cạnh, anh cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Nếu như em tới bất luận thế nào anh cũng không cho con bé đến ở."
"Mặc kệ anh." Đẩy anh một cái, cố tình đẩy khuôn mặt điển trai bên cạnh ra xa chút, nghĩ đến Thần Thần nói giòn giã ở trong điện thoại: "Dì Dĩ Nhược, chú út là đi tìm dì sao? Chú ấy không cần Thần Thần ạ? Người ta là bạn gái của chú ấy nha." Cô lại không nhịn được nở nụ cười, "Vật nhỏ giống như quỷ linh tinh, thật sự là đáng yêu."
"Yên tâm, Mục đồng sẽ càng đáng yêu hơn." Mục Nham thong thả ung dung nói chen vào, điệu bộ trầm tĩnh tự nhiên.
An Dĩ Nhược ngẩn ra, "Ai là Mục đồng?"
Khóe môi Mục Nham hơi cong, cười đến mức vô cùng mờ ám, thong thả thốt ra một lời nói cực kỳ nặng ký: "Con gái của chúng ta." Đầu năm ở thành phố A, là một mùa đông ấm áp, cộng với việc lại thu được một tình yêu tri kỷ, An Dĩ Nhược lại càng không cảm thấy lạnh chút nào.
Có Mục Nham, thế gi