Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329291

Bình chọn: 7.5.00/10/929 lượt.

ới ầm sụp đổ đột nhiên trở nên hoàn toàn sáng lên. Thấy An Dĩ Nhược hạnh phúc trực tiếp và mãnh liệt như thế, khiến bố mẹ yêu thương của cô cũng nhịn không được khẽ mỉm cười.

Sau khi về nước hai người nhanh chóng lao vào làm việc, Mục Nham vì cô xin nghỉ dài hạn một lần duy nhất trong nhiều năm làm cảnh sát, liên tục nhiều ngày đi xe đi tới đi lui điều tra vụ án ở mấy thành phố lân cận, bận đến ngay cả thời gian ngủ cũng không có. An Dĩ Nhược đau lòng vì anh, gửi tin nhắn nhắc nhở anh chú ý nghỉ ngơi, thường thường là gửi tin nhắn đi rất lâu mới có hồi âm, có lúc là một câu: "Em cũng vậy. Hết giờ làm lái xe chậm một chút, hôm nay không thể đi đón em, buổi tối gọi điện thoại. Nhớ em." Có khi chỉ có một chữ: "Được." An Dĩ Nhược nhìn chằm chằm màn hình điện thoại di động, nghĩ đến bóng dáng oai hùng hiên ngang của anh, trong lồng ngực tràn đầy tình cảm ấm áp, lại nghĩ đến khả năng gặp nguy hiểm không thể biết trước được lại bắt đầu lo nghĩ không yên, mỗi đêm không nhận được điện thoại của anh thì không thể đi vào giấc ngủ, một thời gian sau, cô bắt đầu mở máy 24h mỗi ngày, giống như là luôn chờ điện thoại gọi đến của anh. Rốt cuộc, đã quan tâm đến mức sẽ bị loạn.

Chiều hôm đó, Mục Nham gọi điện thoại tới, ngắn gọi nói: "Xuống lầu đi."

"Anh đã trở về?" Anh đi thành phố B, đã ba ngày An Dĩ Nhược không có gặp được anh.

Anh cười cười, ra lệnh: "Nhanh lên, chỉ có năm phút."

Cô như một cơn gió lao ra khỏi văn phòng chạy vào thang máy, quả nhiên nhìn thấy dưới lầu có một người ngày nhớ đêm mong dáng vẻ lười nhác dựa vào trước xe. Thấy cô, Mục Nham cong môi cười, nhíu mày duỗi tay về phía của cô.

Làm như quen thói không coi ai ra gì của anh, An Dĩ Nhược chạy chậm nhào vào trong lòng anh, ngửi mùi nam tính đặc hữu trên người anh, cọ cọ vào cần cổ của anh, giọng dịu dàng mềm mại nói: "Không phải nói nhanh nhất cũng phải ngày mai mới trở về sao?"

Mục Nham ôm cô, lo lắng cô cảm lạnh kéo cô lên xe ngồi, mới nói: "Một lát còn phải đi, tiện đường qua đây gặp em."

An Dĩ Nhược mơ hồ có chút thất vọng, chui vào trong lòng anh như một đứa trẻ, ôm chặt eo của anh, "Lại muốn đi à, khi nào thì trở về?"

"Có lẽ năm sáu ngày, nếu như vụ án thuận lợi có thể kết thúc rồi." Mở rộng áo khoác quấn cô vào trong, Mục Nham giải thích xong hôn cô thật sâu, bàn tay hơi lạnh dịu dàng mơn trớn gương mặt cô, cuối cùng dừng ở trên cổ của cô, nhiều lần vuốt ve...

Ở trước mặt người khác lạnh lùng chững chạc ở trước mặt người yêu anh cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, sẽ nhớ nhung, sẽ quyến luyến, sẽ mất mát, bằng không sẽ không cố ý đi đường vòng, chỉ vì năm phút gặp nhau ngắn ngủi này.

Di động vang lên một tiếng lại ngắt, Mục Nham nhíu mày, biết là Đại Lệ nhắc nhở anh cần phải đi, không muốn buông cô ra, cạo nhẹ mũi thon của cô, anh nói: "Anh phải đi rồi, ở nhà thật tốt."

"Biết rồi, em cũng không phải đứa trẻ. Trái lại là anh, cẩn thận một chút." Cô quan tâm dặn dò, vô cùng thân thiết tự nhiên mà sửa sửa tóc vốn không có rối của anh, sau đó là áo khoác.

Anh cười, như thể đem tất cả tình yêu đều hòa vào trong nụ cười này, ấm áp như vậy, mê người như vậy, cúi người hôn vào môi của cô, thêm một chút nữa, sau đó mới lưu luyến không rời mà đi.

An Dĩ Nhược đứng ở bên đường nhìn xe Đại Lệ xa xa chạy đến, cố ý dừng lại ở trước mặt của cô, cười chào hỏi: "Đi nha, chị dâu." Không thấy rõ trên xe còn có ai ngồi, chỉ mơ hồ nghe được tiếng cười trầm thấp truyền đến, mặt đỏ ửng, cô không ý tứ vẫy vẫy tay, nói một tiếng "Tạm biệt" xoay người chạy vào tòa nhà.

Đây chính là Mục Nham, bất kể bận nhiều việc cũng sẽ nghĩ mọi cách dành thời gian gặp cô, đối với quan hệ của hai người càng không có tí ti ý tứ che giấu, quan minh đến khiến cô rất thẹn thùng, tiếng gọi chị dâu này đi thẳng vào trong lòng, ấm áp, mềm mại, là khẳng định, càng là công nhận.

Cảm giác yêu nhau thật sự là khác nhau một trời một vực. Ở cùng Tịch Thạc Lương sáu năm, bạn bè của anh cô biết không có mấy người, cùng làm việc với nhau ba tháng, bất kể là đồng nghiệp bên cạnh hay là đối tác kinh doanh của anh, không có ai biết mối quan hệ của bọn họ là người yêu, chỉ cho rằng cô là đàn em của anh, bồi dưỡng từ nước ngoài tở về nhận được chiếu cố một bước lên trời trở thành nhà thiết kế chính của "Hoằng Thái".

Đàn ông với đàn ông bất đồng, hình thức chung sống giữa người yêu với người yêu cũng bất đồng. So sánh một chút, An Dĩ Nhược phát hiện ở cùng với Mục Nham lại vui vẻ hơn. Cô thích anh ở thời điểm khẩn cấp biểu hiện ra quyết đoán, thích anh nửa đêm canh ba gọi điện thoại cho cô báo bình an hoặc là đột nhiên xuất hiện ở dưới nhà ấn còi gọi cô xuống lầu, càng không cưỡng lại được anh giống như trước đó vậy vì gặp mặt cô không tiếc làm trái lại thói quen và tác phong làm việc. Từng ly từng tý, xâu chuỗi từng chi tiết vụn vặt lại với nhau, khiến cô từ từ hiểu được Mục Nham có bao nhiêu thành kính mà đem cô đặt ở trong lòng. Đối mặt với người yêu như vậy, lòng của cô sao có thể không đắm chìm?!

Cả một buổi chiều dường như chỉ biết ngồi ở trong phòng làm việc cười ngây ngô, mãi đ