ến có người gõ cửa báo cho cô biết 4h có một cuộc họp tạm thời, An Dĩ Nhược mới hồi phục tinh thần lại, ảo não nằm trên bàn đùa nghịch chiếc nhẫn trên tay, lầm bầm nói: "Đều tại anh..." Nếu không phải là anh, cô sẽ không có lòng dạ nào làm việc.
Có lẽ, An Dĩ Nhược còn chưa có phát hiện, đối với Mục Nham mức độ bịn rịn không nỡ dứt sớm đã vượt qua tưởng tượng của cô.
Lúc đẩy cửa đi vào phòng họp, giám đốc điều hành và nhân viên cấp cao của công ty cơ hồ đến đông đủ, An Dĩ Nhược trầm tĩnh ngồi xuống, bỗng cảm thấy bầu không khí có chút đè nén, đối mặt với xì xào bàn tán của mọi người, cô vẫn không quan tâm, mãi đến giám đốc tiêu thụ cấp cao ngồi cạnh tuôn ra tin tức kinh người, An Dĩ Nhược ngạc nhiên.
Tất cả suy đoán được chứng thực ở khi Quan Hàn Nam mặt mày tươi cười đi vào phòng họp, thực lực hùng hậu của "Phong Hành" này vào buổi chiều giang sơn đổi chủ, bị một công ty thời trang của nước Pháp thu mua toàn diện với giá cao một triệu.
Khi Quan Hàn Nam dùng thân phận ông chủ của "Phong Hành" chủ trì một lần cuối cùng kết thúc hội nghị, một cô gái tuổi chừng trên dưới hai mươi bảy hai mươi tám, mặc một bộ comle nhỏ gọn thời thượng chầm chậm đi vào, cô ta cười nhạt một tiếng, âm thanh nhè nhẹ từ từ vang lên, "Hàn tổng đang đàm phán một hợp đồng cực quan trọng nên vẫn còn ở Paris, bắt đầu từ ngày mai do tôi tạm thay chức tổng giám đốc..."
Sau khi tan họp An Dĩ Nhược biết cô ấy họ Thịnh, tên một chữ Hạ, tinh anh của giới thời trang do ông chủ mới Hàn Vũ Đình bỏ ra số tiền lớn mời về. Hai ngày sau, Thịnh Hạ gọi từng trưởng bộ phận đến, sau đó đã gửi một email cho tất cả nhân viên của công ty, thông báo cho nhân viên đương giữ chức việc tròn một năm từ tháng sau bắt đầu tăng lương 10%, tất cả được giữ lại.
Thoáng chốc, tiếng reo hò nổi lên bốn phía, cái gọi là quy tắc vua nào triều thần nấy bị vị Hàn tổng thần bí này phá vỡ. Người còn chưa có lộ diện, đã vì mình giành được nhiều lời khen. Tất cả mọi thứ của "Phong Hành" đều hoạt động như thường, yên ả giống như là không có xảy ra bất kỳ thay đổi gì. Song, An Dĩ Nhược được Quan Hàn Nam trọng dụng lại đột nhiên bị lạnh nhạt, bản thiết kế đệ lên trước đó đã được thông qua trong vòng một đêm bị bác bỏ sạch toàn bộ.
Trong văn phòng của tổng giám đốc, Thịnh Hạ ngồi ở trên ghế bành rộng rãi, ánh mắt nhàn nhạt đảo qua cô, lạnh lùng kiêu ngạo mở miệng: "An tiểu thư, có lẽ cô cảm thấy nên cầm thù lao cao hơn nữa mới xứng với thiết kế của cô?"
Lời này quá mức chua ngoa, đem thiết kế của cô bỡn cợt không đáng một đồng, An Dĩ Nhược đè nén bất mãn, chân thành nói: "Tôi cảm thấy tôi đã tận lực rồi."
"Có một số việc có lẽ không cần dốc hết toàn lực, dụng tâm là có thể làm được rất tốt." Giọng điệu hung hăng và cường thế, Thịnh Hạ mặt không chút biểu cảm ném bản thiết kế đến trên trên mặt bàn, nhàn nhạt nói: "Một tuần. Hy vọng An tiểu thư để tôi nhìn thấy thiết kế hoàn hảo của cô."
An Dĩ Nhược đột nhiên cảm thấy khó chịu, vẻ mặt ửng đỏ nhận lấy bản thiết kế, lặng lẽ trở lại phòng làm việc của mình. Đối mặt với cục diện như vậy, người thiếu kiên nhẫn chắc là trong cơn tức giận sẽ đưa ra đơn từ chức, dù sao dựa vào thực lực của cô đổi công việc dễ như trở bàn tay, nhưng An Dĩ Nhược là một người vô cùng mạnh mẽ và quật cường, cô sẽ không cam tâm mà chịu thua như vậy, cho nên một tuần sau cô ổn định tinh thần lại, tỉ mỉ tường tận mà chỉnh sửa bản thiết kế, tựa hồ đối với bị lạnh nhạt hoàn toàn xem thường, nhưng khi Mục Nham trở về, hỏi cô sao tiều tụy như vậy, cô đột nhiên đã khóc, nước mắt ào ào trượt xuống, giống như là đứa nhỏ bị ủy khuất.
Đợi đến khi tâm tình bình tĩnh lại, Mục Nham lau nước mắt cho cô, véo vào chóp mũi khóc đến đỏ hồng của cô, dịu dàng hỏi: "Làm sao vậy? Có phải bị ủy khuất gì hay không? Nói cho anh biết, là chú An mắng em hay là Mễ Ngư ức hiếp em, hửm?"
"Người ta khóc đến thương tâm như vậy, anh còn trêu chọc em." Cô có chút xấu hổ, nghĩ thầm cũng không có gì đáng ngại, bất quá chỉ là bị quan mới nhậm chức đốt ba đống lửa mà thôi[1'>, tiết mục nơi công sở coi như không thấy gì mà thôi, vì thế đã nói: "Thực ra thì cũng không có gì, chỉ là công việc có chút không vừa ý."
[1'> Quan mới nhậm chức đốt ba đống lửa: ý nói người mới nhậm chức thường hăng hái đưa ra những chủ trương lớn; quan chức mới thường làm những việc để chứng tỏ uy quyền của mình.
Mục Nham nhẹ nhõm mà cười cười, kéo kéo vạt trước của áo sơ mi bị cô khóc đến ướt một nửa, thấp giọng oán trách: "Nhìn xem áo sơ mi này của anh, mới mua đấy, An Dĩ Nhược."
"Dù sao cũng bẩn rồi, dứt khoát để cho em lau nước mũi luôn đi." Cô giận dỗi với anh.
Thấy cô giống như con nghé con gắt gỏng, Mục Nham mở tay ra, rất nghiêm túc đáp lại: "Ừ, lau đi."
An Dĩ Nhược nín khóc mỉm cười, đấm anh một cái, "Áo sơ mi tồi này, về sau không được mặc nhãn hiệu này, tuyệt không mềm chút nào. Cho em khăn giấy."
"Lời nói của em chính là thánh chỉ." Mục Nham cười liếc cô đưa đến khăn giấy, "Nếu không thì bây giờ anh liền cởi?" Dứt lời, làm bộ muốn cởi cúc áo sơ mi.
An Dĩ Nhược đánh vào cánh tay mở áo của anh, lên án n