Old school Easter eggs.
Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328884

Bình chọn: 9.5.00/10/888 lượt.

hôn dày đặc anh lưu lại trên người cô, giống như là hoa Mạn Đà La nở rộ, cụp mi xuống mặc cho vòi sen bắn nước vào da thịt, trên gương mặt đỏ ửng hiện lên nụ cười e thẹn, tim được bao phủ ở trong ngọt ngào nồng đậm.

Tắm nước nóng thoải mái, An Dĩ Nhược mặc áo sơ mi của Mục Nham quay về phòng ngủ, phát hiện anh để lại tờ giấy: "Trong đội có việc gấp anh đi trước, nhìn em đang ngủ say, không nỡ gọi em. Ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi, trưa anh về."

Ngu đần mà đem tờ giấy để tới bên môi hôn lên dòng chữ rồng bay phượng múa của anh, sau khi do dự gọi điện thoại cho má An nói là ngủ lại ở chỗ Mễ Ngư, sau đó vẻ mặt sảng khoái tham quan nhà anh.

Mục Nham ở là một tầng lầu một trăm mét vuông ba phòng hai sảnh, căn phòng coi như chỉnh tề, hẳn là có người quét dọn định kỳ, chẳng qua là so với gọn gàng ngăn nắp của anh trong ngày thường suy cho cùng vẫn là bừa bộn rất nhiều, An Dĩ Nhược nghĩ, đầu gỗ anh được đấy, lần này bại lộ rồi nhé, ngay sau đó mỉm cười thu dọn phòng cho anh.

Khi eo mỏi lưng đau mà hoàn thành một loạt các hoạt động quét dọn, đứng ở trong phòng khách, lòng An Dĩ Nhược dâng lên tình cảm khác thường.

Chưa bao giờ nghĩ đem Mục Nham và Tịch Thạc ra làm sự so sánh, nhưng lòng người bao giờ cũng không thể khống chế, có đôi khi so sánh là tự nhiên. Không phải Tịch Thạc Lương không tốt, cũng không hoài nghi anh là thật sự có yêu cô, nhưng mà lúc đi vào phòng của anh, An Dĩ Nhược cảm thấy từ đầu đến cuối mình chính là khách mời, nghe được anh mỉm cười nói với cô: "Em ngồi đi, muốn uống gì anh lấy giúp em." Khi đó, trong lòng cô vô cùng chua xót, cảm thấy hai người rất xa lạ.

Thời gian yêu đương với Mục Nham vẫn rất ngắn, nhà của anh cũng là lần đầu tiên cô đến, trong phòng hơi lộn xộn khiến cô có thể tưởng tượng ra bộ dáng không câu nệ tiểu tiết khi anh ở nhà, nghĩ đến khi ở cùng với anh thì tự nhiên tùy ý, An Dĩ Nhược đột nhiên cảm thấy, có lẽ hai người ở cùng nhau chỉ cần có yêu thôi thì chưa đủ, phần nội tâm phù hợp này lại càng không thể thiếu. Có lẽ ở trong khoảng thời gian ngắn khiến cô bỏ đi quan niệm nào đó đem mình hoàn toàn trao cho Mục Nham, thì ngọn nguồn của phần phù hợp này không cách nào nói rõ được. Nghĩ đến đây, nhịn không được khẽ giương lên nụ cười.

Có lẽ, như vậy mới là hạnh phúc.

An Dĩ Nhược càng tự lâm vào trong suy nghĩ phức tạp, hoàn toàn không có nghe thấy tiếng khóa cửa chuyển động, khi Mục Nham xách theo cái túi vào cửa, cô vẫn còn đứng ở tại chỗ cười ngây ngô, làm anh nhất thời không nói nên lời.

"Anh đã trở lại." Chờ phục hồi tinh thần lại, An Dĩ Nhược có chút túng quẫn, ngượng ngùng mở miệng, trên mặt nóng bừng như lửa đốt, nhanh chóng cúi đầu, nhìn chằm chằm ngón chân để trần của mình.

Mục Nham nhìn người phụ nữ trước mắt, tóc xõa tung, bóng dáng xinh đẹp, dung nhan quyến rũ, khóe môi câu lên một nụ cười, đặt cái túi cầm trong tay ở trên bàn cơm lúc xoay người cô vẫn còn duy trì tư thế giống vậy đứng ở đó, anh gọi một tiếng "Dĩ Nhược?" Sau đó cởi xuống chiếc áo khoác có mang theo khí lạnh, đi tới ôm cô lên đặt đến trên sofa, "Trong phòng ấm áp hơn nữa cũng đừng chân trần chạy loạn, bị cảm lạnh không ai có thể trông coi em." Giọng nói dịu dàng là người ngoài không thể nào biết được.

"Mặc kệ xong rồi." An Dĩ Nhược bị anh nhìn đến ngượng ngùng, đẩy anh ra, nhìn về phía bàn ăn xem anh mua cái gì, cô đói bụng.

Mục Nham sờ sờ mặt cô, đang muốn đứng dậy đi lấy đồ đến để ăn, ánh mắt lại rơi vào trên người cô, cười nói: "Mặc áo sơ mi của anh vẫn rất đẹp mắt, ở nhà cứ mặc như vậy đi."

Cô mím môi cười, cơ hồ là giống như làm nũng nói: "Ghê gớm thật, cũng có thể làm váy được rồi." Nói xong đứng ở trên sofa, lôi kéo áo sơ mi gần đến đầu gối.

Thân cao 166 đối với con gái mà nói cũng không tính là thấp, nhưng so với thân cao một tám mấy của anh dĩ nhiên là nhỏ nhắn rất nhiều, áo sơ mi mặc ở trên người cô rộng đến lợi hại, đường cong tinh xảo được áo sơ mi rộng thùng thình bao bọc đặc biệt khiến người ta mộng tưởng.

Mục Nham đưa hai tay về phía sau lưng chống ở trên sofa, thân hình hiện lên tư thế nửa nằm ngước nhìn cô, cảm thấy lúc này An Dĩ Nhược có một loại xinh đẹp gợi cảm nói không nên lời, anh nhíu mày, chọc cô: "Em đây là đang cám dỗ anh."

An Dĩ Nhược ngẩn ra, nhìn vào đôi mắt cười như không cười của anh, kêu lên một tiếng quái dị bổ nhào vào anh trên ghế sofa, khuôn mặt nhỏ nhắn non mịn cọ vào gò má của anh, nói ra lời nói thiếu chút nữa làm cho Mục Nham hộc máu: "Ai bảo anh sắc đẹp thay cơm như vậy."

Nếu không phải suy tính đến tối hôm qua quá triền miên, sợ cô chịu không nổi kích tình, Mục Nham thật muốn lật ngược cô lại ngay tại chỗ, đặt cô chen vào trên sofa màu cà phê, bàn tay to vuốt ve bắp chân thon dài cân xứng của cô, anh thổi hơi vào bên tai cô: "Bảo bối, nhiệt tình của em khiến anh rất kinh ngạc, em nói xem có phải bây giờ anh nên chiều theo em hay không, hửm?"

Anh mới từ bên ngoài trở về, tay có chút lành lạnh, hơn nữa lòng bàn tay có vết chai, sờ An Dĩ Nhược rất ngứa, cô né tránh để tránh đi đụng chạm của anh, cười cầu xin, "Được rồi được rồi, không náo loạn