h lén
như bình thường, lắc lắc người nói: "Ngươi nhớ rõ thật đấy." Nhưng
bên tai lại nghe tiếng thở của hắn càng ngày càng nặng, nàng giật mình, hắn
thực sự động tình, không phải chơi đùa nữa. Vũ Lâu hốt hoảng, giữ lại tiết khố:
"Ngươi đừng có nghĩ linh tinh, ta không cho phép."
Để đối phó với sự cự tuyệt của
Vũ Lâu, Lam Tranh đã có kinh nghiệm rồi, đầu tiên hắn ngậm đôi môi anh đào của
nàng, hôn đến khi mặt nàng đỏ bừng, thở hổn hển, tiếp đến là dùng ngôn ngữ đánh
tan tâm lý chống cự của nàng: "Ta sẽ cẩn thận mà, nếu nàng kêu đau, ta sẽ
không động vào nàng nữa. Nếu ta không thương xót nàng, thì sao ta đợi lâu như
thế được." Sự chống cự của Vũ Lâu quả nhiên giảm xuống, hắn nói tiếp:
"Không phải nàng đã đồng ý với ta…… Chúng ta sẽ lại sinh một đứa nhỏ nữa
sao……"
"Vậy…… ngươi nhẹ nhẹ một
chút……"
Vũ Lâu hơi nâng thân dưới, muốn
phối hợp với hắn. Lam Tranh thấy nàng chủ động như vậy thì không vội vàng, chỉ
ấn nàng xuống, hôn cho thỏa thích. Vũ Lâu khép hờ mắt, mang theo ánh nhìn mị
hoặc, trực tiếp đánh vào nội tâm của Lam Tranh, khiến hắn chẳng còn nhớ đến
việc nhẹ hay không nhẹ nữa, vội vàng tách chân nàng ra, tiến vào trong cơ thể
nàng. Từ sau tiết đoạn ngọ, Vũ Lâu không cùng hắn làm chuyện phòng the nữa, lại
thêm điều dưỡng mấy ngày nay, thân thể cũng khỏe lên nhiều. Hắn vừa tiến vào,
giống như thiên lôi địa hỏa (Sét
đánh, lửa thiêu), hơi thở của nàng càng ngày
càng nặng nề, tiếng rên rỉ của nàng khiến nàng xấu hổ cắn môi muốn kìm nén. Lam
Tranh bị cấm túc nhiều ngày, giờ được như ý nguyện, giống như muốn đòi lại hết
những ngày vừa qua vậy, lại nghe tiếng ngân nga kiều diễm của nàng, hắn lại
càng đổ thêm dầu vào lửa, muốn tự mình đòi lại những ngày xa vắng ấy. Vũ Lâu
cảm giác được chất lỏng ấm áp hắn lưu lại trong người mình, liền đẩy hắn ra.
Lam Tranh ngã lên người Vũ Lâu, dùng sức ôm chặt nàng vào lòng, cơ thể nàng
dính sát vào vòm ngực rắn chắc của hắn, nhưng hai bầu ngực no tròn đầy đặn vừa
áp vào, lại khiến dục vọng của hắn bốc lên. Vũ Lâu cảm thấy cự long trong cơ
thể lại bắt đầu sống lại, bắt đầu luật động, nàng xấu hổ nói: "Không biết
chừng mực gì cả, sớm muộn gì……" còn chưa nói hết câu, đã bị hắn ngậm lấy
hai phiến môi hồng, nuốt hết lấy lời của nàng.
Sau khi xong mọi chuyện, Vũ Lâu
nghiêng người nằm một bên, nói gì cũng không cho Lam Tranh động vào người nữa.
Hắn chỉ vừa chạm vào là nàng đã kêu nóng ầm ĩ. Lam Tranh bèn cầm quạt, quạt cho
nàng ngủ trước, xong mới ôm lấy nàng. Đến nửa đêm tỉnh dậy, sờ bên cạnh, thấy
Vũ Lâu tránh sang một bên, lại vội vàng kéo nàng ôm vào lòng.
Hôm nay Lam Tranh rất đau đầu,
gối lên đùi Vũ Lâu, để nàng day thái dương cho hắn. Vì Vũ Lâu có việc muốn nhờ
hắn, nên không cự tuyệt, dịu dàng mát xa cho hắn.
"Lam Tranh……" Nàng
nói: "Ta muốn gửi thư cho cha mẹ ta ở Liêu Đông, báo tin bình an."
Lam Tranh nói: "Không phải
ngươi đang rất bình an đây hay sao, báo đáp cái gì!"
"Nhưng cha mẹ ta đâu
biết……"
"……"
"Được không? Ta viết phong
thư, ngươi sai người đưa đi cho họ nhé?"
Lam Tranh lắc đầu: "Chờ
ngươi lại có thai, để mẫu hậu đặc xá, đến lúc đó tự nhiên có thể gửi tin đi
rồi."
Vũ Lâu khuyên nhủ mãi, Lam
Tranh cũng không đáp ứng, nàng tức giận đứng lên, xỏ giày đi ra ngoài. Đầu Lam
Tranh đập nhẹ vào mép giường, ong ong cả lên, thoáng chốc nhìn bốn phía đều
trắng xóa cả. Ôm đầu bình tĩnh lại một lúc, khá hơn nhiều hắn mới đứng dậy đuổi
theo Vũ Lâu. Thấy nàng đứng ở cửa, dựa vào cây cột trụ, lau nước mắt, nàng thấy
hắn đến, hừ một tiếng rồi quay đầu đi ra.
Lam Tranh túm lấy tay nàng:
"Ngươi viết đi, viết đi, ta giúp ngươi chuyển."
"Thật à?" Vũ Lâu nín
khóc mỉm cười.
Lam Tranh vuốt cằm: "Nghe
theo ngươi." rồi lại ôm cổ nàng, hôn nàng một cái: "Cười lên
đi."
"Làm gì có ai vừa mới khóc
xong lại cười được luôn."
"Cười một cái, cười một
cái thôi."
Vũ Lâu nặn ra một nụ cười cho
hắn nhìn. Sợ hắn đổi ý, chạy nhanh đi sai người mang bút mực tới, viết thư cho
cha mẹ, sau đó lại vươn tay về phía Lam Tranh: "Này, cho ta mượn chút ngân
lượng đi." Tần gia đã bị phong tỏa tài sản, tuy cha mẹ có người quen cũ
giúp đỡ, nhưng cũng rất vất vả.
Tần Vũ Lâu, nàng thật hiếu
thuận, được một tấc lại muốn tiến một thước, vừa viết xong thư đã đòi tiền nữa
rồi.
"Mượn? Ngươi dùng cái gì
mượn?" Lam Tranh sờ ngực nàng: "Cái này à?"
Vũ Lâu tránh móng vuốt sói của
hắn: "Cho ta mượn chút ngân lượng đi."
"Vì sao nào? Không phải
ngươi nói không liên quan gì với ta hay sao?" Lam Tranh hừ giọng.
"Ngươi‼!"
Lam Tranh thấy nàng tức giận,
lại đổi mặt tươi cười: "Cho ngươi, cho ngươi, đừng nóng giận mà." Nói
rồi sai người đi lấy ngân lượng, gói chung vào với bức thư.
Lam Tranh liếc mắt nhìn tên
thái giám truyền tin một cái, thái giám kia ngầm hiểu, trên miệng thì nói:
"Nhất định sẽ phái người đưa đến nơi." nhưng vừa xoay người ra khỏi
Cung Sùng Lan đã đốt ngay lá thư này, sau đó trở về phục mệnh với Lam Tranh.
Lam Tranh vừa lòng vỗ vỗ vai hắn: "Làm rất tốt, bạc đó thưởng cho
ngươi."
Vũ Lâu không biết chuyện, cứ
nghĩ