thư đã được chuyển đi, mỗi ngày đều ngóng chờ hồi âm từ Liêu Đông.
------------------------
Vũ Lâu lo lắng nhất là Lam
Tranh, sợ Thái tử lại bày ra mưu ma chước quỷ gì hại hắn, mỗi ngày đều dặn dò
hắn chú ý công việc. Lam Tranh không chút để ý đáp ứng, nhưng sự chú ý vẫn chỉ
đặt trên người Vũ Lâu, buổi tối thì cùng nàng triền miên, ban ngày chạy lên ngủ
trên lớp học.
Hôm đó, hắn trở về, thấy Vũ Lâu
đang ngồi trước bàn trang điểm vẽ lông mày, hắn đứng phía sau kỳ quái nói:
"Ô, ngươi chuẩn bị đi gặp ai thế." Vũ Lâu nghe xong nói: "Chỉ vì
mình thôi. Ăn mặc chỉnh tề, tâm tình cũng tốt hơn."
Lam Tranh nói: "Để ta giúp
ngươi trang điểm nào." Hắn chấm một chút son, thoa nhẹ nhẹ vài cái lên môi
nàng, rồi cúi xuống ngậm lấy môi nàng, cười nói: "Ngọt thật." Vũ Lâu
bị hắn quậy, tức giận: "Sao hôm nay lại về sớm vậy?"
"Tứ ca phát bệnh
tim." Hắn rất hoài nghi, không biết liệu Thái tử có sống được đến lúc hắn
báo thù thành công hay không nữa.
Bệnh chết đi càng tốt:
"A?" Nghe thấy hai chữ Thái tử, tâm tình của nàng đều bị phá vỡ hết.
Lúc này, Lam Tranh rút ra một cái khăn, đưa tới trước mặt Vũ Lâu: "Ngươi
ngửi xem, đây là mùi hương gì."
Vũ Lâu cầm lấy khăn, đưa lên
mũi, cau mày nói: "Cái này của Thái tử à?"
"Mũi thính thật, không
khác gì mũi chó nha."
Vũ Lâu ném khăn xuống đất:
"Đem cái thứ này về làm gì!"
"Ngươi ngửi ra mùi gì
sao?"
"Đâu lâu hương…… Mùi dịu
nhẹ, nghe nói có thể trị đau tim."
Tần gia và Phương gia có giao
tình đã lâu, lúc học về hương liệu, nàng cũng thuận tiện nhớ luôn cả tác dụng y
thuật của hương liệu. Lam Tranh lặp lại tên mùi hương một lần, vui vẻ đi ra
ngoài. Vũ Lâu cũng không để trong lòng, cũng chỉ là một mùi hương thôi, không
thể gây ra họa gì được.
Lam Tranh đi ra ngoài không lâu
thì có thái giám báo lại: "Hoàng hậu nương nương truyền ngài đến Cung Cảnh
Hoa hỏi chuyện. Mời dời bước theo nô tài."
Nghe thấy Hoàng hậu tìm mình
hỏi chuyện, trong lòng Vũ Lâu hơi lạnh đi. Chắc hẳn là không phải chuyện gì tốt
rồi, nàng lấy cớ thay quần áo rồi trộm phái một cung nữ đi tìm Lam Tranh. Lúc
đi đến nửa đường, quả nhiên Lam Tranh chạy tới.
"Mẫu hậu tìm ngươi có
chuyện gì?"
Vũ Lâu nói: "Chưa
biết."
Lam Tranh vỗ ngực: "Có ta
ở đây, yên tâm đi." Vũ Lâu lúc nguy cấp có thể nghĩ đến hắn, hắn rất vui
mừng.
Hai người đi tới trước Cung
Cảnh Hoa, để cho thái giám vào thông báo, một lát đã được truyền vào. Lam Tranh
nhìn trong chính điện, ngoài mẫu hậu còn có cả Thái tử phi Tạ thị. Bên cạnh các
nàng còn có vài nữ quan lớn tuổi. Trận thế này, Lam Tranh rất quen thuộc, vừa
nhìn là biết chuẩn bị phạt người rồi.
May mà hắn đi cùng.
Lam Tranh cùng Vũ Lâu hành lễ
với Hoàng hậu. Hoàng hậu để Lam Tranh bình thân rồi nói: "Bản cung chỉ gọi
Tần thị tới để hỏi chuyện, Tranh nhi tránh đi."
Lam Tranh lắc đầu liên tục:
"Bên ngoài nóng quá, chờ con ngồi thở cho mát cái đã."
Lúc này, Thái tử phi thấp giọng
nói với Hoàng hậu: "Mẫu hậu, để Huệ vương nhìn rõ bộ mặt thật của Vương
phi hắn cũng tốt, đúng không?" Giọng không lớn, nhưng đều khiến cho Lam
Tranh và Vũ Lâu nghe được rõ ràng.
Lam Tranh nghe Tạ thị nói thế,
thầm nghĩ, nhất định lại là trò quỷ gì của Tứ ca, muốn hại Vũ Lâu rồi. Lại vu
hãm cho nàng dâm loạn hay sao? Vũ Lâu vẫn bị hắn giữ bên cạnh, chắc không phải
tội danh này rồi. Nếu không phải tội dâm loạn cung định, những tội danh khác
cũng không có gì đáng nói.
Cứ bình tĩnh, xem bọn hắn ta
định giở trò xiếc gì cho hắn xem đây.
Hoàng hậu nghe xong lời của
Thái tử phi, nhẹ xoa cằm nói với Vũ Lâu: "Cha mẹ ngươi cho người gửi thư
đến." Nói xong lại quay sang bảo nữ quan bên cạnh: "Ngươi đưa món đồ
gì thu được đó cho nàng đi."
Vũ Lâu buồn bực, cho dù cha mẹ
nàng là phạm nhân mang tội phải đi lưu đày, nhưng gửi thư cho nàng cũng đâu
phải là tội lỗi gì.
Nhưng đến khi nữ quan ném một
bao đồ gì đó ra trước mặt nàng, thì nàng hoàn toàn sợ đến ngây người.
Trong bao trừ một phong thư,
còn có một con hình nhân bằng rơm.
Vũ Lâu lạnh toát từ đầu tới
chân. Đây là hình nhân phù phép, trong cung kiêng kị nhất là chuyện phù phép,
quỷ thần. Hoàng hậu nói hình nhân này là của cha mẹ gửi cho nàng, không phải là
muốn lấy mạng nàng hay sao. Nàng vội chạy đến nhặt lá thư
bên cạnh lên xem. Trên thư đúng là bút tích của cha nàng, nói là chỉ cần lại có
con với Huệ vương, chắc chắn Tần thị sẽ được đặc xá, cứu vớt, vì thế cha nàng
cầu xin Bồ Tát, làm một hình nhân cầu con cho nàng. Hy vọng là linh nghiệm.
Cha nàng đã lăn lộn chốn cung
đình nhiều năm, tuyệt sẽ không phạm vào việc kiêng kị này, phong thư này chắc
chắn là làm giả để hãm hại nàng. Làm sao đây, mấu chốt nhất là, nàng không có
cách nào rửa sạch nỗi oan này.
Hoàng hậu lạnh nhạt nói:
"Trong thư nói gì?"
Lòng Vũ Lâu như chìm xuống đáy
vực, chỉ đơn giản hỏi lại Hoàng hậu: "Ngài không thấy sao, cần gì phải hỏi
Tần thị."
"Bản cung sao lại phải đi
xem thư nhà tội thần?‼" Hoàng hậu nổi giận: "Bẩn mắt bản cung!"
Thái tử phi nói với Vũ Lâu:
"Hoàng hậu nương nương hỏi ngươi đấy, trả lời cho thành thật vào.
