ột nhiên mất tích giống như lần trước, để cho em không tìm được người. Chính anh… chú ý an toàn, gãy tay cụt chân là
em không cần.”
Vừa vặn vào lúc này y tá đi vào nhìn bình nước truyền của Tống Bình một
chút. Lúc này Tống Mộ Thanh mới phát hiện ra thiếu chút nữa là thấy đáy, trong ống dây đã có một đoạn máu chảy, không khỏi bị y tá tận chức tận
trách nói cho đôi câu.
Khó có khi cô không có già mồm át lẽ phải phản bác, nhất nhất gật đầu
xưng vâng gọi dạ. Y tá thấy thái độ nhận lỗi của cô rất tốt, không nhìn
qua cô nữa, dặn dò hai ba câu liền nói đến việc nhà.
“Chắc cô là con gái của người bệnh giường này, tại sao hôm qua lại không thấy cô? Cô không biết chứ, khi cha cô được đưa tới thật nguy hiểm, cả
người đều là máu. Thật dọa người!”
Tống Mộ Thanh cười gượng hai tiếng, buổi tối gặp chuyện không may đó, cô tóc tán loạn, chân không, một thân áo ngủ, ăn mặc khác với hiện tại đến nhường nào, không nhận ra cũng không phải là không thể. Ở nơi bệnh viện này, nhiều trường hợp dọa người không phải là chưa từng thấy qua. Mặc
dù khi Tống Bình đưa tới có chút nặng, nhưng “dọa người” thì có chút
khoa trương.
“Đúng rồi, người lầu dưới đưa tới cùng cha cô là gì của cô? Nghe nói khi gặp chuyện không may bà ta ngồi trên ghế lái phụ.” Y tá vừa thay bình
truyền vừa quay đầu lại hỏi, giống như là lơ đãng hỏi qua.
Hai ngày nay người đàn bà kia náo loạn không chỉ một lần, khi trở về đều giống như là muốn lật cả nóc phòng lên. Sợ rằng bác sĩ y tá và người
thân bệnh nhân hai tầng này, trong lòng người người đều có một kịch bản
cẩu huyết rồi. Hiện tại thừa cơ hội này chụp vào đôi câu, ra khỏi phòng
bệnh này khoe khoang cùng với người khác một chút.
Tống Mộ Thanh lập tức ghét người y tá diện mạo thân thiết này, đang muốn châm biếm cô ta Lận Khiêm lại mở miệng.
“Hiện tại y tá bệnh viện thật là chuyên nghiệp, không chỉ quan tâm thân
thể bệnh nhân mà còn điều tra nguyên nhân tai nạn xe cộ.” Anh đúng lý
hợp tình mà nói, bộ dáng cùng với giọng nói giống như là thật sự đang
khen ngợi người khác vậy.
Nghe được câu này, y tá ngượng ngùng nở nụ cười, nhanh chóng thu thập đồ rồi lập tức đi ra ngoài.
Vừa rồi bởi vì một thời gian nữa không nhìn thấy Lận Khiêm mà có chút
tâm tình mất mát, bị nàng dứt khoát chuyển dời lên trên người phụ nữ
tầng dưới kia. Có chút giận dữ trợn mắt nhìn Tống Bình nằm trên giường
một cái, nếu không phải là do ông ta, hôm nay mẹ cô làm sao có thể bị
người khác nói này nói kia ở sau lưng chứ.
Cái loại cảm giác bị người ở trong bóng tối chỉ chỉ chỏ chỏ, vừa quay
đầu lại đều như không có chuyện gì xảy ra, muốn cho tất cả mọi người câm miệng lại nhưng không thể làm gì, cảm giác xấu hổ mở miệng, cô có thể
làm như không có chuyện gì xảy ra, coi như không phát hiện gì cả, nhưng
Tô Thanh làm sao có thể chịu được.
Nghĩ đến bộ dạng tiều tụy của bà, Tống Mộ Thanh khẽ tự trách.
Cuối cùng Lận Khiêm cũng ở lại theo cô, mặc dù Tống Mộ Thanh khuyên rất
nhiều lần, tìm tất cả lý do anh không cần ở lại nhưng anh lại luôn nói
anh có hai lý do lưu lại.
Khi Tống Bình tỉnh lại Lận Khiêm vừa mới bị điều xuống dưới lầu mua cơm
tối. Tống Mộ Thanh không phát hiện được ông tỉnh, nghe được ông nghe
được tiếng “Tô Tô” van xin của ông thì mới phát hiện.
Cô châm chọc cười cười. “Tô Tô” chính là gọi Tô Thanh. Tống Mộ Thanh chỉ nghe thấy ông ngoại bà ngoại gọi mẹ cô như vậy. Mà cho tới nay Tống
Bình luôn gọi Tô Thanh là “Cô” hoặc là dứt khoát lược bỏ đi.
“Cô biết cái gì, chớ nói lung tung.” Chán ghét mà vứt bỏ.
“Buổi tối có xã giao, không cần chờ tôi về.” Phân phó.
“Hiện tại tôi rất bận, cô đừng tới phiền tôi.” Không nhịn được.
“Rót cho tôi ly nước.” Chuyện đương nhiên.
Châm chọc cỡ nào! Hai mươi năm qua, lần đầu tiên cô nghe được Tống Bình
thân thiết gọi Tô Thanh, lại là khi ông bị bệnh liệt giường, khi không
có cách nào đúng lý hợp tình, khi không thiếu được sự chăm chăm sóc của
bà.
“Tô Tô?” Có lẽ là không nghe được đáp lại, Tống Bình gọi lại một tiếng.
Tống Mộ Thanh đi tới bên giường bệnh, mắt nhìn xuống.
“Tôi bảo mẹ về nghỉ ngơi, ông cần cái gì?” Cô lạnh nhạt hỏi.
Khi Tống Bình thấy cô trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, cùng với
thất vọng. Khó khăn ngẩng đầu lên, lại chỉ dời được gối đầu một chút,
thấy trong phòng bệnh không có những người khác, lúc này mới thật sự tin tưởng lời nói của Tống Mộ Thanh, không cam lòng nói một chữ: “Nước!”
Tống Mộ Thanh lấy một cốc nước, đi tới bình nước bên cạnh chỗ bông băng, dính một chút nước cho Tống Bình nhấp môi.
Cho tới nay, quan hệ hai cha con cô như kẻ thù, giương cung bạt kiếm.
Tống Mộ Thanh vừa nhìn thấy ông giống như ăn thuốc nổ vậy, chỉ cần một
chút lửa cũng có thể khiến cô đồng quy vu tận với Tống Bình. Ở nơi công
cộng, vì mặt mũi nhau cô còn có thể khắc chế một chút, nhưng vừa về tới
nhà lập tức liền khai hỏa. Cho nên trước đó bọn họ hiếm có sự an tĩnh
như bây giờ, bình tĩnh làm cho người ta có chút khó chịu.
Tống Bình lắc đầu một cái, biên độ động tác rất nhỏ. Tống Mộ Thanh thu
tay lại, đặt cốc nước về chỗ cũ, cô cũng ngồi lại lên