Insane
Nghiêm Bên Trái Quay

Nghiêm Bên Trái Quay

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325774

Bình chọn: 9.5.00/10/577 lượt.

Vừa rồi Tống Mộ Thanh bị sắc đẹp me hoặc, nhất thời quên mất mình thân

thể mình vẫn đau, khi bị ném trên giường, bị người đè lên mới biết sợ.

Mắt thấy Lận Khiêm cởi bỏ quần áo, đè lên người, biết rằng nếu phen này

đốt lửa lên, sẽ có thể đốt cháy cô tan thành mây khói, ngay cả mảnh vụn

của xương cũng không còn.

"Lận Khiêm... Anh đừng..." Cô run rẩy cổ họng, níu lấy đỉnh đầu đen nhánh đang vùi trước ngực mình.

Vừa mới ăn mặn, sao có thể trở về với ăn chay? Anh đã nhịn một đêm, vào lúc này bị cô khơi lên, nào có đạo lý dễ dàng bỏ qua cho cô? Bàn tay

luôn vào trong quần áo cô, kéo áo sơ mi ở trong lưng quần ra, bàn tay

theo sống lưng mà đi lên, ngón tay to ráp mang đến cảm xúc mơ hồ khiến

Tống Mộ Thanh run rẩy rên rỉ thành tiếng. Khi móc khóa áo trong bị anh

cởi ra, ngay lập tức đầu óc Tống Mộ Thanh thanh tỉnh, cách một lớp quần

áo đè tay anh lại.

"Em, em không thoải mái." Cô hô hấp không đều nói.

Tay Lận Khiêm bao trùm trên nắm tuyết trắng non mềm thơm phức, thất bại

chôn ở hõm vai cô. Qua hồi lâu mới dùng giọng nói khàn khàn nói: "Anh đi tắm."

Nghe tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm, trong lòng Tống Mộ Thanh

ngọt giống như ăn mật đường, khoan khoán lăn hai vòng trên giường, lập

tức cảm thấy hành động này thật là ngây thơ. Ngồi dậy sửa sang quần áo,

quay lại phòng để quần áo tìm quần áo Lận Khiêm muốn mặc. Gõ cửa phòng

tắm một cái, đặt quần áo ở bên cửa Editor: nhuandong

Buổi chiều ngày thứ hai sau khi Lận Khiêm đi Tống Mộ Thanh vinh hạnh chiêm ngưỡng vị kia theo anh nói “Cứ yên tâm, thích hợp để em dùng”¬_ luật sư Diệp tôn quý. Lúc ấy cô đang nhức đầu vì tranh luận không ngừng với trợ lý Nhậm về chuyện làm thế nào đá cán bộ nhân viên của mấy lão già kia đi.

Anh ta thấy nên ném đá dấu tay, trước tiên đá đi một đám người đang triển khai vụ hợp tác của Triệu thị, tránh cho đến lúc đó lại phức tạp. Tống Mộ Thanh lại cho là vật gì cũng có chỗ dùng sau đó sẽ qua sông rút cầu, dù sao thế lực của anh ta không nhỏ, nếu hiện tại hấp tấp nhổ tận gốc rễ, đối với một công ty hiện tại không chịu được một chút sóng to gió lớn mà nói không phải là chuyện tốt.

Tống Mộ Thanh coi như là thấy được cố chấp của đàn ông ba mươi tuổi, chưa từng có nghe nói qua ông chủ phải tranh luận đỏ mặt tới mang tai mà một bước cũng không bằng được trợ lý. Đây là đạo lý gì vậy? Đang trong khi hai người bọn họ không chút phong độ bấm thời gian, thư ký mới của Tống Mộ Thanh đỏ mặt gõ cửa một cái, là một người vừa mới tốt nghiệp không bao lâu, trong lòng vẫn còn lý tưởng tốt đẹp_Tiếu Tưởng.

Đã quen nghe được tiếng cãi vã của hai người bọn họ, cô thoáng đẩy cửa ra, nép ở bên cạnh cửa, lộ ra nửa gương mặt sợ hãi. Mặc dù đã hết sức áp chế nhưng vẫn nghe được giọng nói kèm theo sự hưng phấn và kích động: “Lão đại, có Luật sư Diệp tìm cô.”

Tống Mộ Thanh và trợ lý Nhậm đồng thời dừng lại nghi hoặc nhìn cửa. Tống Mộ Thanh nghi ngờ trong lòng, chẳng lẽ là luật sư Diệp mà Lận Khiêm nói tới? Quả nhiên hiệu suất của anh thật cao, có thể thấy được chuyện cô để trong lòng. Trong lòng từng giọt ngọt ngào rơi nhỏ xuống. Trợ lý Nhậm nghi ngờ trong lòng, Luật sư Trương? Chẳng lẽ là cái người phẩm hạnh không đoan(đứng đắn), nhưng nghe nói kể từ khi xuất đạo tới nay chưa từng thất bại, dáng dấp như chó dạng người Luật sư Diệp?

Hai người bọn họ vẫn còn suy nghĩ ở trong lòng, cửa phòng làm việc lập tức bị người không có bình tĩnh đã văng từ bên ngoài.

Không sai, là bị đá văng. Thư ký Tiếu dán ở trên cửa, đột nhiên không có chống đỡ ngã nhào một cái. Lảo đảo mấy bước, ngẩng đầu lên hé ra nụ cười giống như đứa trẻ không có đầu óc, cười hề hề khúc khích hướng về bóng lưng trai đẹp.

“Chú nói chứ cháu dâu nhỏ này, cà phê chỗ này thật khó uống, nếu lãi của công ty không tệ thì nên suy nghĩ đổi nhãn hiệu đi thôi.”

Người tới tự nhiên kéo ghế bên cạnh trợ lý Nhậm ngồi xuống, đặt cặp công văn xuống bàn, liền bê ly cà phê trước mặt Tống Mộ Thanh uống một hớp. Sau đó cho ra một câu đánh giá hết sức không trọng tâm. Anh ta một đầu tóc rối bời, tây trang nhiều nếp nhăn tùy ý khoác lên người, bên trên cổ áo sơ mi còn có một dấu màu đỏ khả nghi, cà vạt rộng lùng thùng thắt ở trên cổ, nhìn một cái là vừa biết là từ trong hương thơm dịu dàng bò ra. Mặc dù ăn mặc nhếch nhác nhưng cũng không tổn hại đến khuôn mặt anh tuấn kia.

Ông cụ Trương có hai người con trai hai người con gái, con lớn chính là cậu của Lận Khiêm, chính trực cũ kỹ, ở trong doanh trại. Con gái lớn nổi danh nhã nhặn lịch sự dịu dàng, gả cho con trai của một Tư lệnh quân khu, con của họ cũng tầm tuổi Tống Mộ Thanh. Con gái thứ hai cũng chính là mẹ đẻ của Lận Khiêm, tính tình cũng giống với chị của mình, bởi vì đều là con gái út cho nên có thêm mấy phần ngây thơ lãng mạn. Con trai lớn nhất của ông cụ Trương giống như ông, hai con gái cũng giống người mẹ đã qua đời, nhưng duy chỉ có một đứa con trai út, ai cũng không giống, hạng người thích ham vui, theo họ Diệp của mẹ. Từ nhỏ đến lớn bản lĩnh nghiêm chỉnh không học được bao nhiêu nhưng bản lĩnh đối nghịch với ông cụ thì luyện được vô cùng