đầu hoa mắt. Chiếc xẻng công binh rất sắc, Tạ Kiều dùng hết sức chặt bỏ những cây trúc vướng bên cạnh. Cô cũng phải để lại dấu hiệu, bằng không đi ra rồi lại không quay vào được, người đàn ông kia vẫn còn đang chờ được cứu.
Chỉ qua một đoạn đường ngắn mà Tạ Kiều đã mệt lử, không hề lạnh, chỉ toát đầy mồ hôi. Vừa bước thêm một bước, bỗng nhiên cô bị trượt chân, nhào vào bụi trúc tiễn, cũng may cô nhanh tay che mặt lại, chỉ có trán bị mấy cành trúc sượt qua. Trên cổ tay lộ ra mấy vết đứt, máu hơi rịn ra. Cô quýnh lên, lại bị ngã thêm một lần nữa. Nhìn mấy vết thương nhỏ, cô không khỏi ảo não, chỉ muốn khóc một trận, nhưng nghĩ đến bộ dạng thảm hại của Phan Đông Minh trong xe, cô chỉ để rơi vài giọt nước mắt rồi lại đứng dậy, tìm chiếc bút laser trên đám cây bụi. Cô quay đầu lại nhìn, thì ra vừa rồi mình bị trượt chân là do một thân cây khô queo bị đổ, trên đó bám đầy những rêu xanh, cả chút nấm tí xíu như những ngọn đèn nhỏ. Cô chẳng còn tâm tình mà thưởng thức, vội nhặt cái xẻng công binh lên tiếp tục chặt cây. Lúc này trong lòng cô chẳng buồn bận tâm đến cái gì nữa, chỉ thầm nghĩ phải nhanh chóng xuyên qua rừng trúc này, tìm được người ven con suối, chỉ sợ chậm chút một chút thì sẽ bỏ lỡ cả tính mạng người đàn ông kia mất.
Hình như phía trước là nguồn của một cái đầm lầy, bởi vì mùi càng ngày càng nồng rất khó chịu. Đám cỏ cây dưới chân cũng dần mềm đi, giẫm lên có cảm giác nhột nhột. Tạ Kiều đã gần kiệt sức, áo trên người bị sương mù thấm ướt, sau khi ngã thì đã chẳng phân biệt được màu gì nữa. Lau mồ hôi, ngồi phịch xuống đất nghỉ ngơi một chút, hít thở lấy sức, cô day day trán và chỗ ấn đường hơi nhức. Cánh rừng trúc yên tĩnh thế này dễ khiến người ta sợ đến dựng tóc gáy, thậm chí đến tiếng côn trùng kêu cũng không có, chỉ có tiếng thở dốc của chính cô. Bỗng nhiên cô nghe thấy tiếng nước chảy róc rách, cô không dám xác định là thật hay do mình ù tai. Cô nghiêng tai, nghe kĩ một lần thì chắc chắn đó là tiếng nước chảy, quả nhiên có suối!
Nỗi vui sướng khiến tim cô đập thình thịch, trong nhất thời, Tạ Kiều lấy lại tinh thần. Đáng tiếc, lúc này cô đã quá mệt mỏi, bởi thể lực vốn không tốt, hơn nữa lại bị khí độc làm cho nôn nao, cô thử vài lần mà vẫn không đứng dậy nổi. Phải tốn sức lắm cô mới đeo được balo lên vai, đành phải bò trên mặt đất, ngày hôm nay, bằng mọi giá cô phải ra khỏi đây. Không thể cứa thân trúc làm dấu, cô đành tháo chiếc khăn trên cổ xuống, lấy dao cắt nhỏ ra, nghiêng người kéo cong một thân trúc rồi buộc miếng vải lên, mấy cây trúc tiễn phía trên, cô cũng làm như vậy theo thứ tự. Lá trúc sắc nhọn cứa qua hai má cô, nhưng cô không thấy đau, chỉ có duy nhất một suy nghĩ trong đầu là phải đi tìm người, phải mau chóng cứu người.
Tiếng nước chảy ngày càng rõ. Hai mắt Tạ Kiều hoa lên, dường như nhìn thấy vẻ mặt bi thương của Phan Đông Minh, cô lại lắc lắc đầu nhắc nhở mình phải kiên trì. Lúc cô cảm giác thấy cổ tay áo ẩm ướt, mấy lớp trúc rậm nay đã thoáng hẳn ra, cô tìm được con suối. Cô kích động dùng cái xẻng làm gậy chống để đứng dậy, thất tha thất thểu tiến về phía trước. Dưới chân có cảm giác lạnh lẽo, cô cúi đầu, liền phát hiện ra mình đang đứng trong một con suối nhỏ. Cô quay đầu lại, dùng miếng vải khăn buộc tiếp lên cây trúc gần suối, sau đó vốc chút nước suối lạnh cóng lên rửa mặt, lúc này mới có cảm giác rằng mình không hoa mắt.
Bốn phía vẫn là màn sương mờ, tầm nhìn cũng đã phóng xa được gần mười mét. Cô không hề để ý rằng nước đã ở chỗ sâu hơn mà vẫn tiến về phía trước.
Hai bên suối vẫn là những khóm trúc tiễn cao, Tạ Kiều đã bị nó hành hạ đủ khổ sở rồi nên không dám đến gần nữa. Lúc này, trên mu bàn tay cô toàn là vết cứa dài hơi rỉ máu, lại bị dính nước nên chảy thành những giọt nhỏ như viên trân châu. Cô chỉ có thể cắn răng chịu đựng cái lạnh kinh khủng của dòng nước suối. Dưới lòng suối có rất nhiều đá, bị nước xói mòn nhiều năm nên vô cùng trơn nhẵn, đặt chân không chắc, cô lại bị trượt ngã. Bộ quần áo trên người cô ướt đẫm, mấy lọn tóc bên má cô cũng bị dính bết lại. Cô lắc đầu, chỉ nghe thấy tiếng “ù ù”, nhưng bao nhiêu cực khổ cũng không quan trọng bằng tính mạng người đàn ông kia. Cô ngã quỵ xuống, chẳng bao lâu sau lại ngã tiếp lần nữa. Tạ Kiều dùng sự nhẫn nại lớn nhất để ép mình không được gục ngã, cô biết vậy và cũng âm thầm cầu nguyện cho Phan Đông Minh tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì. Không nói đến những chuyện khác, chỉ riêng thân phận của hắn thôi đã không cho phép hắn có chuyện gì rồi. Nếu hắn vì cô mà bị làm sao thì…cô không dám nghĩ tiếp nữa, cắn răng thì thào tự nói với mình: “Người đâu, mau đến cứu tôi đi, cứu tôi.”
Cũng không biết đã đi bao lâu, cho đến khi cô kiệt sức, gắng gượng kéo cái balo lại, bỗng từ phía trước truyền đến tiếng “ào ào”. Cô dừng bước lại, ngẩng đầu nhìn, phía trước vẫn còn sương nhưng có thể mơ hồ thấy một con thác hùng vĩ!
Con thác tuy vẫn đổ nước xuống nhưng âm thanh không quá lớn. Trải qua trận sương đen đáng sợ và vụ lật xe, đây được coi là cảnh trí thiên nhiên đẹp nhất trong mắt Tạ Kiều. Ánh mắt cô dần hạ xuống theo dòng