Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326883

Bình chọn: 9.5.00/10/688 lượt.

thác chảy, đột nhiên trong lòng cô căng thẳng. Ở một góc của con thác, có một cái bóng đen mờ mờ, còn hơi chuyển động, có người!

Trong tức khắc, Tạ Kiều vui sướng đến nỗi sung sức hẳn, không để ý đến vật cản dưới chân mà lảo đảo bước vội về phía trước, chỉ sợ người kia sẽ biến mất trong làn sương mờ, vừa chạy vừa kêu to: “Chờ một chút, cứu tôi với!”

Bóng đen kia không hề rời đi, trong lòng Tạ Kiều mừng khôn tả. Lúc cô chỉ cách bóng đen kia có vài chục bước, bỗng nhiên cô dừng lại. Làn sương tan đi, cái bóng kia chợt hiện ra, là một con ngựa, là loài ngựa bình thường có thể dễ dàng bắt gặp ở bất kỳ xó xỉnh nào trên đời này. Cô sửng sốt, đưa tay dụi mắt, nhìn kĩ lại thì vẫn là con ngựa đó, không phải màu trắng cũng không có cánh, không phải là cô hoa mắt. Con ngựa đó đang rướn cổ uống nước cạnh suối, không có vẻ sợ hãi gì khi nhìn thấy Tạ Kiều, lại còn ngẩng cái mặt dài lên, nghiêng đầu, dùng đôi mắt to nhìn vị khách không mời mà đến chốn thâm sơn cùng cốc này, thậm chí còn phì phì mũi với cô.

Tạ Kiều lập tức rơi vào cơn phẫn uất, lại cảm thấy miệng đắng ngắt, cô thất vọng, trái tim như bị treo lơ lửng trên đám mây lưng chừng núi. Mừng rỡ rồi lại bi ai, cô thực sự suy sụp, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng, cô chớp mắt, “phịch” một cái, ngã quỵ xuống dòng suối, hôn mê.

Tạ Kiều bị tỉnh lại do cơn ác mộng. Cô mơ thấy cả người Phan Đông Minh đầy máu, hắn đứng trên vách núi đen, vẫy tay với cô rồi xoay người nhảy xuống… “Aaa…” – Tạ Kiều tóm chặt vạt áo trước ngực, ngồi bật dậy, thở dốc, lau mồ hôi, lúc này mới phát hiện ra mình đang nằm trên một chiếc giường. Bên cạnh giường là một cô gái với mái tóc thắt bím, đang dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn cô, trong tay còn cầm một cái kìm gắp than, vốn đang dở tay gắp than bỏ vào chiếc lò lửa, bị tiếng thét chói tai của cô làm cho hoảng sợ.

Cô ngẩn người nói với cô gái kia: “Chuyện này…chuyện này là thế nào?”

Cô gái đặt cái kìm gắp than xuống, bước lại gần, bưng một bát nước đen xì không biết là thứ gì cho cô, rồi bô bô nói một tràng mà cô không thể hiểu nổi.

Cô gái đó thấy cô mở to mắt nhìn thì lại nói bằng tiếng Hán: “Phải uống thì chị mới khỏe được.”

Tạ Kiều nhận lấy, trong lòng nóng như lửa đốt, “Sao chị lại đến được đây?”

“Anh trai và ông nội em cứu được chị trong khe Âm Dương.”

“Chị ở đây bao lâu rồi?”

Cô gái nghĩ nghĩ rồi nói: “Ừm…cũng được một ngày rồi. Sáng nay ông nội em đi bắt bệnh cho người trong làng bên, đi được nửa đường thì phát hiện ra chị. Giờ em phải đi nấu cơm chiều đây.”

Tạ Kiều vừa nghe thấy thế thì kinh ngạc, chồm dậy, “Nhưng còn có người đang chờ được cứu, mau đi cứu đi, chị xin em đấy.”

Cô gái sửng sốt: “Còn có người khác? Ai cơ?”

Tạ Kiều hất chiếc chăn trên người ra, lại phát hiện mình đã được thay bộ quần áo khác, nhưng cô không có tâm tư để nghiền ngẫm vấn đề này, vội vã nhảy xuống giường, kéo tay cô gái kia rồi nói: “Mau đưa chị đi gặp anh trai em đi, có người bị thương đang ở trong đó, mau đi cứu người đi.”

Cô gái bị cô làm cho căng thẳng, vội vàng nói: “Người chị đang bị thương, cứ nằm xuống trước đi, em sẽ gọi anh trai đến.”

Tạ Kiều không quan tâm mình có khỏe hay không, vội đi theo cô gái kia ra khỏi cửa. Vừa ra khỏi cửa, cô đã thấy một cái sân rất rộng trước căn phòng, một bên là đống củi lớn, một bên là chuồng ngựa, bên trong có con ngựa đen vừa ăn cỏ khô vừa “phì phì” qua mũi, cái đuôi không ngừng phe phẩy.

Cô cũng không muốn quan sát lâu, đi theo cô gái kia vào một căn phòng khác, liền thấy một chàng trai trẻ đang ngồi xổm bóp chân cho ông già trước mặt. Nghe thấy tiếng bước chân, anh ta ngẩng đầu, vừa thấy Tạ Kiều liền đứng lên rồi cười nói: “Cô tỉnh rồi à?”

Hỏi như vậy không phải là vô nghĩa sao? Tạ Kiều vừa thấy anh ta thì liền khóc, nghẹn ngào tiến lên kéo tay anh ta, khiến chàng trai hơi sợ, kinh ngạc nhìn cô. Cô lau nước mắt rồi nói: “Người tốt, cám ơn anh đã cứu tôi, nhưng còn một người nữa đang chờ được cứu, cứu anh ấy đi, anh ấy không thể chết được.”

Chàng trai nhìn thoáng qua ông già, rồi xoay người lại và nói: “Cô đừng vội, ngồi xuống, từ từ nói.”

Cô gái đỡ Tạ Kiều ngồi xuống chiếc ghế băng nhỏ. Cô ngồi chấn định lại cảm xúc rồi kể toàn bộ chuyện họ gặp nạn cho chàng trai kia, cuối cùng, vừa khóc vừa nói: “Cầu xin mọi người, người kia không thể xảy ra chuyện gì được, cứu anh ấy đi, cứu anh ấy đi…”

Chàng trai quay đầu lại thoáng nhìn qua ông lão vẫn trầm mặc. Lúc này Tạ Kiều mới chú ý đến ông lão đó, cũng nhìn thoáng qua, rồi hạ ánh mắt xuống nhìn tay ông…Khuôn mặt đó thật lạ, nếu không nhìn mái tóc của ông ta thì đến thần tiên cũng không đoán ra ông ta bao nhiêu tuổi, đôi môi như một ụ thịt hồng hồng. Tay ông ta nhìn còn đáng sợ hơn khuôn mặt, trông giống một miếng đậu phụ thối, lại sần sùi như da rắn. Vì lễ phép, cô cố gắng không dời ánh mắt đi.

Ông lão mở miệng nói chuyện, Tạ Kiều lại không tự chủ được mà nhìn vào miệng ông ta. Ông ta vừa nói thì như thể hai miếng thịt kia rách ra, cô quả thực không thể nhìn được nữa, vội vàng dời tầm mắt xuống tay ông ta. Ông lão chỉ nói một câu lưỡng lự: “Rung chuông.”

C


Insane