hàng trai trẻ còn chưa nói gì, cô gái bên cạnh đã hoan hô một tiếng rồi quay người chạy ra ngoài. Một lúc sau, Tạ Kiều bỗng nghe thấy tiếng chuông như chuông ở chùa miếu, cô biết đây là lời đồng ý cứu người. Hai mắt ngấn lệ, cô quỳ xuống, “Cảm ơn, cảm ơm, cảm ơn mọi người…”
Chàng trai trẻ vội vàng đỡ cô dậy rồi nói: “Ôi dào cô làm gì đấy, làm gì đấy!”
Khoảng nửa tiếng sau, trong khu có đến mười mấy thanh niên trai tráng lục tục kéo đến, tất cả đều mặc áo và đội mũ da, đi giày ống cao. Vừa thấy chàng trai trẻ kia, có người hỏi: “Thanh Sơn, ông lão rung chuông vì chuyện gì vậy?”
Thanh Sơn chỉ vào Tạ Kiều và nói: “Anh trai cô ấy gặp nạn trong khe Âm Dương, chúng ta đi cứu người, chậm một chút sợ không kịp.”
Một chàng trai lắp bắp kinh hãi: “Khe Âm Dương? Sao lại đến chỗ đấy?”
Một người khác nói: “Còn hỏi gì nữa, mau đi cứu người đi.”
Tất cả đều là những người rất giản dị, chân chất, vả lại đều không quen Tạ Kiều. Tạ Kiều cảm kích chắp tay lại, cúi đầu với họ: “Cảm ơn, cảm ơn các anh.”
Ông lão từ trong phòng ra, nói: “Thanh Sơn, châm cây hương bái núi đi.”
“Phan Đông Minh? Tôi tìm được anh rồi, tôi về rồi đây, anh tỉnh đi!”
Phụ nữ không được tham gia nghi thức bái núi, Tạ Kiều cùng cô gái kia ngồi trong phòng, bám vào cửa sổ nhìn lén. Nhìn họ chậm rãi châm cây hương rồi lại quỳ xuống vái lạy. Tạ Kiều sốt ruột đến mức chỉ muốn lao ra xin họ làm nhanh lên một chút.
Cô gái thấy cô có vẻ bất an đi tới đi lui thì nói: “Ở đây, nếu mọi người mốn vào khe Âm Dương đều phải làm lễ bái núi trước, cầu thần phù hộ. Chị đừng nóng ruột, anh trai chị sẽ không sao đâu.”
Khe Âm Dương, vừa nghe thấy cái tên này, Tạ Kiều đã hoảng sợ. Phan Đông Minh bị thương còn nằm trong xe đã một ngày một đêm, vậy mà họ vẫn đang cúng bái, nếu lại đến tối thì chỉ sợ sẽ thật sự âm dương cách biệt, cô không sốt ruột sao được.
Thấy cô có vẻ sốt ruột, cô gái kia lại nói: “Em là Nhĩ Mã, người dân tộc Khương. Còn chị? Chị tên gì?”
“Tạ Kiều, Tạ trong cảm tạ, Kiều trong kiều mộc.” (Kiều mộc: Cây cao)
“Địa thế của khe Âm Dương quả thật rất phức tạp, nhưng anh trai em sẽ có cách, chị đừng lo.”
Tạ Kiều gật đầu, Nhĩ Mã nhìn mặt cô rồi nói: “Có đau không?”
“Gì cơ?”
“Mặt chị, có vết thương kìa.”
Tạ Kiều lắc đầu, Nhĩ Mã lại kéo cô lại rồi nói: “Tầm chạng vạng trong núi rất lạnh, chị mặc cái áo da của em đi, lúc chị được đưa về, cả người ướt sũng, sẽ bị ốm do rét đấy.”
Cô mặc cái áo da của Nhĩ Mã, nghi thức bái núi cũng đã xong. Thanh Sơn khoác chiếc áo tơi hình quạt, cầm chiếc roi ngựa trong tay và nói: “Đi thôi.”
Tạ Kiều thấy trong tay anh ta không chỉ có chiếc roi ngựa mà còn có một cuộn vải trắng dày. Không hiểu sao cô lại cảm thấy có điềm xấu, nhưng cô không dám hỏi, sợ anh ta sẽ trả lời rằng nó dùng để quấn xác chết.
Thanh Sơn lái xe ngựa, để Tạ Kiều ngồi ở trên, trước sau đều có người cầm theo đèn bão hoặc đuốc tẩm dầu thông, cho đến khi một con đường nhỏ vào rừng cũng không thấy. Trời vẫn còn sáng, nhìn từ ngoài vào trong, vẫn thấy lớp sương bao phủ lên rừng cây rậm rạp. Thanh Sơn buộc ngựa vào một thân cây, dùng diêm châm đuốc, mở cuộn khăn ra, lại lấy từ trong xe ngựa hai thanh gỗ thô khá dài rồi dùng cuộn vải dày trải ra và buộc hai bên sườn. Thì ra là một cái cáng đơn giản. Có người tiến lại khiêng nó lên vai. Vào đến khe núi, chỗ con thác mà cô bị ngất, trời đã sầm xuống. Thanh Sơn nói với Tạ Kiều: “Cô đi sau tôi, đừng nói chuyện lớn tiếng.”
Sự thận trọng của anh ta khiến tim Tạ Kiều như co rúm lại, cô ngoan ngoãn đi theo sau. Không có đường vào khe núi, họ lội suối đi theo dấu vết những mảnh vải khăn mà Tạ Kiều đã buộc. Thanh Sơn thắt chặt chiếc áo tơi trên người, dùng dao chặt mấy khóm trúc ra để thông lối đi. Ấn bút laser tìm đến chỗ họ bị lật xe, Tạ Kiều leo lên trước, đến khi nhìn thấy chiếc xe, cô kích động gọi tên Phan Đông Minh nhưng không có tiếng trả lời.
Tim cô đập mạnh liên hồi, vừa gọi vừa chạy nhanh về phía trước. Thanh Sơn đi theo sau cô, dùng cây đuốc chiếu sáng lên chiếc xe bị lật nghiêng trên tảng đá to.
Tạ Kiều ngồi xổm trên chỗ gần lỗ hổng mà sáng nay cô chui ra, không hề động đậy. Cảnh tượng trong xe càng ngày càng sáng dưới ánh đuốc. Trong đầu cô như có một tiếng nổ mạnh, như có cái gì đó rất cứng rắn vừa vỡ tung ra. Dường như bên tai cô có tiếng cười yếu ớt của hắn, có giọng nói nhỏ nhẹ của hắn bên tai mình, “Có thể hôn anh được không?”. Nhiệt độ từ ngọn lửa tỏa ra, ánh mắt cô dần mơ hồ đi. Cô lắc lắc đầu, như muốn khiến mình tỉnh táo một chút để nhìn thấy rõ ràng. Phan Đông Minh nằm im ở nơi đó, chiếc áo mà cô đắp kín trước khi đi giờ đã bị hắn tốc ra. Trước ngực hắn là tập tài liệu, bên sườn vẫn còn miếng băng cô quấn, lúc này đã đẫm một màu đỏ, chỉ riêng miếng kính đâm vào người hắn là không thấy đâu…Thì ra, hắn lại tàn nhẫn như vậy, chẳng những tàn nhẫn làm tổn thương người khác, mà còn thương tổn chính bản thân mình.
Sắc mặt hắn trắng như xấp giấy, đôi mắt nửa khép nửa mở, như thể không còn hơi thở nữa vậy. Không phải hắn đã đồng ý sẽ bình yên rồi sao, không phải hắn đồng ý sẽ chờ cô sao? Bỗng
