Minh cắn răng đẩy tay cô ra, lạnh lùng nói: “Không cần, anh chưa tàn phế.”
Nhìn Phan Đông Minh với vẻ không tự nhiên cho lắm, Tạ Kiều lại nghĩ đến những đứa trẻ đang dỗi với người lớn. Từ sau khi tỉnh lại, tính tình hắn trầm ổn hơn rất nhiều, nhưng hiện tại, Tạ Kiều lại cảm thấy hắn vốn chẳng thay đổi gì, vẫn là một Phan Đông Minh tự cao tự đại. Nhìn đầu hắn đổ đầy mồ hôi, thiên tính làm mẹ trong cô trỗi dậy, cô lấy cốc nước đặt nhẹ vào tay hắn rồi nói: “Còn dỗi với tôi cơ đấy, anh không uống thuốc thì khi nào mới khỏe được chứ.”
Phan Đông Minh không nói gì, ngoan ngoãn uống thuốc. Tạ Kiều vắt chiếc khăn nóng rồi lau mặt cho hắn. Thuốc phát huy tác dụng nên hắn ngủ thiếp đi. Tạ Kiều bật đèn ngủ lên, ngồi trên sofa, lẳng lặng nhìn hắn.
Cho đến khi y tá rút cây kim trên tay hắn ra, Tạ Kiều nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, cũng đã mười giờ tối. Bên ngoài thật im ắng, cô nâng bàn tay bị chọc kim truyền của hắn, cả mu bàn tay bị tím lại một mảng, chi chít vết kim châm. Trong lòng Tạ Kiều lại có chút xót xa, nhìn hai má hóp lại của hắn. Người đàn ông này vốn luôn ngang ngược nhưng giờ lại bị vụ tai nạn làm cho không ra bộ dạng gì.
Bỗng nhiên Phan Đông Minh mở mắt. Ánh mắt hai người chạm vào nhau, Tạ Kiều không hề né tránh, yên lặng đối diện với hắn. Phan Đông Minh cầm lấy tay cô, nhẹ giọng nói: “Lại đây, nằm xuống đi.”
Tạ Kiều vâng lời, cẩn thận nằm cạnh hắn. Tay hắn nâng lên, chạm nhẹ vào mặt cô, hắn thấp giọng hỏi: “Sao lại bị thế này?”
Hắn muốn hỏi đến vết thương trên mặt cô, Tạ Kiều không nói gì, Phan Đông Minh lại nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng nói: “Kiều Kiều, em phải nhớ rõ, chúng ta đã cùng nhau vào sinh ra tử.” …lần bị thương này của hắn, đúng là rất đáng giá.
Sợ ảnh hưởng đến việc Phan Đông Minh nghỉ ngơi, Tạ Kiều tắt bỏ ngọn đèn ngủ đi. Lúc này, trong phòng chỉ còn lại mấy vệt sáng nhờ nhờ, Phan Đông Minh đã chìm vào giấc ngủ từ lâu. Tạ Kiều ngẩng đầu lên từ trong khuỷu tay hắn, nhìn khuôn mặt mơ hồ của hắn. Nhìn hắn như vậy một lúc, Tạ Kiều đưa một ngón tay ra, nhẹ nhàng vuốt lên một bên mặt hắn. Trong trí nhớ của cô, chỗ này có một chiếc má lúm đồng tiền, lúc hắn tức giận hoặc khi mím miệng lại đều hiện ra rất rõ.
Máy sưởi trong phòng tỏa nhiệt hơi nóng, cô chỉ mặc bộ quần áo ngủ mỏng, còn chân thì để lộ ra ngoài chăn, không hề thấy lạnh. Phan Đông Minh hơi cựa quậy, có lẽ là do nằm lâu nên muốn xoay người, lại động đến vết thương nên lập tức có một tiếng “hừ” bật ra từ cổ họng, bàn tay vốn đang nắm tay cô cũng chuyển qua nắm chặt ga trải giường. Cô có thể nghe thấy tiếng hắn cắn răng vì nhịn đau.
Nhổm dậy bật đèn ngủ và chỉnh độ sáng nhỏ, cô thấy đầu Phan Đông Minh rịn đầy mồ hôi. Cô nhảy xuống giường, đi lấy khăn mặt, lúc quay lại thấy hắn đau đến gần như co quắp lại, không ngừng run rẩy, bộ dạng thật chật vật. Trong lòng cô chợt có chút khó chịu lại chua xót, cô cẩn thận nâng đầu hắn, ôm vào ngực, vỗ nhè nhẹ lên lưng hắn như dỗ một đứa trẻ, lại nhẹ giọng nói: “Tôi tìm y tá đến tiêm cho anh một mũi nhé, tiêm xong sẽ không đau, sẽ có thể ngủ ngon.”
Hắn chôn mặt trước ngực cô, lắc lắc đầu. Lúc cô lau mồ hôi cho hắn thì liền bị hắn nắm chặt tay, nhất quyết không buông, cô cũng đành để mặc hắn nắm như vậy.
Ở bệnh viện lâu, thỉnh thoảng cô cũng nhìn thấy bệnh nhân được đưa đến, có những người bị trẹo tay cũng đã rên la oai oái rồi. Còn như hắn, dù đau thế nào đi nữa cũng chỉ co người như con tôm, không chịu kêu một tiếng. Lúc này, Tạ Kiều lại nghĩ, hắn thật đáng thương.
Lúc này, Phan Đông Minh được Tạ Kiều ôm vào ngực, khẽ an ủi. Thế nhưng hắn lại vô cùng ngang bướng, muốn đẩy hắn ra cũng vô phương, hơi thở gấp gáp của hắn phả vào ngực cô, hắn lại nắm chặt tay cô không chịu buông. Hắn mặc quần áo bệnh nhân, sau lưng thấm ướt mồ hôi, nhưng nhất quyết không cho cô đi đâu cả, không cho cô đi gọi y tá, chỉ cắn răng chịu đựng. Cuối cùng, Tạ Kiều cứ như vậy mà nghiêng đầu sang một bên, ôm hắn ngủ.
Sáng hôm sau, lúc y tá đến kiểm tra thân nhiệt, cô cũng tỉnh lại. Cánh tay hắn vẫn quàng qua lưng cô, cả người rúc vào lòng cô. Cô y tá hơi xấu hổ, cười nói: “Hay là một lúc nữa tôi lại đến?”
“Không cần đâu.” Cô vội vàng đứng dậy, lưng và cổ đều đau nhức nhưng không dám vặn vẹo. Giúp hắn đo nhiệt độ xong cô liền đi rửa mặt, lúc quay về còn cầm theo bàn chải và kem đánh răng, để hắn dựa vào mình mà đánh răng, sau đó cô lại dùng khăn lau tay cho hắn. Bất chợt, ngoài cửa có những tiếng bước chân hỗn độn. Tiếng của Dương Quần vừa truyền đến, cánh cửa phòng cũng được mở ra. Một đám người bước vào, cũng phải đến mười mấy người, ngoài Phan Dương Dương, Giang Đào và Tân Thiếu ra, còn có vài chàng trai mặc quân phục, tư thế hùng dũng, gương mặt có vẻ vẫn còn đang là sinh viên, Tạ Kiều đều không biết họ.
Tân Thiếu bước đến, chỉ vào Tạ Kiều, “Á, á” mãi lâu mà vẫn chưa nói được gì. Phan Dương Dương lại nói: “Trời ạ, sao mặt chị lại bị thế này, bị hỏng rồi?”
Giang Đào kéo cô lại rồi nói: “Sao lại nói thế, cái gì mà bị hỏng chứ, bị như vậy là vì một chuyện lớn, cũng coi như là việc không tồi.”
Tạ Kiều vừa dậy, còn