Ninh Tiêu Nhã đã đứng chờ ở cửa thang máy. Ai ngờ, thang máy vừa mở ra, bên trong ngoài Phan Đông Minh và thư ký Vương thì còn có hai người đàn ông mặc âu phục đứng sau hắn. Đó là luật sư của Phan Đông Minh và chuyên viên phân tích thị trường. Phan Đông Minh mỉm cười, bắt tay cùng anh: “Không hẹn trước mà đến đường đột thế này rồi. Chiều nay tôi phải đi Thượng Hải, muốn nói chuyện với hai người trước khi đi, lúc này đến vẫn không muộn chứ, không biết La tiên sinh có thể tiếp không?”
Đối với vẻ hài hước của Phan Đông Minh, phản ứng của La Hạo chính là kéo hắn vào văn phòng, vừa đi vừa nói chuyện: “Biết anh đại giá quang lâm, buổi gặp với Bush em còn phải hủy, anh nói xem có thể tiếp không?”
Hai người cười sang sảng bước vào văn phòng. Phan Đông Minh vừa ngồi xuống đã đi thẳng vào vấn đề: “Đề nghị hôm qua anh nói, cậu nghĩ thế nào?”
La Hạo nở nụ cười méo xệch: “Phan tiên sinh à, đăng kí lập công ty không phải trong chốc lát là xong. Còn nữa, công việc với bên La Kiện còn chưa thương thảo xong, anh phải cho em thời gian chứ.”
Cố vấn pháp luật của Phan Đông Minh đứng lên, lấy trong bao giấy công văn một xấp tài liệu, nói với La Hạo: “La tiên sinh, Phan tiên sinh rất có thành ý hợp tác với anh, vì hạng mục này mà Phan tiên sinh đã yêu cầu chúng tôi soạn kế hoạch suốt đêm đấy, có hai phần, anh cứ từ từ xem. Anh cũng biết đấy, những công ty muốn hợp tác với Hằng Cơ rất nhiều, mà Phan tiên sinh lại chỉ chọn bắt tay với anh, thành ý có thiện chí như vậy mà anh còn nghi ngờ gì nữa?”
Phan Đông Minh cười vang: “Cậu ta ấy à, sợ tôi thần kinh nên lấy tiền đánh cậu ta.”
La Hạo vội xua tay, “Không không, em không nghi ngờ, chẳng qua là bị một đĩnh bạc khổng lồ rơi trúng đầu nên hơi hồ đồ, còn chưa hoàn hồn lại được.”
Phan Đông Minh đứng dậy, bắt tay với La Hạo, khẩu khí rất nghiêm túc: “La Hạo, từ nhỏ đến lớn chúng ta cũng coi như là hiểu nhau, hơn nữa trong chốn làm ăn, anh cũng gặp chuyện này chuyện kia, nhưng riêng anh thì nhất ngôn cửu đỉnh.”
Lời nói chắc nịch, lại tự dưng được người ta đưa tiền tới, La Hạo còn có thể nói được gì, tuy rằng anh không hiểu lắm về chuyện làm ăn của Phan Đông Minh. Rõ ràng là lô đất đó có thể đem lại cho hắn một khoản lớn nhưng hắn lại vô duyên vô cớ giúp đỡ anh, vừa làm cho anh bớt được một khoản kếch xù với ngân hàng, vừa cho anh mượn danh nghĩa Hằng Cơ để phô trương thanh thế. Đây không phải là đĩnh bạc trên trời rơi xuống thì là gì?
Phan Đông Minh kiên quyết không cho La Hạo đi tiễn hắn, cuối cùng La Hạo đành phải bảo Ninh Tiêu Nhã đưa hắn đi. Bước ra khỏi đại sảnh, ngoài cửa đã có mấy chiếc xe đang chờ. Lúc Phan Đông Minh lên xe, Ninh Tiêu Nhã bỗng nói: “Anh ba”. Phan Đông Minh ngoảnh lại, Ninh Tiêu Nhã nói: “Anh ba, tuy rằng em không biết anh làm như vậy là có ý gì, nhưng vẫn muốn cảm ơn anh.”
Phan Đông Minh trầm mặc một hồi lâu rồi mới cười và nói một câu như của một vị sư, khiến Ninh Tiêu Nhã mơ hồ: “Tiểu tứ, em có biết “ba la mật đa” là gì không?”
Phan Đông Minh ngồi vào xe rồi rời đi. Ninh Tiêu Nhã xoa xoa mũi rồi trở lại văn phòng La Hạo. La Hạo đang cẩn thận xem chỗ tài liệu của Phan Đông Minh, tâm tình đang rất hưng phấn. Kế hoạch của Phan Đông Minh rất tỉ mỉ, khiến La Hạo đã bắt đầu tưởng tượng đến viễn cảnh tươi sáng. Ninh Tiêu Nhã không hé răng nửa lời, ngồi xuống trước màn hình máy tính. Tâm tình La Hạo đang rất tốt, anh đặt tài liệu xuống, bước đến gần và nói: “Xem gì đấy?”
Ninh Tiêu Nhã hơi suy nghĩ, chỉ vào màn hình và nói: “La Hạo, anh có biết “ba la mật đa” có nghĩa là gì không?”
La Hạo nở nụ cười: “Em không có việc gì làm, định chơi thiền với anh hả?”
Ninh Tiêu Nhã lắc đầu, lẩm bẩm nói: “Vừa rồi anh ba hỏi em, có biết “ba la mật đa” là gì không.”
La Hạo nhìn Ninh Tiêu Nhã đang cố tìm câu trả lời, nhẹ nhàng lên tiếng: “Ba la mật đa nghĩa là “độ”, tức là đưa qua sông, qua khỏi bờ của cõi sinh tử để đến bờ niết bàn. Điều này chỉ ra rằng, trong tam giới chúng sinh, bởi tà niệm tà tâm mà tạo nghiệp, cho nên không thể luân hồi. Nghiệp tạo thân, tà tâm tạo nghiệp, người tạo nghiệp sẽ gặp trái đắng trong cõi nhân sinh, cho nên ra đời lại gặp quả báo khổ đau, trừ phi tu tâm tích đức, nếu không chẳng bao giờ dừng lại được, mãi mãi chìm trong biển sầu muộn…Chuyện này…” La Hạo thì thào nói: “Đúng là, rối tinh rối mù.”
Tối nay Dương Quần làm chủ, mở tiệc chiêu đãi bạn bè khắp nơi, bởi vì anh lại mới ngoắc được một cô em xinh đẹp. Lúc anh gọi điện cho La Hạo, họ đã đến câu lạc bộ rồi. Dương Quần uống rất nhiều, ngồi bên cạnh quầy bar náo nhiệt, dựa vào người Tân Thiếu, “Phan Đông Tử cũng đến Thượng Hải rồi, cậu làm nô tài cho người ta, sao còn chưa đi theo hả?”
Tân Thiếu nhìn cô gái đang uống trà sữa ở bên cạnh, nói: “Hứ, mình bảo này, có phải cậu nhận nhầm người không, em gái của cậu đang ở bên kia kìa.”
“Đũng quần mình đang căng lắm đây.”
Tân Thiếu bật cười, “Cậu có thể đừng thô bỉ như thế được không, người ta chỉ là một cô bé thôi đấy, lúc nói chuyện chú ý một tẹo đi.”
Dương Quần quay đầu nhìn cô gái vẫn im lặng lại chỉ mỉm cười từ nãy giờ, mãi sau mới nói: