ên bàn làm việc, chôn mặt vào giữa hai khuỷu tay, đôi vai run lên, hình như đang khóc.
Thư kí Vương vội đóng cửa lại, tim đập rộn ràng. Cô làm việc cho ông chủ đã lâu nhưng chưa từng thấy như vậy, thậm chí còn không dám tưởng tượng đến. Một vị sếp đĩnh đạc, oai phong, vậy mà cũng có một mặt yếu đuối đến thế.
Phan Đông Minh đã có cuộc hẹn với La Hạo vào giữa trưa tại một nhà hàng ở ngoại ô. La Hạo đến trước hắn, thấy người phục vụ dẫn Phan Đông Minh vào phòng vip, anh liền đứng lên. Phan Đông Minh tươi cười, ôm lấy anh, tỏ vẻ thân thiết vô cùng, “Chuột, lâu lắm không gặp, chắc chờ sốt ruột quá rồi hả?”
La Hạo cười, châm cho hắn một điếu thuốc, “Em cũng mới đến.” Phan Đông Minh xua tay, chỉ vào cổ mình, “Viêm họng, đau quá.”
Phan Đông Minh nhìn một bàn đầy thức ăn rồi nói: “Hôm nay có mỗi hai anh em, sao gọi nhiều đồ ăn thế này làm gì cho lãng phí ra.”
La Hạo kéo hắn ngồi xuống, “Đừng nói chuyện lãng phí, đã lâu lắm rồi chúng ta mới cùng ăn một bữa tử tế.”
“Ừ, đều bận cả mà.” Hắn gật gật đầu, lại trực tiếp hỏi: “Lô đất ở nội thành không phải là do anh cậu phụ trách à, sao lại là cậu?”
“Đợt trước chính phủ có thông báo, giới hạn kiến trúc cao tầng trong nội thành. Mười khối đất em lấy về, giờ đúng là phiền phức, thế nên cãi nhau với em một trận. Giờ em ôm cả, nóng bỏng như khoai lang nướng.”
Phan Đông Minh gật gù, “Tay La Kiện đúng là một con cáo già, không đáng tin, cậu làm tôi đầy cho anh ta bao nhiêu năm như vậy đúng là chịu thiệt. Chuột, nếu đã tính ra làm riêng, một mình liệu có cạnh tranh được với những người khác không?”
La Hạo cười cười, châm một điếu thuốc rồi nói: “Tình hình của em mà anh còn không biết sao?”
Phan Đông Minh cười, dựa lưng vào thành ghế, nói: “Anh có một đề nghị, cậu cứ nghe hết cái đã, rồi có thế nào thì quyết định sau, mà vấn đề giới hạn nhà cao tầng cũng được giải quyết.”
“Anh cứ nói đi.”
“Cậu ra khỏi công ty của La Kiện, tự đăng kí riêng, anh sẽ hỗ trợ kinh phí, như vậy, mười mảnh đất của cậu với lô đất trong nội thành của anh sẽ giải quyết được vấn đề giới hạn nhà cao tầng, chúng ta bắt tay làm một khu nhà xa hoa nhất Bắc Kinh. Cậu thấy thế nào?”
La Hạo vừa nghe thấy thế liền nở nụ cười, “Anh giai à, anh nói đùa với thằng em đấy ư? Đối với em mà nói thì đó đúng là cái bánh từ trời rơi xuống, nhưng với anh, như thế chẳng phải là lỗ vốn hay sao?”
Phan Đông Minh nhìn La Hạo một lúc lâu mà không nói gì, cuối cùng chỉ cười, “Anh biết cậu không tin, anh cũng không tin. Anh biết có rất nhiều người chửi sau lưng rằng anh là thằng gian manh, chắc cậu cũng sợ bị anh gài một vố, đúng không?”
La Hạo cười xùy một tiếng, lườm hắn: “Anh nói cái gì đấy!”
Phan Đông Minh cười, đan mười ngón tay vào nhau, đặt trên bàn, ánh mắt nhìn La Hạo sâu xa không lường được. Hắn nói: “Nếu cậu không sợ anh gài cậu, cậu sẽ chẳng nghi ngờ. Anh bạn à, nếu lỗ vốn thì anh sẽ không làm, nếu làm, đương nhiên sẽ kiếm được không ít. Cứ hợp tác với anh đi, cậu không thiệt đâu.”
La Hạo nhìn Phan Đông Minh với vẻ hoài nghi, “Anh nói thật chứ?”
Phan Đông Minh cười, duỗi tay ra, “Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.” Hắn trả hết những món nợ nghiệt ngã, liệu có thể đến tới bờ niết bàn?
“Không thể nào!”
Trong văn phòng của La Hạo, Ninh Tiêu Nhã cau mày với vẻ không tin. Cô không tin Phan Đông Minh lại tốt bụng đến thế, quá tốt bụng, nếu thế thì đúng là lấy tiền thả sông. Tuy rằng cô và Phan Đông Minh cũng có qua lại, nhưng cô đã nghe nhiều người nói về hắn rồi, hắn là một thương nhân rất có thủ đoạn trong giới bất động sản, con hùm quyền uy…Hơn nữa, có người còn nói hắn “không nhận lục thân”, hình dung về hắn chẳng khác mấy so với súc sinh. Một người như vậy mà lại có thể đem tiền ra cho người khác chơi ư? Thật lạ đời!
Thấy La Hạo ngồi yên không hé răng, Ninh Tiêu Nhã lại lẩm bẩm: “Nhìn vào con ngươi không nhìn lại đi nhìn mí mắt! Khoảng cách giữa người đó với anh, có bắn tám tầm đại bác cũng chẳng đến, lại thêm chuyện chưa bao giờ chắc chắn điều gì, xem ra chỉ là đổi một thủ đoạn khác để chặn miệng anh thôi. Không phải là sẽ không bán mảnh đất đó sao? Anh tin anh ta ư? Sớm bỏ ý nghĩ đấy đi.”
La Hạo vẫn không nói lời nào, suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu, cũng lầm bầm: “Không đâu, không phải đâu.”
“Không phải là em đa nghi, nhưng anh ta là người tốt sao? Nghe đi ngóng lại, xem người trong giới đánh giá anh ta thế nào đi anh! Anh ta mà lại gấp gáp tạo cơ hội tốt cho anh thế sao? Em không tin đâu.”
Đang nói chuyện, điện thoại nội tuyến bỗng đổ chuông, La Hạo tiện tay bấm nút, thư ký nói: “La tiên sinh, công ty Hằng Cơ của Phan tiên sinh hẹn gặp anh, khoảng hai mươi phút nữa sẽ đến. Lịch trình của anh đã kín rồi, có hoãn lại không ạ?”
“Không, toàn bộ lịch trình hôm nay của tôi hủy bỏ, nếu Phan tiên sinh đến thì mời vào văn phòng.”
Ninh Tiêu Nhã nói với vẻ hoài nghi: “Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay, như tà ấy, không biết anh ta đến làm gì nữa.”
La Hạo đứng dậy, cười cười: “Nói không chừng, người ta đến đưa tiền.”
Ninh Tiêu Nhã cười xùy một tiếng: “Khiếp, nóng sốt nhỉ!”
Lúc Phan Đông Minh đến, La Hạo và