ai có thể hiểu thấu đây?
Dường như đột nhiên La Hạo tỉnh táo lại. Anh vội vàng đến Thượng Hải chất vấn Phan Đông Minh thì có ích gì? Hiện tại tung tích Tạ Kiều còn chưa rõ, anh làm như vậy thì được gì? Điều anh cần làm không phải là đánh hay chửi rủa Phan Đông Minh, anh phải đi tìm Tạ Kiều. Lần đầu tiên không tìm thấy Tạ Kiều, anh đã chịu đả kích quá lớn, tìm cô trong sự bất lực, bởi thế mới đẩy Tạ Kiều ngày càng xa anh. Nhưng bây giờ, chỉ cần anh tìm được Tạ Kiều, có lẽ nào cuộc đời của anh sẽ được viên mãn? Nghĩ đến chuyện này, anh như con dê núi đang lạc đường trong hẻm tối tăm, anh cần chút ánh sáng, cho dù chỉ là một chấm sáng của đom đóm cũng đã là có hy vọng rồi, anh sẽ không buông tay.
Bỗng nhiên La hạo quay đầu bước đi, gần như có chút vội vã.
Phan Đông Minh đứng phía sau gọi anh: “La Hạo.”
Anh dừng bước nhưng không quay đầu lại.
“Tính cách của cậu vốn rất hợp tôi, làm việc rất biết tính toán, nhưng cậu biết vì sao cậu luôn không theo kịp tôi không? Bởi vì cậu không quả quyết, bị tình cảm làm mờ lý trí, thậm chí chẳng phân biệt được công tư. Thứ nên giữ lấy thì cậu không để tâm, thứ nên buông tha thì cậu lại giữ thật chặt, đây chính là nguyên nhân thất bại của cậu. Điều một người đàn ông có chí nên làm không phải là làm thế nào để có được một người con gái, mà phải là làm thế nào để có cả thiên hạ trong tay, như vật mang trong túi vậy, chỉ có thứ cậu không muốn chứ không có thứ cậu không chiếm được. Nhưng làm đàn ông phải có được thứ này, đây là yếu tố tiên quyết, chính là cậu phải thật mạnh mẽ. Bây giờ cậu vẫn như đứa trẻ còn đang tập tễnh, đi chưa vững mà đã muốn chạy sao? Tôi muốn cậu thoát khỏi tầm khống chế của La Kiện cũng là muốn cho cậu một cơ hội khiến bản thân được mạnh mẽ hơn, cũng không phải là thương hại cứu tế. Chuyện khối đất trong nội thành không phải là cậu không làm được, tôi chỉ góp chút gió thôi, La Kiện sẽ hấp tấp đến tìm tôi hợp tác. Nếu cậu không quý trọng cơ hội này, cậu sẽ vĩnh viễn bị khống chế, muốn so cao thấp với tôi, e chỉ là một suy nghĩ lạc quan mà thôi. Về lý do tôi cho cậu cơ hội này, cũng không phải xuất phát từ nỗi lo của bản thân, trước giờ tôi làm việc gì cũng công tư phân minh, biết người nào được người nào không được. Nếu cậu hiểu được thì suy nghĩ lại đi, cơ hội không phải lúc nào cũng có, mà tôi thì không phải lúc nào cũng cho người khác cơ hội.”
La Hạo không nói lời nào, đứng yên trong chốc lát rồi vẫn ngẩng đầu hiên ngang bước ra ngoài.
Phan Đông Minh chậm rãi ngồi xuống, lại cảm thấy sau lưng đau vô cùng. Hai dảnh xương sườn bị gãy lúc trước đang “biểu tình” khiến hắn đau đến vã mồ hôi. Giang Đào bước vào, mím môi cười mà nhìn hắn, cuối cùng giơ một ngón tay lên chỉ chỉ vào hắn và nói: “Em nghe thấy hết rồi, anh đúng là con cáo già. Học được chiêu đấy từ bao giờ thế, cũng biết khích tướng cơ đấy.”
Phan Đông Minh cười khổ, “Hy vọng lời cùng ý tận của anh sẽ không uổng phí, bằng không, lúc nào tức nó cầm cả bàn đánh anh ấy chứ, nếu thế thì anh thực hiện kế hoạch thế nào được. Phải biết là nếu bị tè dầm thì chẳng thà ngủ trên cái sàng, anh bạn à, đấy gọi là vết xe đổ.”
Giang Đào cười cười, vỗ lên lưng hắn khiến hắn đau điếng người. Giang Đào không để ý đến bộ dạng nhăn nhó của hắn mà nói: “Lý do vì sao cậu ta đến đây gây gổ với anh thì em không xen vào, có điều, người ta cũng chỉ tạm thời im lặng được thôi, còn che đậy sự thật thế nào thì còn phải xem xét thành ý của anh.”
Phan Đông Minh liếc nhìn Giang Đào một cái, “Còn nói anh là cáo già, vậy thì cậu phải là cáo thành tinh, có chuyện gì mà cậu không nhìn thấu đâu. Thỉnh thoảng anh cũng thấy lạ, cậu không phải con giun trong bụng anh, sao chuyện gì anh nghĩ đến cậu cũng có thể đoán ra được.”
Dường như Giang Đào suy nghĩ một chút, anh nói: “Biết người biết ta mới trăm trận trăm thắng. Trên thương trường mà làm địch với anh thì thua thảm hại lắm, cho nên chỉ có thể tận lực nghĩ cách để làm bạn với anh thôi. Câu trả lời này đủ thuyết phục rồi, anh vừa lòng chưa?”
Quả nhiên Phan Đông Minh quay mặt đi cười trộm, cuối cùng hắn nói: “Tối nay tìm một chỗ nào yên tĩnh một chút, không cần màu mè quá đâu. La Hạo còn đang nóng, nhưng đừng để lợn lành hóa lợn què.” Nhưng hắn chưa từng ngờ rằng, đây chỉ là một vở kịch khuyết mất vai nữ chính.
Nơi Giang Đào sắp xếp là một câu lạc bộ đêm cao cấp nhất Thượng Hải, cả một bãi xe lớn toàn những hãng xe nổi tiếng. Anh chàng đánh xe khá nhiệt tình, vừa thấy xe Giang Đào đã chạy tới. Giang Đào tiện tay rút vài tờ tiền ra đưa cho anh ta, rồi nói với La Hạo: “Con người có nhiều nhược điểm, vung tiền để được xếp xe ở hàng đầu tiên cũng là một trong những nhược điểm. Chỗ xa hoa, làm ăn lúc nào cũng tốt, cũng giống như nhà chúng ta ở vậy, chọn chỗ cao cấp một chút mới có thể phô trương mình. Có một câu thoại trong phim như thế nào nhỉ? Không cầu tốt nhất, chỉ cầu quý nhất, ha ha, bây giờ, sống là phải có sĩ diện.”
La Hạo lắng nghe Giang Đào nói, anh nói rằng trong số ba mươi đại gia ở Thượng Hải thì có tới một nửa thích đến đây tiêu khiển. Những thứ xung quanh không t