Ring ring
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325592

Bình chọn: 7.00/10/559 lượt.

bao nhiêu chuyện chỉ đổi lại được một nụ cười lạnh. Người đời đứng nhìn chế giễu hắn đang múa may trong đám lửa hừng hực, nhưng không ai nghĩ cho hắn là con thiêu thân lao đầu vào lửa, đến khi lửa đốt cháy thân hắn cũng vẫn nghĩ rằng vì mình quá nhiệt tình. Thì ra chuyện này chỉ là tự lừa dối mình, chuyện cô không yêu đã quá rõ ràng nhưng hắn lại cứ cố chấp coi như không biết, cứ tự mình gạt mình, thì ra hắn tầm thường đến thế, thì ra Phan Đông Minh hắn lại ngu xuẩn đến thế! Cảm giác đau đớn thấu tim xuyên thẳng lên óc Phan Đông Minh, cả thế giới như lặng xuống, hắn chỉ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của mình, có tiết tấu, rất mạnh nhưng lại vô cùng thong thả, sau đó mới là sự đau buốt, tựa như một khối đá bị nhét vào lòng, vỡ toang…Đau quá! Hắn thấy Phan Chấn Nam đang sửng sốt nhìn hắn, hình như là muốn nâng hắn dậy nhưng không dám. Hắn nhìn Phan Chấn Nam với vẻ mờ mịt, như thể không hiểu vì sao anh ta lại sửng sốt. Hắn cất giọng nói nặng nề như một cỗ máy hoạt động quá tải, “À…như vậy sao…được rồi, em biết rồi.”

Phan Chấn Nam nhìn em trai quay người đi, anh ta muốn gọi hắn lại nhưng chỉ mở miệng chứ không nói lên lời. Bởi sắc mặt Phan Đông Minh tái khinh khủng, ánh mắt ảm đạm, cả người không còn chút thần thái nào, như một cái bóng bị kéo dài dưới ngọn đèn mờ nhạt, lại giống như, đang dần rơi xuống chín tầng địa ngục.

Phan Đông Minh lên xe, hắn không lên tiếng, tài xế cũng không nói không rằng. Anh ta không dám hỏi “Phan tiên sinh, anh đi đâu?”, bởi vì cho tới bây giờ, anh ta chưa từng thấy sắc mặt khó coi như vậy của Phan tiên sinh. Nó như thể của một người bị chết trôi, đầy sắc tro tàn. Mãi lâu sau, anh ta mới nghe thấy Phan Đông Minh thấp giọng nói: “Về biệt thự trên núi.”

Tài xế nhanh chóng khởi động xe, đồng thời nâng tấm vách cách âm bằng gỗ lên, bởi vì, trong giọng nói của Phan tiên sinh, có một chút nghẹn ngào. Hắn nghĩ, thì ra cuộc sống cần có một Tạ Kiều đến để tô điểm, như vậy mới hoàn mỹ. Nhưng hắn lại phải giả vờ, mỗi giây mỗi phút đều phải giả vờ kiên cường.

Ngày hôm sau, Phan Đông Minh đi một chuyến đến Tứ Xuyên, lúc trở về, tinh thần tốt lên trông thấy như đã thay đổi thành người khác vậy. Với công việc, hắn rất tập trung tinh thần. Có điều, thư kí của hắn phát hiện, thái độ của hắn với công việc gần như phải dùng từ say mê để hình dung, chẳng những hắn tự tăng ca cho mình mà còn bắt người khác phải chịu cùng, đến thân là thư kí như cô mà hai mắt cũng thâm lại rồi.

Cuối cùng thì La Hạo cũng đã lập công ty riêng, hơn nữa còn ký kết hợp tác cùng Hằng Cơ trong kế hoạch xây dựng khu chung cư quốc tế tại nội thành. Hai người họ liên tục chạm mặt nhau trên thương trường, chuyện trò vui vẻ, bàn luận sôi nổi về tình hình kinh tế, tất cả dường như trở về quỹ đạo trước đây, dường như chưa hề xảy ra chuyện gì. Công ty của Phan Đông Minh được vào danh sách mười doanh nghiệp có đóng góp nhiều nhất cả nước, mà hắn thì liên tục có mặt trên các bìa tạp chí. Trải qua nhiều chuyện, Phan Đông Minh vẫn là một doanh nhân thành đạt hô phong hoán vũ, danh tiếng vang xa, vẫn là người đứng đầu giới bất động sản ở Bắc Kinh. Hàng loạt hãng truyền thông để tâm đến hắn, đến mọi chuyện trong ngoài, bao gồm cả cuộc sống cá nhân của hắn. Thậm chí còn có ngôi sao nổi tiếng cả gan tuyên bố với truyền thông, Phan Đông Minh đã cầu hôn cô nàng.

Lúc tụ tập bạn bè, có người thường nói đùa chuyện này với hắn. Phan Đông Minh không nói lại, chỉ cười cười, “Hả? Thật không? Hứng thú của cô ta cũng lớn thật, kiểu người nào cũng dám dây dưa.”

Phan Dương Dương nhìn cặp mông đầy đặn trên bìa tờ tạp chí lá cải, lại thêm bộ ngực đồ sộ nữa, có chút khó chịu mà nói với Giang Đào: “Khiếp, loại con gái gì thế này, muốn giam tù anh ba em sao? Có chuyện như này hả? Cô ta cũng giỏi thật.”

Giang Đào phụ họa: “Oh, nếu không giỏi, nhất định sẽ không tiêu hóa nổi, anh ba của em chính là một cục đá cố chấp, là loại cực kỳ rắn.”

Sau này, trong văn phòng của Phan Đông Minh, La Hạo thật sự muốn hỏi hắn rằng,“Chẳng lẽ anh đã quên lời anh nói? Không phải anh đã nói dù phải quật ba tấc đất cũng sẽ tìm cô ấy ư? Sao nhanh như vậy đã thân thiết với cô khác?”

Nhưng anh vẫn chỉ lẩm bẩm, “Khắp nơi, dương mai cũng như hoa.” Anh biết mấy ngày nay, Phan Đông Minh đều lấy công việc làm trọng, mỗi ngày họ đều cùng nhau bàn bạc, nhưng hắn vẫn không quên tìm kiếm Tạ Kiều, cũng giống như anh vậy.

Đương nhiên Phan Đông Minh hiểu câu nói vu vơ của anh là có ý gì nên nhún vai, bất đắc dĩ nói: “Tôi với cô ta chỉ trùng hợp gặp nhau trong một pub, lại phát hiện ra là trước đây đã từng gặp nhau rồi. Cô ta nói linh tinh với giới truyền thông như vậy mà cậu đã muốn tôi đến tìm cô ta? Sau đó thì cho cô ta một trận rồi kiện cô ta tội bịa đặt? Tôi là đàn ông, còn nhiều chuyện phải làm, không thể ngày nào cũng bận tâm đến mấy chuyện vặt vãnh đó, nếu mà vậy thì tôi không nên sống làm gì nữa.”

La Hạo cười, hừ một tiếng, cũng không dài dòng thêm về vấn đề này, “Phòng quy hoạch của chính phủ đã khởi động dự án ở huyện Diêm Điền thuộc Thâm Quyến rồi, muốn đến tham dự k