Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325381

Bình chọn: 8.5.00/10/538 lượt.

hảy xuống, nhỏ vào tai.

“…Bạn trai giấu hoa hồng tặng cho cô ấy sau lưng, cô không nghe điện thoại, hàng đêm nghe nhạc không ngủ…”

“…Tôi hát cô ấy say mê, tôi hát cô ấy tan nát cõi lòng. Người trưởng thành sau khi chia tay đều không sao cả, cùng bạn bè uống rượu hát karaoke, để cùng hát bài hát của tôi, để cùng hòa trong dòng hình ảnh, hey ~ cùng rơi nước mắt…”

“Tôi hát cô ấy say mê, tôi hát cô ấy tan nát cõi lòng. Tình yêu tuổi ba mươi ba thật trân quý. Cô gái trẻ cần nhường chỗ cho một người đàn ông, cần quyết định để ai ở lại ai ra đi, hey ~ ai ra đi…”

“Tôi hát cô ấy say mê, tôi hát cô ấy tan nát cõi lòng. Cô ấy cố gắng không để mình có vẻ mệt mỏi, nghe chúng tôi hát mà không oán không hận, trong lúc vỗ tay còn rơi lệ, hey ~ hát đến khi rơi lệ…”

“…Cô ấy lẳng lặng nghe chúng tôi biểu diễn…”

Tạ Kiều nằm trên mặt đất, chảy nước mắt. Từ dàn âm thanh truyền đến tràng vỗ tay nhiệt liệt, cô giơ cánh tay bị thương lên, nhắm mắt lại mà vỗ tay. Người vì yêu mà chịu đau khổ, xin chào. Lúc Dương Quần cùng Tân Thiếu đến biệt thự, Tạ Kiều đang ngồi một mình trên ban công uống cà phê. Cô nhìn hai người đang tươi cười bước tới, Dương Quần chỉ vào cô mà nói: “Hứ, cô đúng là tự tại, phẩm cà phê thưởng phong cảnh, chỉ khổ tôi với Tân Thiếu, thằng em trai quỷ sứ của cô nằm trên lưng tôi cả một ngày, mệt chết tôi rồi.”

Dương Quần đến gần thì Tạ Kiều mới phát hiện ra khóe miệng anh ta đo đỏ, hơi sưng lên, hai người họ nhìn nhau rồi đồng thời chỉ vào đối phương mà hỏi: “Sao thế này?” Tạ Kiều hỏi vết thương trên mặt anh ta, anh ta lại hỏi về cổ tay Tạ Kiều, trên đó vẫn còn quấn đầy băng gạc.

Tân Thiếu cười nói: “Ôi chao, rất ăn ý.”

Tạ Kiều giơ cổ tay nhìn rồi bảo: “Không cẩn thận nên bị thương, không có gì.” Cô nhìn mặt Dương Quần, hỏi: “Có chuyện gì xảy ra với mặt anh vậy? Đánh nhau với người ta à?”

Dương Quần sờ sờ chỗ bị thương, nhìn chằm chằm vào đống băng gạc của cô, còn chưa kịp nói thì Tân Thiếu đã cướp lời: “Cậu ta ấy à, không cẩn thận bị người ta đánh.”

Dương Quần chớp mắt, anh ta hỏi: “Có phải anh ta làm không?”

Ai ngờ Tạ Kiều cũng chỉ vào mặt anh ta, đồng thanh nói: “Có phải anh ta đánh không?”

Hai người “trăm miệng một lời” khiến Tân Thiếu phì cười, Dương Quần thì vuốt vuốt mũi, nói: “Tôi bảo này, chúng ta đừng ăn ý như vậy nữa, như kiểu thông tâm ấy, tôi với cô không quen, không quen.”

Tạ Kiều nở nụ cười, vừa lúc thím Lưu bưng cà phê và hoa quả lên. Tân Thiếu liền hỏi: “Phan Đông tử đâu, sao không ở nhà?”

“Anh ta bị tôi chọc tức nên bỏ đi rồi.”

Tân Thiếu ngẩng đầu, giật mình nhìn cô, một lúc sau mới nói: “Anh ta bị cô chọc tức nên bỏ đi? Tiểu thư ơi đừng đùa với tôi.”

Tạ Kiều học theo động tác của anh ta, buông thõng tay, nhún nhún vai.

Dương Quần vuốt cằm, có chút suy tư mà nói với Tạ Kiều: “Cô nói xem, cô bảo gì mà anh ta tức giận?”

“Tôi cũng không nói gì cả mà, là anh ta cứ thích tức giận, tôi cũng không có cách nào…Nhưng hỏi thật đấy, mặt anh, là do ai đánh anh vậy?”

“Cô đừng nghe Tân Thiếu nói bậy bạ. Ai dám đánh tôi? Đây là do tối qua tôi không cẩn thận nên bị sướt.”

Dương Quần sao có thể nói, anh ta bị La Hạo đánh cơ chứ, oan uổng quá đi.

Phan Đông Minh đón Tạ Kiều đi thì anh ta cũng về căn hộ của mình, không ngờ cửa thang máy vừa mở thì anh ta đã bị một người tóm ra ngoài, đáng sợ đến mức khiến anh ta run bắn cả người, đợi đến khi thấy rõ là ai thì không khỏi ảo não nói: “Đại gia Chuột, anh muốn dọa chết em à?”

Anh ta vừa dứt lời thì bất thình lình La Hạo liền giáng một cú đấm xuống. Anh ta ngửa đầu tránh theo bản năng, ai ngờ La Hạo cũng không cho cơ hội hít một hơi, nhanh chóng giáng một cú khác. Anh ta đang không đứng vững, lại bị đánh bất ngờ, cú đấm này khiến anh ta rỉ máu, khóe miệng như muốn vỡ nứt ra. Anh ta lấy tay che miệng, như thể không dám tin mà nói: “Mẹ kiếp, đúng là, anh điên rồi sao?”

“Mày biết tung tích cô ấy mà lại lừa tao, phí công tao coi mày là bạn.” Mắt La Hạo đỏ sọc lên, anh tóm lấy áo Dương Quần, suýt chút nữa thì lôi anh ta đứng dậy, hung tợn trừng mắt với anh ta. Dương Quần có thể nghe thấy tiếng nghiến răng của anh. La Hạo mở miệng, trong giọng nói lạnh lùng đó còn đượm mùi rượu: “Tại sao cô ấy lại đi cùng mày, hả?”

Dương Quần đẩy anh ra, muốn tránh khỏi vòng vây của anh, La Hạo lại càng dùng sức đẩy anh ta lên tường. Cái gáy đập vào tường khiến Dương Quần nhe răng nhếch mép, “Anh buông ra trước đi, cứ như thế thì tôi nói với anh thế nào được.”

La Hạo có vẻ lo lắng, mãi sau anh mới buông tay ra.

Dương Quần sờ lên khóe môi đau nhức, nhìn tay thì quả nhiên có vết máu, không kìm được mà mắt cũng đỏ au lên, tức giận nói: “Mẹ kiếp nhà anh, chờ tôi từ tám giờ tối chỉ vì muốn đấm tôi một trận? Anh dám đánh bạn sao?”

La Hạo lại ấn anh ta lên tường cái “phịch”, nâng đầu gối ghì vào bụng anh ta, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày dám đùa bỡn cô ấy tao sẽ lột da mày!”

Dương Quần đau đến túa mồ hôi lạnh, cũng lên cơn tức, cười lạnh rồi nói: “Hiện tại anh lấy thân phận gì, tư cách gì mà nói mạnh với tôi, mang cái mặt của thằng đứng sau Ninh Tiêu Nhã cho tôi xem?”


Old school Swatch Watches