y y học phát triển, bệnh về thận cũng không phải là quá khó xử lý, để bác vào xem thế nào.”
Bác sĩ Cát vào phòng kiểm tra, Tạ Kiều mới quay đầu hỏi Dương Quần:“Không phải Tân Thiếu nói là hôm nay anh có việc sao?”
Dương Quần khoát tay, “khụ” một tiếng rồi nói: “Tôi chỉ đến xem làm kiểm tra thôi, xong việc sẽ đi.” Anh ta lại hất cằm về phía phòng làm kiểm tra, “Vẫn thích ở đây à? Vừa nãy gọi cho Tân Thiếu, không phải là xong hết rồi sao?”
“Còn chờ kết quả nữa.”
Dương Quần thấy cô căng thẳng liền cười hì hì, “Được rồi, có bác Cát thì khẳng định là không có việc gì đâu, nhìn mặt cô ỉu xìu kìa, đã bảo là không có vấn đề gì to tát mà, vui lên nào, nào.”
Tạ Kiều có chút tò mò, “Anh cũng biết bác sĩ Cát sao? Ông ấy làm việc ở đây à?”
“Ơ hay, đương nhiên là biết rồi, bác Cát là bác sĩ ở bệnh viện Tổng quân khu, cũng là thầy hướng dẫn cho các nghiên cứu sinh ở quân khu, có điều…”, anh ta nhìn Tạ Kiều, “Ông ấy còn là bác sĩ tư nhân của ông nội Đông tử, quan hệ của hai người đó rất tốt.”
À, Tạ Kiều gật đầu, chả trách ông ấy xuất hiện trong biệt thự của Phan Đông Mình, thì ra là bác sĩ tư nhân cho ông nội hắn.
Thường Bằng Bằng được làm kiểm tra xong, bác sĩ Cát cùng vài vị chuyên gia khác cùng đi đến thống nhất là nên tiến hành ghép thận, phía họ sẽ phụ trách tìm thận, khi có tin tức sẽ liên lạc với người nhà để làm phẫu thuật. Bà Tạ nửa mừng nửa lo, mừng là vì không phải lo lắng vấn đề thận phù hợp, lo là bởi chi phí phẫu thuật. Thường Phương Chính hỏi bác sĩ Cát về chi phí phẫu thuật, tuy rằng chỉ vài con số, nhưng so với gia đình họ mà nói thì đúng là con số trên trời. Bà nắm chặt lấy tay Tạ Kiều, bắt đầu nghẹn ngào khóc. Tạ Kiều chỉ biết ôm lấy bờ vai gầy yếu của mẹ.
Dương Quần nhìn bà Tạ gạt nước mắt thì đoán ngay ra nguyên nhân, nghĩ nghĩ rồi vỗ ngực, “Cô yên tâm đi, có chúng cháu đây, đến lúc ấy bọn cháu sẽ tìm người quyên tiền, chuyện tiền nong cô không phải lo đâu.”
Bà Tạ cảm kích đến độ nói năng lộn xộn: “Như vậy sao được, cô nên cám ơn các cháu thế nào chứ…”
Lúc này, Tân Thiếu vẫn không thấy nãy giờ đã xuất hiện, học động tác vỗ ngực, “Chuyện tiền nong cô không phải lo đâu…Mình nói này, cậu quả thật là đồng chí Lôi Phong*, không nhìn ra đấy nhé Dương Quần, thì ra cậu lại lương thiện như vậy, trước kia bạn bè coi thường cậu, hôm nay nể phục cậu.”
* Lôi Phong là một anh hùng thời kỳ trước Cách mạng Văn hóa ở Trung Quốc, một điển hình về cần cù tiết kiệm để xây dựng CNXH và là tấm gương mình vì mọi người. Lôi Phong đã hi sinh trong khi làm nhiệm vụ và được phong là anh hùng.
Dương Quần cười gian, ôm lấy vai anh ta, nhỏ giọng nói: “Ấy, tôi mà cậu còn không biết sao, nếu Phan Đông tử không phải là mỏ vàng thì mình có thể mạnh miệng sao, khoản nợ này, phải nhớ để đến đòi anh ta.”
Tân Thiếu liền đẩy anh ta ra, làm điệu nhổ toẹt một cái, “Mẹ kiếp, tưởng là làm thuận nước dong thuyền cơ đấy, tôi không ngờ…Tạ Kiều, Tạ Kiều, tiền để tôi đưa cho…”
Tạ Kiều đang nghe bác sĩ Cát nói về các khoản tiền làm phẫu thuật cho Thường Bằng Bằng, thấy Tân Thiếu gọi thì cô liền quay đầu lại. Phía sau, hai kẻ dở hơi đang tóm lấy nhau làm loạn, Dương Quần quýnh lên bịt miệng Tân Thiếu lại, “Mẹ kiếp, cậu có thể yên ổn một lúc không hả, đây là bệnh viện, cấm tiếng động ồn ào. Hôm nay cậu lại quên uống thuốc rồi, đi thôi, bạn tốt đưa cậu qua khoa thần kinh kiểm tra.”
Tân Thiếu tránh anh ta ra, véo lên mặt Dương Quần. Dọc đường đưa gia đình bà Tạ về, hai người này không hề yên lặng, Tạ Kiều nhìn đồng hồ, lại theo hai người cùng ra khỏi tiểu khu. Dương Quần hỏi: “Cô về nhà à?”
Tạ Kiều lắc đầu, “Anh ta nói sẽ cho lái xe đến đón tôi, không biết là muốn đi đâu nữa.”
Dương Quần buồn cười liền hỏi: “Anh ta? Anh ta là ai vậy?”
Tạ Kiều lườm anh ta, không thèm nói chuyện, Dương Quần lại cười, “Tôi thấy lạ thôi mà, bình thường cô gọi anh ta là gì ấy nhỉ? Là Phan tiên sinh? Này, này, hay là gọi “Đông tử” giống bọn tôi đi?”
Người này chẳng những lắm lời mà còn hay lảm nhảm, Tạ Kiều mặc kệ anh ta, lên xe rồi cô mới nói: “Cho tôi xuống ở chỗ ngõ rẽ nhé.”
Dương Quần đánh tay lái, bất mãn nói: “Này, thật sự coi tôi là tài xế sao?”
Tân Thiếu huých anh ta một cái, “Nhanh lên, lái xe đi.”
Dương Quần lại trừng mắt, “Không phải cậu cũng có xe sao, sao lại ngồi xe mình?”
“Không thích.”
“Mẹ đời, ám quẻ thế.”
“Sao cậu nói nhiều lời vô nghĩa thế nhỉ, mình còn phải ra sân bay đón Giang Đào đấy, nhanh lên.”
Dương Quần chỉ ra ngoài cửa sổ xe, anh ta nói: “Ra sân bay thì tự bắt xe đi. Mình nói cho cậu biết, mình không rảnh, còn phải về nhà, dạo này ông già hay mắng mình không về nhà đấy.”
Tân Thiếu không thèm để ý, chỉ thúc giục anh ta mau lái xe đi. Đến ngay con ngõ thì họ liền thấy Phan Đông Minh đứng ở ven đường cạnh chiếc Maybach. Dương Quần từ từ dừng xe lại, hạ cửa kính xuống, không ngờ đến sau khi mở cửa xe lại thấy một Phan Đông Minh như vậy. Hắn mặc một bộ âu phục màu bạc, cùng chiếc caravat tối màu, có vẻ không phù hợp với khung cảnh hỗn độn xung quanh. Hắn mỉm cười, đứng cạnh xe mà cứ như đứng trong vườn hoa nhà mình vậy. Dương Q