Snack's 1967
Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325744

Bình chọn: 9.00/10/574 lượt.

uần huýt sáo, nói: “Anh, anh từ đâu đến đây thế? Nhìn quần áo thế này chắc là vừa từ Trung Nam Hải* ra rồi.”

* Trung Nam Hải là một quần thể các tòa nhà ở Bắc Kinh, Trung Quốc, là trụ sở của Đảng và chính phủ Trung Hoa.

Phan Đông Minh vẫn không để ý tới lời trêu đùa của anh ta, chờ Tạ Kiều ra xe mình. Tân Thiếu cũng xuống xe, nói với tài xế của Phan Đông Minh: “Xe tôi ở phía sau tiểu khu, anh lái đi nhé”, nói xong liền đưa chìa khóa cho anh ta rồi vào xe Phan Đông Minh, khởi động.

Dương Quần cười nói: “Nô tài vẫn là nô tài thôi, đúng là dễ sai bảo.”

Lúc này Phan Đông Minh mới nói với anh ta: “Muộn một chút thì lên câu lạc bộ trung tâm đưa Giang Đào đi hóng gió, đừng có đến chậm đấy.”

“Biết rồi, tối gặp lại các vị.” Dương Quần lắc vai rồi đi luôn.

Phan Đông Minh kéo Tạ Kiều ngồi vào xe, nhìn quần áo của cô rồi nói với Tân Thiếu: “Trước tiên đưa chúng tôi đến cửa hàng của Dương Dương đã.”

Tạ Kiều còn tưởng cửa hàng Dương Dương là một cửa hàng xa hoa, ai ngờ Phan Đông Minh đưa cô đến một tòa nhà, thang máy dừng ở tầng 28, nhìn cả tầng trụi lủi cô không khỏi nghi ngờ. Nếu mở cửa hàng ở đây, thì chắc chắn là chết đói rồi. Phan Đông Minh tự tay ấn chuông cửa. Tạ Kiều ngẩng đầu nhìn, ngay cả biển hiệu cũng không có, trước cửa lại không có gì đặc sắc, không thể bình thường hơn được nữa. Bên trong có người lên tiếng rồi mở cửa phòng. Phía trong quả là một khoảng trời riêng, khi vừa bước vào, thứ đập vào tầm mắt cô là một sân khấu hoa lệ, trước sân khấu là một cô gái rất đẹp. Thấy họ, cô ta cúi đầu rồi lên tiếng: “Phan tiên sinh, hoan nghênh anh đã quang lâm.”

Một cô gái trông có vẻ là cửa hàng trưởng liền nở nụ cười trong suốt, lễ phép nói: “Phan tiên sinh, mời vào bên trong.” Phan Đông Minh dắt tay Tạ Kiều bước qua khu sân khấu. Lần này quả là Tạ Kiều được mở rộng tầm mắt, suốt căn phòng rộng mấy trăm thước đều là quần áo, có bộ được treo ngay ngắn trên giá, có bộ được mặc trên người ma-nơ-canh. Ngọn đèn chiếu lên mỗi bộ quần áo đến chói lọi, cứ như đám mây ngũ sắc, tuyệt đẹp vô cùng.

Phan Đông Minh hỏi cô gái: “Dương Dương đâu? Không có ở đây sao?”

Cô gái mỉm cười trả lời: “Có ạ, đang tiếp khách trong phòng bên, mời Phan tiên sinh vào phòng nghỉ chờ cho.”

Phan Đông Minh gật đầu rồi kéo Tạ Kiều vẫn còn đang ngơ ngác đi về phía cánh cửa có treo biển “Phòng nghỉ.”

Còn chưa tiến vào trong thì đã nghe thấy tiếng cười vọng ra, là giọng nữ rất thanh thúy: “Cái này thì sao? Thế nào?”

Phan Đông Minh nghe thấy tiếng cười đó thì bàn tay nắm tay Tạ Kiều đột nhiên siết chặt lại, lúc sau thì thả lỏng. Hắn xoay người nhìn vào mắt Tạ Kiều, bỗng nhiên cười: “Thật khéo, lại gặp được bạn cũ ở đây.” Tạ Kiều thuộc về hắn, là hắn gặp trước.

Editor: Fy

Phan Đông Minh nói xong câu đó liền kéo Tạ Kiều vào phòng nghỉ khiến Tạ Kiều không khỏi xấu hổ. Bạn cũ mà Phan Đông Minh nhắc tới, dĩ nhiên là La Hạo và Ninh Tiêu Nhã.

La Hạo ngồi trên chiếc sofa có cách trang trí rất khoa trương, mặc comple màu đen, áo bên trong màu trắng, không mang caravat, gương mặt anh tuấn chứa nụ cười nhạt. Trước mặt anh có hai cô gái, một người xinh đẹp là Ninh Tiểu Nhã. Cô ta mặc một chiếc váy dài mềm màu đỏ thẫm, giống như ngọn lửa rực rỡ đập vào mắt người khác. Cô gái kia cũng cực kỳ xinh đẹp. Mái tóc được cắt ngắn vì nóng, dính vào sau tai, nghe được tiếng bước chân liền xoay người lại nhìn. Đặc biệt là La Hạo, khi nhìn thấy Phan Đông Minh sóng đôi cùng Tạ Kiều, biểu cảm rõ ràng là sửng sốt giật mình, ánh mắt lập tức chuyển xuống hai bàn tay đang nắm chặt kia, nụ cười mỉm trên môi trong thoáng chốc trở nên cứng đờ. Anh chầm chậm ngẩng đầu, nhìn chăm chăm vào ánh mắt Tạ Kiều – đôi mắt chứa đầy cảm xúc không biết tên.

Sắc mặt Tạ Kiều lập tức trắng bệch. Cô miễn cưỡng dời ánh mắt khỏi khuôn mặt La Hạo, rồi lại không biết nên nhìn đi đâu. Cô gái tóc ngắn kia đã tươi cười bước tới, thân thiết kéo cánh tay Phan Đông Minh, vui vẻ nói: “Ối ối, Phan tiên sinh đại giá quang lâm tệ xá, thực khiến nữ tử đây lấy làm vinh hạnh đó.” Cô gái nhìn nhìn mặt Phan Đông Minh, rồi lại chỉ vào mặt mình hỏi: “Anh bị làm sao thế? Bị ai cào thế?”

“Cái gì mà bị ai cào, đây là anh uống hơi nhiều nên bị ngã.”

“Vậy miệng anh thì sao, cũng là do vậy à?”

“Mắt mũi em bị sao thế hả,anh bị nhiệt, được chưa?”

Tạ Kiều nghe Phan Đông Minh và Dương Dương anh một câu em một câu, ánh mắt cô hơi lia đến chỗ La Hạo đang đứng, anh bước đến bắt tay với Phan Đông Minh, anh nói: “Đông tử, thật là trùng hợp.”

Ninh Tiểu Nhã giống như ngọn lửa lướt tới, cũng thân thiết gọi Phan Đông Minh một tiếng: “Anh Phan, nhìn thử xem chiếc váy Dương Dương mới chọn cho em, nhìn ổn chứ?” Nói xong liền xoay một vòng, tà váy tung bay, hệt như đóa hoa hồng vừa hé nụ.

Phan Đông Minh vừa bắt tay với La Hạo, vừa nói với Ninh Tiểu Nhã: “Tiểu Tứ mặc cái gì cũng đẹp cả.”

“Làm ơn đừng gọi em là Tiểu Tứ, em đã quá cái tuổi để gọi bằng nhũ danh rồi, gọi lên nghe giống hệt con trai vậy.” Ninh Tiểu Nhã quyến rũ liếc Phan Đông Minh một cái, hắn liền cười nói: “Được được được, không gọi Tiểu Tứ, gọi là Ninh tiểu t