Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Nghiệt Trái (Món Nợ Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325824

Bình chọn: 7.5.00/10/582 lượt.

ứng lên, đứng trước tấm gương lớn. Cô ta nhìn trong tấm gương, bắt gặp ánh mắt của Phan Đông Minh. Người đàn ông này chưa bao giờ phải che giấu dục vọng, tài phú, quyền lực, đàn bà trong mắt mình. Anh cả cũng đã nói, ở thủ đô, muốn giao thiệp với giới kinh doanh nhà đất, có hai điều cần phải nhớ kỹ. Thứ nhất, phải tận lực tận sức trở thành bạn của Phan Đông Minh. Thứ hai, nếu không phải là bạn thì xin đổi nghề. Bởi vì, sức ảnh hưởng của người đàn ông này trong giới nhà đất là không thể khinh thường được. Ninh Tiêu Nhã không tin điều này. Cô nhếch môi, nhìn Phan Đông Minh qua tấm gương bằng ánh mắt quyến rũ: “Người cần giám sát chặt chẽ có lẽ là anh đấy. Em nghĩ, Tạ tiểu thư này cũng không phải loại người dễ giữ trong nhà đâu.” Nếu không có anh, thì hạnh phúc đã mất, mà nếu có thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì, hạnh phúc, đó là dĩ vãng xa xôi đến chừng nào…

Phan Đông Minh cười cợt, hắn đứng lên đi đến phía sau Ninh Tiêu Nhã, cúi đầu nhìn cô gái xinh đẹp trong gương. Hắn thấp giọng hỏi: “Em yên tâm, cô ấy là con cá, anh là lưới bắt cá, nhưng mà, La Hạo cũng là một con sói, cẩn thận mà em không thích ứng được đâu.”

Hắn nhìn khuôn mặt cô nàng có chút tai tái, lại dùng ý cười để chấm dứt màn đối thoại này, xoay người đi ra ngoài.

Trên người Tạ Kiều mặc một chiếc áo choàng gió màu trắng, thắt lưng cài lại thành nơ con bướm thít chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của cô. Lúc Phan Đông Minh kéo Tạ Kiều ra khỏi tòa nhà thì Tân Thiếu cũng đã đưa Giang Đào từ sân bay tới. Xe đỗ dưới tầng, Giang Đào mở cửa xe đi ra. Anh ta thân thiết ôm lấy Phan Đông Minh rồi hàn huyên, ánh mắt lại bất giác rảo qua Tạ Kiều, cuối cùng anh ta thật sự không kìm được mà hỏi: “Đông tử, vị này là?”

Phan Đông Minh nở nụ cười, hắn kéo Tạ Kiều lại: “Thật sự là không nhận ra sao? Tạ Kiều mà.”

Vẻ mặt Giang Đào hiện chút kinh ngạc, còn thêm chút buồn cười, “Trời ạ, xem ra thị lực của em không ổn rồi, phải nhanh sắm một cặp kính thôi.”

Tân Thiếu thò đầu từ trong xe ra, dùng vẻ khoa trương mà nhìn Tạ Kiều rồi nói: “Ôi trời, em gái tiên nữ.”

Tạ Kiều miễn cưỡng cười với Tân Thiếu, nụ cười của cô mang theo chút hoảng hốt, đau đớn, nhưng không sao, cô nghĩ, như vậy lại thật tốt. Một kết cục hoàn mỹ, La Hạo tìm được một người bạn đời, cô gái đó thật xinh, thật đẹp, tối thiểu thì đó là cô gái trong sạch không chút tì vết. Loại con gái nhơ nhuốc như cô chỉ có thể xứng đôi với loại khốn nạn như Phan Đông Minh. Thật hoàn mỹ, ha ha, cô muốn cười, thật sự muốn bật cười.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân, cô quay đầu, thấy La Hạo đi tới. Anh đi cùng vị hôn thê của mình, những ngón tay trắng nõn nắm lấy khuỷu tay anh. Họ thật đẹp đôi, như một bức họa hoàn hảo vậy. Cô gái ấy ngẩng cao đầu, y như một vị hoàng hậu cao quý đang đi qua hàng ngũ quân đội. La Hạo đang cười, cười với họ, khuôn mặt với nụ cười như ánh mặt trời kia bỗng nhiên khiến mắt cô hơi đau nhói. Nụ cười của anh quá quen thuộc, Tạ Kiều có chút ảo giác, phảng phất như khi anh đứng trước cổng của ngôi trường trăm năm, tựa lưng vào xe, tươi cười nhìn cô từng bước đi về phía vòng ôm ấm áp của anh.

Ngón tay Tạ Kiều nắm chặt lại, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Vừa thấy La Hạo, trái tim cô như bị rút đi, nếu như con ngươi của cô đui chột thì đôi mắt đã chẳng bị hình ảnh này khiến cho đau đớn, nhưng nó vẫn không muốn bỏ qua từng động tác, từng biểu hiện của La Hạo. Cô biết cô không thể như vậy, bên cạnh anh còn có vị hôn thê của anh, nhưng cô muốn khắc sâu hình bóng La Hạo vào lòng, ý muốn này cứ như một hạt giống được gieo xuống, rồi vội vàng duỗi thân và cành lá mà chồi lên khỏi mặt đất. Cô nhìn người đàn ông đem đến cho cô một tình cảm lưu luyến khó quên, hiện tại anh đã thuộc về người phụ nữ khác, không phải là của cô. Rốt cục, nỗi bi thương sánh cùng trời đất đã thổi quét đến, Tạ Kiều cắn chặt răng, tham lam mà nhìn.

Cô thấy Giang Đào lướt qua chỗ cô rồi đi về hướng La Hạo. Họ ôm chặt lấy nhau, hình như người đàn ông rạng ngời tựa như ánh dương nói gì đó, rồi họ cười to lên. Tạ Kiều chỉ dám đứng yên đó như một pho tượng, cô không dám động đậy, cô sợ chỉ động nhẹ là giọt lệ sẽ trào qua viền mắt mà nhỏ xuống.

Tạ Kiều cũng không biết tại sao ánh mắt mình lại chạm phải cái nhìn của Ninh Tiêu Nhã. Cô gái xinh đẹp đó như có như không nhìn cô, ngay khi cô lặng lẽ nhìn La Hạo, Ninh Tiêu Nhã đã kiêu ngạo nhìn cô. Hai người cách nhau không xa, Tạ Kiều không thấy rõ ánh mắt cô ta, nhưng Tạ Kiều biết, có một loại ánh mắt biểu thị được một ý tứ, đó là khinh miệt.

“Sao tay lạnh vậy? Lạnh à?” Phan Đông Minh nắm lấy tay Tạ Kiều, nâng lên bên môi rồi hôn lên ngón tay cô. Lúc này Tạ Kiều mới phát hiện ra mình đang run rẩy. Cô quay lại nhìn Phan Đông Minh, hắn mỉm cười nhìn cô. Cô cũng mỉm cười, khuôn mặt xinh đẹp thêm nụ cười lại càng có sức quyến rũ, nhưng thật ra nó lại khiến Phan Đông Minh hơi sửng sốt. Hắn lập tức nắm tay cô để cô ôm lấy thắt lưng hắn, rồi hắn nghiêng mặt, cúi đầu nói nhỏ bên tai cô: “Cô bé ngoan, đáng ra em phải học trường điện ảnh mới đúng, biểu hiện tối nay rất tốt. La Hạo đang nhìn đấy,


XtGem Forum catalog