tiếp tục đi.” Hắn khẽ nhướng mắt, không ngừng hôn nhẹ lên hai má Tạ Kiều. Tạ Kiều bật cười khanh khách, cô vùi mặt vào bộ âu phục của hắn, nhẹ nhàng lau đi dòng nước mắt hơi trào ra, sau đó nâng tay ôm cổ Phan Đông Minh, ghé miệng nhẹ nhàng nói bên tai hắn: “Để hai chúng ta cùng xuống địa ngục đi, đồ khốn nạn ạ.”
Phan Đông Minh như nghe được tiếng nói say mê nhất thế giới này, mím miệng cười dịu dàng, hắn vừa cười vừa như nghiến răng nghiến lợi nói: “Có em đi cùng thì thế nào cũng được, chỉ cần có thể nhìn thấy em khóc em cười.”
Họ dính lấy nhau, người ngoài nhìn vào thì đúng như một đôi đang liếc mắt đưa tình. Tân Thiếu không nhịn được, bèn đưa tay gõ lên cửa kính xe, “E hèm, hai người có thể quan tâm đến cảm xúc của người cô đơn được không, nhanh, lên xe đi, ân ái mà cũng không nhìn xem đây là đâu, chỗ này người đến kẻ đi, hai người không xấu hổ sao.”
Lúc họ lên xe, Phan Dương Dương vội vàng chạy tới. Giang Đào ôm lấy Phan Dương Dương rồi hôn lên hai má cô, thì ra họ là một đôi, Tân Thiếu thống khổ nói: “Em phải nhanh chóng gọi cho Dương Quần mới được, nếu cậu ta cũng đưa gái đến thì rõ ràng là em phải mua đậu phụ về để đập đầu.”
Quả nhiên Dương Quần cũng không có bạn gái đi cùng, anh ta đứng đợi ở bãi đỗ xe của tòa nhà Capital, giật mình nhìn Phan Đông Minh cùng La Hạo đồng thời xuất hiện. Tân Thiếu kéo anh ta lại, bắt đầu than khổ: “Dương Quần, rốt cục hôm nay bạn cũng phát hiện ra tiềm chất đáng yêu của cậu, người ta đều có đôi có cặp, hai bọn mình thì lẻ loi, tạm thời làm một đôi đi.”
Dương Quần đẩy anh ta ra, “Đừng có bám lấy mình, ai thèm làm một đôi với cậu, mình điên chắc, bạn gái mình vào toilet thôi.”
Tân Thiếu há hốc miệng, oán hận nói: “Mẹ kiếp, tối nay mình thành Vương Lão Ngũ rồi.” (tạm hiểu ở đây là kẻ cô đơn)
Tạ Kiều bước đến tươi cười với Dương Quần, Dương Quần liền dụi dụi mắt, “Mẹ kiếp” một tiếng rồi thì thào nói: “Ôi, ai đây? Ai đây? Không phải ngôi sao Hongkong đấy chứ?” Anh ta kéo tay Tạ Kiều lại hôn “Chụt!” một cái lên mu bàn tay cô, lại bị Tân Thiếu đấm một phát vào lưng khiến anh ta nhe răng, “Thằng ranh, đấm mình tí nữa thì hộc máu.”
Dương Quần kéo Giang Đào lại, bĩu môi hỏi: “Sao lại gặp được thằng dở hơi oan gia này?”
“Gặp ở chỗ Dương Dương.”
“Thế này còn cái gì gọi là anh em nữa, mình khó chịu rồi đấy.”
“Đều là đứa biết sĩ diện, bản lĩnh mặt dày cũng đủ rồi, còn khó chịu gì nữa.”
“Mình khó chịu thay cho Tạ Kiều.”
“Này, không phải là cậu không muốn gặp Tạ Kiều sao.”
“À, tuy rằng mình không biết giữa họ có chuyện chán ngắt gì, nhưng mà tiếp xúc qua thì thấy cô ấy cũng không tệ lắm.”
“Bạn gái cậu đâu? Đi toilet gì mà lâu thế?”
“Mình nói dối thằng ngốc Tân Thiếu thôi, gần đây bị bố già mắng, còn dám chơi bời sao.”
“Ha ha, thì ra là bị quản.”
Câu lạc bộ Capital ở tầng chót, là câu lạc bộ sang trọng nhất Trung Quốc, cũng là nơi tụ hội của giới thương nhân. Tại đây có thể vừa thưởng thức những món thượng hạng như món bít tết đặc biệt, vừa nghe nhạc tại bar, tầm nhìn bao quát ba trăm sáu mươi độ đủ để nhìn một Bắc Kinh phồn hoa ngay dưới chân.
Dương Quần và Tân Thiếu kéo Giang Đào cùng Phan Dương Dương vào quầy rượu. Mọi khi Giang Đào luôn muốn La Hạo thay anh ta uống rượu, hôm nay La Hạo lại đặc biệt cao hứng. Anh uống một ly rồi lại thêm ly nữa, cũng không biết sao tửu lượng lại cao được đến vậy. Đáy lòng anh như đang có tiếng kêu gào, có cảm giác hấp tấp, anh nhìn Tạ Kiều dịu dàng ngồi cạnh Phan Đông Minh thì lại càng nóng nảy hơn. Có lẽ dưới tác dụng của cồn, anh không thể khống chế được mình, từng đợt men rượu như xộc thẳng lên đầu, anh cố kiềm chế lại, nhưng cuối cùng vẫn nghiêng ngả đứng lên, đẩy Ninh Tiêu Nhã ra, lảo đảo đi đến trước mặt Phan Đông Minh, giơ ly rượu trong tay ra đặt trước mặt hắn, “Đông tử, uống với anh em một ly đi, hôm em với Tiêu Nhã đính hôn anh cũng không đến, không nể tình bạn bè gì cả.”
Phan Đông Minh đứng dậy, cười nói: “Chuyện đó, đúng là tôi không phải, chúc phúc muộn vậy, chúc cậu cùng Tiểu Tứ bách niên giai lão, chúng ta cạn ly.” Hắn uống xong lại nói với Tạ Kiều: “Em cũng đến chúc rượu bạn tôi đi, chung vui mà.”
Tạ Kiều đứng lên mà không nhìn vào La Hạo, cô rót đầy hai ly, giơ lên, nói như đang đọc kịch bản: “Chúc anh và Ninh tiểu thư hạnh phúc viên mãn.” Uống phải loại rượu mạnh, nước mắt nghẹn ngào của cô cũng tuôn ra. Phan Đông Minh vuốt vuốt sau lưng cô, lúc cô vừa định ngồi xuống thì La Hạo lại rót hai ly rồi đưa một ly cho cô, anh nhìn vào mắt Tạ Kiều, nói: “Không thể chỉ một mình em chúc anh, anh cũng phải đáp lễ một ly, chúc em và Đông tử trăm năm hảo hợp.”
Phan Đông Minh cười rồi xua tay, “Cô ấy không uống được rượu, ly này để tôi thay.”
La Hạo giữ chặt lấy bàn tay muốn cầm ly rượu của hắn, như có như không mà nhìn hắn và nói: “Đừng vậy chứ anh, không phải chỉ là một ly rượu thôi sao?”
Phan Đông Minh còn chưa nói gì thì Tạ Kiều đã cầm lấy ly rượu, cô nói: “Em uống.” Rượu theo khóe miệng tràn ra, cô lấy mu bàn tay lau đi rồi khẽ gật đầu và nói: “Thật xin lỗi, em muốn vào toilet.”
Tạ Kiều đi rồi, Ninh Tiêu Nhã vốn đ