ang thờ ơ mới chịu buông cánh tay đang quấn lấy La Hạo ra, cô ta cũng rót rượu, “Anh ba Phan, em chúc anh và Tạ tiểu thư ân ái mặn nồng.”
“Em chúc anh cùng Tạ tiểu thư bên nhau dài lâu.”
“Em chúc anh cùng Tạ tiểu thư vĩnh kết đồng tâm.”
Phan Đông Minh uống cả ba ly, cuối cùng, thấy Ninh Tiêu Nhã còn muốn rót rượu thì hắn mới nói: “Thôi được rồi, tha cho anh đi.”
Tạ Kiều từ toilet đi ra, bỗng phát hiện La Hạo đang dựa lưng ở một góc hành lang mà hút thuốc. Trong lòng cô chợt hoảng hốt, bước chân cũng chậm lại, nhìn người đàn ông chìm trong làn khói thuốc. Cô nhắm mắt lại, cố gắng nhớ xem con ngươi anh màu gì, không phải màu hổ phách. Cô vẫn luôn chìm đắm trong đôi mắt thản nhiên như có làn sương ấy, đến nỗi khó có thể kìm chế được, đến nỗi muốn chôn vùi tất cả, chỉ còn xúc cảm của tình yêu như bây giờ. Nhưng hiện tại, gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt, cô dừng lại khi bước chân đến càng gần, nhìn người đàn ông cô đơn giờ phút này, cơn đau xé ruột như trào ra khỏi lồng ngực, lan tràn đến đầu ngón tay cô.
Rốt cục La Hạo cũng xoay người lại, trầm mặc nhìn Tạ Kiều đứng cách đó không xa, lâu như qua cả thế kỷ vậy. Cô nghe thấy anh cất lời, tiếng nói trầm thấp khàn khàn, anh nói: “Tiểu Kiều, em có hạnh phúc không?”
Hơi rượu của hai ly vừa rồi dâng lên, ngay cả trong ánh mắt cũng thấy khí nóng, cô dần không thấy rõ mặt anh nữa. Người đàn ông trước mặt không còn vẻ rạng ngời như trong dĩ vãng, mái tóc gọn gàng giờ này rối bời, nhưng vẫn thấy quen thuộc, vẫn thấy thân thiết. Tạ Kiều cố gắng kìm nén nước mắt, muốn cúi đầu nói với anh, nếu không có anh, thì hạnh phúc đã mất, mà nếu có thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì, hạnh phúc, đó là dĩ vãng xa xôi đến chừng nào. Nhưng cô không thể, chỉ có thể cắn răng chịu đau.
“Nhìn em có vẻ rất hạnh phúc, anh cũng hy vọng em có thể hạnh phúc, bởi vì…” La Hạo không hy vọng cô lên tiếng, anh sợ cô sẽ nói ra những lời khiến anh sống không bằng chết, anh lại vội vàng nói: “Bởi vì anh hạnh phúc nên cũng mong em được như vậy, lời chúc phúc vừa rồi của em, với anh mà nói là rất quan trọng, cám ơn lời chúc phúc của em.”
Một loại đau đớn đến tận xương tủy từ lời nói của anh đâm thấu đến nơi mềm yếu nhất trong cô, rốt cục nước mắt cũng tuôn trào. Trong lúc hoảng hốt, cô có thể thấy rõ La Hạo đang đến gần, anh cúi đầu nhìn cô, gần đến độ, có thể thấy rõ hàng mi của cô đang run rẩy, giọt nước mắt như là giọt sương đậu trên đóa hoa buổi sớm, không chân thực. Vẻ đẹp của cô như ngọn lửa thiêu đốt từng sợi dây thần kinh của anh, anh nâng tay lên thì cô liền nhắm chặt hai mắt lại, một chuỗi nước mắt như những viên trân châu nhỏ xuống. Anh chỉ muốn lau nước mắt cho cô, cô vừa khóc anh đã cảm thấy tim mình run lên đau đớn. Đáng ra cô phải là bảo bối được anh nâng niu che chở trong lòng bàn tay. La Hạo thở dài, ngay khi bàn tay anh áp lên khuôn mặt xinh đẹp của Tạ Kiều, thì từ phía sau có người gọi anh: “La Hạo!”
“Có thể không yêu không, bởi khi yêu thật đau khổ, anh đau đến chết mất, nhưng không có cách nào để quên được em…”
Tạ Kiều kinh hãi mở to hai mắt, Dương Quần đứng phía sau La Hạo, anh ta bước tới như thể không nhìn thấy Tạ Kiều, nắm lấy bả vai La Hạo rồi nói: “Thì ra anh ở đây, nhanh lên, mọi người đang tìm anh, tửu lượng tốt như anh mà còn trốn à.”
La Hạo bị Dương Quần lôi đi, còn lại Tạ Kiều như bức tượng thờ đứng yên ở đó rất lâu, đến khi Dương Quần vác bộ mặt nghiêm trọng đến, cô mới nâng tầm mắt lên bình tĩnh nhìn anh ta.
Dương Quần cúi đầu nhìn cô, như thể muốn cảnh cáo, anh ta nói: “Đông tử với Ninh Tiêu Nhã ở trong lúc nào cũng có thể ra, cô đói khát gì mà phải làm như vậy, tình hình của La Hạo cũng không phải là cô không biết, chọc vào Đông tử hay Ninh Tiêu Nhã thì cô cũng đều không được yên, hiểu rõ chưa?”
“…Xin lỗi.”
“Tôi không hy vọng bạn tôi vì cô mà phản bội nhau, chuyện gì qua thì cứ để cho nó qua đi, dù chỉ là vì tốt cho La Hạo, có được không?”
Nước mắt Tạ Kiều lại chảy xuống, cô yếu ớt nói: “Dương Quần, xin anh, lấy áo khoác của tôi ra đây, tôi muốn rời đi.”
Dương Quần yên lặng nhìn cô hồi lâu, rốt cục cũng thở dài rồi gật đầu. Chẳng những anh ta cầm áo khoác ra mà còn đưa cho cô cả túi xách, “Cô muốn đi đâu?”
“Đi đâu cũng được, chỉ cần không phải ở chỗ này.”
“Có cần tôi đi cùng cô không?”
“Không, tôi muốn ở một mình trong chốc lát.”
Dương Quần nhìn bóng Tạ Kiều khuất dần sau cửa thang máy, nghĩ nghĩ thế nào, cuối cùng vẫn lấy điện thoại ra gọi đến một dãy số.
Thang máy vừa xuống đến nơi, Tạ Kiều định phương hướng, rồi đi vào dòng người. Bắc Kinh tháng 10 về đêm có chút gió, khá lạnh. Cô thấy lạnh, hai đùi để trần dần nổi da gà, cô ôm lấy cánh tay mình đi về phía tây. Khóe mắt ẩm ướt bị gió thổi qua nên hơi lạnh, cô hốt hoảng nhìn những ánh đèn đỏ rực phía đuôi xe trong dòng xe cộ tấp nập, hai bóng đèn đỏ cứ như đôi mắt vẫn cố gắng mở to trong đêm. Thỉnh thoảng cô chớp mắt, nhưng trong đầu vẫn trống rỗng, vô thức, như thể nước chảy bèo trôi, cô đi rất lâu, rất lâu mới phát hiện ra đây là một con đường thẳng tắp. Khi đi qua một góc của khu công