rọ, Đào Tâm Nha làm như vừa tỉnh lại.
“A, đến rồi! Cảm ơn anh đã đưa tôi về!” Cô luôn luôn
cúi đầu, mở cửa xe đi xuống, sau đó nhanh chóng bước đi.
Nguyên Duật Nhượng chăm chú nhìn bóng cô rời đi, cho
đến khi hoàn toàn biến mất, anh mới lấy di động ra.
“Lane, tôi đây. Tôi muốn cậu giúp tôi điều tra một
người…”
Một
ngàn không trăm chín mươi lăm ngày.
Ngày
kỉ niệm 3 năm kết hôn, cha mẹ nuôi biết mình tính kế Duật ca ca, mình đã nói
dối họ.
Bọn
họ vừa đau lòng lại vừa thất vọng, mặc kệ mình đau lòng giải thích đến mức nào,
hai người cũng không chịu nghe.
Hiện
tại, chỉ còn một mình mình.
Nhưng
mình không muốn buông tay, mình chỉ yêu anh ấy quá thôi… Chỉ cần hai năm, cho
mình thêm hai năm thôi được không?
.
.
.
Đào Tâm Nha nằm mơ cả đêm, tất cả đều là những kí ức
đã qua.
Vui vẻ, đau khổ, bi thương…… Tất cả hòa trộn lại,
khiến cho cô không ngủ sâu được, kết quả là sắc mặt cô tái nhợt suốt một ngày.
Ở trong phòng ăn cho học sinh, cô ngáp một cái.
Không có hứng ăn, cô mang theo hai quả cà chua đến
trường gặm.
Thấy cô ngồi gặm cà chua, Edward cùng Nia thế nào cũng
cảm thấy kì kì. Sao lại có người trực tiếp ăn rau sống chứ?
Trong mắt bọn họ, cà chua là một loại rau, không phải
hoa quả.
Nhưng dưới sự dạy dỗ của Trần An Mai – một người Đài
Loan chính gốc, Đào Tâm Nha biết cà chua phết phấn mơ là một món ăn ngon tuyệt
vời.
“Tâm Tâm, hôm qua cậu có ngủ được không?” Húp một ngụm
canh bơ đặc, Nia vươn qua véo véo mặt Đào Tâm Nha.
“Ừm.” Đào Tâm Nha gật đầu, lại cắn thêm một miếng,
liếm mấy giọt nước còn đọng lại trên môi.
Trông dáng cô ăn như một đứa bé, cứ bị dính xung quanh
miệng.
Nia thấy ngứa mắt quá, đang định đưa khăn ướt cho cô,
bảo cô khi ăn nên cẩn thận một tý, thì lại có người đi tới bàn bọn họ.
“Tâm Tâm.” Ellen chăm chú nhìn Đào Tâm Nha.
Từ sau tối hôm đó, Đào Tâm Nha bơ cậu ta. Cho dù cậu
ta có xin lỗi thế nào, thì thái độ của Đào Tâm Nha vẫn là lạnh nhạt.Cậu biết
đêm đó cậu đã quá vội vàng mà thổ lộ, nhưng thực sự, Ellen cậu vô cùng
thích Tâm Nha.
Hành động của Ellen khiến cho toàn nhà ăn chú ý tới.
Tuy rằng là nhà ăn cho học sinh, nhưng đây là đâu chứ?
Trường Scott Will, một ngôi trường toàn con ông cháu cha. Vì vậy, trong phòng
ăn không chỉ có đèn thủy tinh tinh xảo, còn những bức vẽ nổi tiếng. Toàn bộ nhà
ăn đượctrang trí xa hoa, thực đơn thì phong phú, hơn nữa giá tiền cũng không
phải là thấp. Học sinh nơi này không có cái gì, chứ đã là tiền thì vô cùng
nhiều.Đương nhiên sẽ không để ý tới mấy đồng lẻ đó.
Trong phòng ăn mọi người rất giữ trật tự, không ồn ào
chút nào. Do vậy, mỗi khi có tiếng động gì hơi lớn chút, cũng có thể thu hút
tất cả những người trong đó.
Mà độ nổi của Đào Tâm Nha trong ngôi trường này cũng
khá cao.Các học sinh nam gọi cô là búp bê Đông Phương, khiến cho các thiên kim
tiểu thư ghẹn tị mà cũng khinh thường hừ lạnh. Búp bê Phương Đông gì chứ, vớ
vẩn! Chỉ là một con bé nghèo kiết xác thôi! Mấy thằng ngốc mới đi mê nó.
Đào Tâm Nha cầm khăn ướt nhẹ nhàng lau miệng. Nhìn
Ellen, cô mỉm cười xã giao.
Mấy ngày nay Ellen vẫn bám theo cô, muốn xin lỗi cô.
Cô cũng đã tha thứ, nhưng như thế không có nghĩa là cô sẽ để cho cậu ta theo
đuổi nữa.
Bị bám lấy cũng thấy phiềncho nên cô vẫn tránh Ellen đi.
Mà sau khi biết chuyện hôm đó Nia và Edward cũng tức vô cùng, cũng giúp cô
tránh người kia. Thật không ngờ rằng Ellen sẽ lợi dụng cơ hội ở phòng ăn để gặp
cô.
Đào Tâm Nha cũng không hay đến ăn tại đây. Cô bảo rằng
chỗ này chỉ dành cho nhà giàu thôi, cô nghèo như vậy, làm sao mà ăn cho nổi?
Lâu lâu đi vào đây, vẫn là Nia dẫn cô vào, bảo rằng
mời cô dùng cơm thì cô mới miễn cưỡng bước vào đây. Tuy hôm nay cô không đói
bụng nhưng cũng theo Nia và Edward tiến vào dùng cơm chung với họ.
Cô tưởng rằng Ellen sẽ nể mặt mũi của cô, sẽ không ở
trước mắt công chúng vạch trần cô. Dù sao mấy ngày nay, hành vi của Ellen đã bị
rất nhiều người để ý, trở thành đề tài bàn tán của vô số người rồi.
“Ellen, cậu muốn gì?” Nia nhìn đến Ellen với vẻ mặt
bất thiện, thằng nhóc này thế mà dám bắt buộc Tâm Tâm ư?
Đường đường là một nam sinh thế mà lại dùng vũ lực,
đúng là không biết xấu hổ!
“Anh… Tâm Tâm, anh thực sự rất thích em. Lần trước
đúng là anh không đúng, anh vô cùng xin lỗi em!” Ellen thật tình nhận
lỗi, anh hy vọng Đào Tâm Nha tha thứ cho anh.
“Ellen, mình nhận lời xin lỗi của cậu!” Đào Tâm Nha
bất đắc dĩ đáp.
“Vậy em sẽ không lại đối xử lãnh đạm nữa với anh, có
được không? Sẽ nhận tình cảm của anhphải không?” Ellen bày ra bộ mặt đáng
thương, hòng muốn Đào Tâm Nha mềm lòng.
Đào Tâm Nha nhíu mày, đáp: “Ellen, mình chỉ xem cậu là
bạn mà thôi!”
“Nhưng anh không muốn chỉ là bạn, Tâm Tâm, thử đón
nhận tình cảm của anh chỉ một lần thôi, được không?” Ellen vẫn chưa từ bỏ ý
định, khi thấy Đào Tâm Nha cự tuyệt cậu như thế.
Đào Tâm Nha liền cảm thấy đầu mình to như cái trống.
“Ellen, Tâm Tâm đều đã cự tuyệt cậu rồi, cậu đừng quấn
lấy cô ấy nữa!” Một thiếu niên tóc vàng mắt xanh đi đến trước mặt