, cậu tạm thời có ưu thế hơn anh. Nói rất nghiêm
chỉnh, nhiều nhất cũng hơn nửa năm nữa anh có thể cầm tấm bằng tiến sĩ về nước,
trong thời gian anh đi vắng, nếu cậu dốc hết khả năng theo đuổi được Vệ Tử thì
anh tuyệt đối sẽ không tranh giành với cậu nữa. Ngược lại, nếu sau khi anh về
nước mà cô ấy vẫn không phải là bạn gái của cậu, thì cậu không được can thiệp vào
việc của anh, sau này cậu cứ chờ mà gọi cô ấy là chị dâu đi”.
“Em đâu có nói rằng sẽ theo đuổi cô gái ngu ngốc ấy?” Nhiệm
Nam Hoa gân cổ lên đáp lại.
“Thế thì càng tốt! Anh sẽ không cần tranh giành mà vẫn
thắng.” Anh đã có biện pháp đối phó với những người nói một đằng nghĩ một nẻo.
“Rút cục cô gái ngu ngốc đó có điểm gì thu hút anh vậy? Ý
của em là chẳng phải anh là người rất thích chơi bời sao?” Lại còn bảo gọi là
chị dâu nữa chứ, nghe mà thấy buồn nôn, nghĩ mà thấy muốn điên lên.
Ngụy Hoa Tịnh đưa mắt nhìn về phía xa, mỉm cười, nói: “Một
cô gái nếu ngốc được như cô ấy thì cũng rất đáng yêu”, nói rồi quay về phía
Nhiệm Nam Hoa, cười hì hì: “Thế còn cậu thì sao? Nhiệm thiếu gia cao ngạo?”.
“Đi, tới sân bóng rổ!” Nhiệm Nam Hoa nhặt túi lên, rời khỏi
đó mà đầu không ngoảnh lại.
Chương 14
Vệ Tử bấm vào số điện thoại của Thời Viễn với tâm trạng thấp
thỏm, vì người ở đầu bên kia là “thiên sứ áo trắng”.
“Chào cô”, là tiếng của một chàng trai trẻ có giọng nói dịu
dàng như trong trí nhớ của cô.
“Tôi là Vệ Tử.” Sợ người kia nhất thời chưa nhớ ra, Vệ Tử
vội bổ sung: “Là người bị va chảy máu mũi vào hôm kiểm tra sức khỏe ở bệnh
viện”.
“Tôi biết, tôi vẫn nhớ cô.”
Vệ Tử nghe thấy trong giọng nói của chàng trai ấy ẩn chứa nụ
cười, mặt cô đỏ bừng lên, nói tiếp: “Tôi đã nói sẽ mời anh ăn cơm, khi nào thì
anh có thời gian?”.
“Chỉ là việc nhỏ thôi mà, cô không cần khách sáo thế đâu.”
Hình như nụ cười của người ấy tan biến dần, nhưng giọng nói vẫn rất ấm áp.
“Nên lắm chứ!” Vệ Tử có vẻ nôn nóng.
“Nếu thế, cô xem nơi nào thì tiện?” Thời Viễn cũng có vẻ dễ
thuyết phục.
Khi mặc quần áo bình thường, Thời Viễn có vẻ bớt phần bay
bổng của một “thiên sứ”, sau khi châm một điếu thuốc thì trông lại càng thanh
nhã, nhất là đôi mắt ấm áp như cười, chỉ nhìn không thôi cũng khiến người ta thấy
lòng yên ả dễ chịu.
“Anh có phải là bác sĩ tâm lý không?” Nghe thấy tiếng của
mình, Vệ Tử mới cảm thấy bản thân đã đem những điều thắc mắc trong lòng nói ra
rồi, mặt cô lập tức đỏ bừng lên, vội cúi đầu xuống uống nước.
“Ha ha, không phải, chuyên môn của tôi là ngoại khoa tim
mạch.” Thời Viễn không hề cảm thấy câu hỏi của Vệ Tử có gì mạo muội, cô cũng
thấy đỡ căng thẳng hơn, nên gọi nhân viên phục vụ đến để chọn món.
Vì nghe nói phần lớn các bác sĩ đều ưa sạch sẽ, Vệ Tử đã
chọn một nhà hàng phương Tây, hì hì, khi cần thiết cô cũng rất chu đáo đấy chứ,
ai bảo rằng cô qua loa đại khái nào?
Sau khi chọn món xong, Vệ Tử không biết phải nói gì nữa, cô
lại thấy căng thẳng, mà căng thẳng thì lại càng thấy ngượng, nhìn những đôi
trai gái xung quanh, thấy họ dường như cũng rất ngượng ngùng, giống như đang đi
xem mặt. Xem mặt? Nghĩ tới từ này, mặt Vệ Tử lại càng đỏ hơn.
“Vì sao cô lại nghĩ rằng tôi giống bác sĩ tâm lý? Tôi nhớ
trong nội dung kiểm tra sức khỏe của các cô có phần trắc nghiệm tâm lý, không
lẽ tôi giống với chị phụ trách phần trắc nghiệm này?” Thời Viễn tiếp tục chủ đề
câu chuyện lúc trước.
“Không phải, không phải!” Cái người phụ nữ hơn bốn mươi
tuổi, kiệm lời ít cười, đeo đôi kính màu đen ấy làm gì có điểm nào giống với
chàng trai trẻ tuổi tuấn tú trước mặt? Vệ Tử vội xua hai bàn tay phủ nhận, sao
mình lại ngốc thế nhỉ, toàn nói những lời linh tinh!
Đến khi định thần lại, nhìn người đối diện vẫn mỉm cười, Vệ
Tử mới nhận ra rằng anh đang đùa mình, liền thở phào nhẹ nhõm rồi bắt đầu nói
nhiều hơn.
Vậy là Vệ Tử bắt đầu kể về chặng đường gian nan đi tìm việc
làm của mình, và cả sự kiện nhầm lẫn khi quyết định công việc.
Thời Viễn cứ mỉm cười nghe cô nói, có lúc còn cười khẽ thành
tiếng, sau khi Vệ Tử kể hết chuyện, cô hỏi với vẻ mặt xấu hổ: “Anh có cảm thấy
tôi là như vậy là có phần xấu xa không? Đã dùng đến những tiểu xảo vì lợi ích
của mình?”.
Thời Viễn lập tức lắc đầu, đáp với vẻ nghiêm chỉnh: “Không
hề, chính vì cô không biết dùng tiểu xảo nên mới có sự đền đáp hiện giờ, trời
không phụ người cần mẫn”.
Cho dù anh chỉ an ủi cô hay thực sự nghĩ vậy thì nghe xong
câu nói đó cô càng cảm thấy vui vẻ hơn: “Còn anh? Học y chắc là vất vả lắm”.
Thực ra khi đăng ký thi đại học, mẹ cô cứ muốn cô thi vào y khoa, nhưng lúc đó
bố cô phản đối, vì cho rằng con gái mà học y sẽ rất khổ, một phần chính cô cũng
không thấy tự tin vào khả năng của mình, sợ không thể thi đỗ vào một trường y
có tiếng nên mới thôi không thi vào đó nữa.
“Đúng vậy”, Thời Viễn gật đầu, “Có điều trong trong cái khổ
cũng có cái vui...”.
Thời Viễn đúng là một đối tượng để nói chuyện, vì không
những anh rất nhạy bén giỏi ăn nói mà còn không có vẻ áp đảo người cùng nói
chuyện như những người thông minh khác.
Ngày thường Vệ Tử sợ nhất là nói chuyện với