ô Vị. (Nói thế mà cũng nói, có người mẹ nào không có
chuyện gì mà lại bỏ con đi chơi?)
“Phải rồi, tại cô gái ngốc nghếch đó, vì ngu ngốc nên mới
cứu người, vì thế cũng không thể đổ tất cả lỗi cho cô được.” Đây là lời an ủi
của Nhiệm Nam Hoa. (Này, Nhiệm công tử, không lẽ cậu cho rằng Vệ Tử nên để mặc
cho con trai của Đinh Dật bị đem đi bán?)
Đinh Dật càng khóc to hơn: “Hu hu, tôi đã phải chịu mắng
suốt cả một tuần rồi, tuần này, hu hu, không những họ tước quyền chăm con của
tôi, Thẩm Trường Đông, con người cố chấp ấy còn chiến tranh lạnh với tôi, còn
nói rằng sẽ tìm mẹ kế cho con trai, hu hu…”.
Chậc, Thẩm Trường Đông không muốn sống nữa chắc? Ngụy Hoa
Tịnh tin tưởng tuyệt đối rằng khi chuyện qua đi thì “tiểu man nữ” này sẽ không
tha cho anh ta đâu.
Nhưng, bây giờ hắn phải nghĩ cách để làm cho Đinh Dật không
khóc nữa, mặc dù Đinh Dật ngang ngược, nhưng vẫn là phụ nữ, còn là một phụ nữ
xinh đẹp, nên không ai nỡ nhìn thấy cô khóc.
“Thực ra, cô có thể
lấy công chuộc tội.” Ngụy Hoa Tịnh nói xong câu đó thì nhìn chăm chăm vào Đinh
Dật, quả nhiên, cô dần dần thôi khóc, lau nước mắt, nói với vẻ tức giận: “Ngoài
việc tạo mọi điều kiện để cô ấy chữa trị vết thương thì còn cách gì?” Đưa tiền
ư, như thế có phải quá tầm thường không? Hơn nữa, cô chỉ là một nghiên cứu sinh
đang phải dùng đến tiền trợ cấp của nhà nước, liệu cô có thể có được bao nhiêu
tiền để mua tính mạng con trai?
Ngụy Hoa Tịnh thầm tự khen mình, đánh rắn phải đánh dập đầu,
mà điểm yếu của Đinh Dật chính là trọng nghĩa khí, không muốn nợ nần ai, nếu
bảo cô ấy nghĩ cách đền đáp thì trong lòng cô ấy sẽ dễ chịu hơn.
“Cô thấy đấy, hai mụ đàn bà ấy tuy không phải là ghê gớm
lắm, vậy mà đánh cho Vệ Tử thành như thế, điều đó cho thấy Vệ Tử cần nhất là
cái gì?” Ngụy Hoa Tịnh gợi ý.
“Cần gì cơ chứ? Không lẽ Vệ Tử cần tôi làm vệ sĩ?” Đinh Dật
có vẻ không hiểu, cô phải đi học, phải chăm con, chăm chồng, bây giờ nếu phải
làm vệ sĩ nữa, có lẽ cô phải phân thân thì mới làm nổi, nhưng chịu ơn huệ của
người ta không thể không báo đáp, cô bắt đầu đấu tranh tư tưởng rất ác liệt.
“Không phải thế, không phải thế, cho người ta cá, không bằng
cho người ta chiếc cần câu, cô có thể dạy cô ấy cách phòng thân.” Ngụy Hoa Tịnh
toát cả mồ hôi trán, không lẽ phụ nữ sinh con xong sẽ trở nên ngốc nghếch? Một
Đinh Dật láu cá là thế mà lại đưa ra câu trả lời ngốc nghếch như vậy!
Mắt Đinh Dật sáng bừng lên: “Được đấy!”, nhưng sau đó lại
lập tức chau mày: “Nhưng tôi không biết võ, anh cũng biết đấy, những món võ tôi
dùng, chẳng qua do đánh nhau mà biết, chứ không hề có bài bản gì.” Vệ Tử
mềm yếu, dịu dàng như vậy, làm sao có chuyện đánh nhau hằng ngày?
“Chuyện đó cũng không sao, cô cứ làm người dạy chính, gặp
vấn đề gì khó, tôi có thể đứng bên chỉ bảo cho, à, không là bàn bạc một chút.”
Nhìn thấy đôi mắt xếch của Đinh Dật tỏ ý không phục, Ngụy Hoa Tịnh vội cải
chính.
Chương 30
Dương Sương chau mày kéo tấm chăn trên người Vệ Tử: “Cậu
định làm cho mình chết vì ngạt à?”. Cô gái như đứa trẻ thiếu gân này,
không biết học được cái chiêu giả đà điểu từ bao giờ thế.
“Này, cái người…”, mở chăn ra, Vệ Tử có phần không được tự
nhiên, ngước đầu lên thì thấy đôi mắt mang theo nụ cười của Thời Viễn đang nhìn
mình, cô lại càng thẹn thùng, bèn cười, nói: “Bác sĩ Thời, trùng hợp quá, lại
gặp anh rồi.”
“Đúng là rất trùng hợp, mẹ cô nói cô rất ít khi ốm, mấy lần
đến bệnh viện gần đây đều gặp tôi, không biết có phải tôi đã mang vận đen đến
cho cô không.” Giọng của Thời Viễn dịu dàng mà chân thành, ẩn chứa vẻ tự trách
rất rõ.
“Sao lại thế được! Tất cả đều tại tôi đen đủi, không
liên quan gì đến anh!” Trong giây lát, Vệ Tử quên mất cả bối rối, lớn tiếng bảo
vệ cho sự trong sạch của Thời Viễn.
Lúc đó, ba cô bạn cùng phòng của Vệ Tử mới bắt đầu chú ý, Vũ
Di không nén được, lên tiếng hỏi: “A Tử, thì ra hai người đã gặp phụ huynh rồi
à?!” Thân thiết như bọn họ nhưng vì thời gian quá gấp còn chưa kịp đến chào mẹ
của Vệ Tử.
Lưu Hiểu Tinh nói với vẻ đầy nghi hoặc: “Nếu đã thế, vừa rồi
cậu…” Theo ý cô nàng, nếu đã thân thiết đến mức ấy, vì sao Vệ Tử lại còn phải
lo ngại việc bị Thời Viễn nhìn thấy bộ dạng băng bó đầy mặt, làm thế quá xa
cách!
Vệ Tử vẫn còn chưa hết lo Thời Viễn sẽ tự trách vì mình, nên
không trả lời ngay câu hỏi của hai người bạn, quay đầu ngơ ngác chờ bọn họ nhắc
lại, thì Thời Viễn vội giải thích: “Các cô hiểu lầm rồi, tôi và mẹ của Vệ Tử
cùng ngành, tình cờ quen nhau thôi.”
Vệ Tử nghe những lời ấy liền cúi đầu xuống, đúng thế, cô và
Thời Viễn chỉ là tình cờ quen nhau. Kỳ thực nói tình cờ là còn nể mặt cô, chứ
thực ra việc cô quen với Thời Viễn là vì anh có lòng tốt giúp cô, còn mẹ cô thì
đang làm tại bệnh viện của nhà anh, quan hệ ấy có muốn phức tạp thêm cũng không
thể phức tạp được.
Nghĩ đến đây, Vệ Tử thấy thoải mái hơn, cô khẽ trách mấy cô
bạn cùng phòng: “Tại các cậu ồn quá nên bác sĩ mới tới đấy”, rồi mỉm cười với
vẻ xấu hổ nhìn về phía Thời Viễn và cô y tá phía sau lưng anh, nói: “Chúng tôi
sẽ nói nhỏ, mọi ngườ