i biếng tựa vào ghế salon, không nói nửa lời.
"Tại sao? Anh có thể không nghe lời gia gia anh." Cô mở miệng, cảm thấy cổ họng như bị nhét cục bông, khàn khàn khó chịu.
Anh cười nhàn nhạt, "Tôi nghe lời ông, ông sẽ rất vui vẻ, sẽ sống lâu hơn một chút."
Hoan Nhan trong lòng rung động, lúc này thấy đôi mắt của anh có chút dịu dàng, cô cắn môi dưới, lông mi rủ xuống, chợt nảy ra một ý niệm: "Tôi có thể đồng ý với anh, chúng ta sẽ kết hôn, sau đó anh có thể cùng tôi li hôn, muốn làm gì cũng được."
Anh bỗng quay đầu, hai mắt nheo lại, con ngươi bỗng lóe ra sắc bén: "Tôi không cần cô không cam tâm tình nguyện bố thí kết hôn với tôi!"
Cô ngơ ngẩn, vẫn luôn là anh bố thí cô, rất ít dịu dàng, rất ít quan tâm, ấm áp, cô có khả năng bố thí cho anh sao?
"Anh rốt cuộc là muốn như thế nào?" Cô cảm thấy mệt muốn chết, cùng người đàn ông thế này ở chung một chỗ, cô sẽ tổn thọ hai mươi năm.
"Tôi muốn cô, cô yêu tôi." Anh cúi người, từ trên cao nhìn cô, tròng mắt sắc bén bá đạo, bức ép cô, không cho trốn.
"Không." Cô lập tức cự tuyệt, không động lòng, không để cho tâm thoát khỏi khống chế, gần như là cô ở trước mặt anh chỉ còn tôn nghiêm và sự kiêu ngạo sau cùng, một khi cô yêu anh, hoặc thừa nhận cô đã từng ảo tưởng, cô nhất định sẽ thất bại thảm hại.
"Vậy sao?" Anh cười nhẹ, tiến gần hơn một chút, mùi trên cơ thể anh vây chặt lấy cô, cô khẽ run run, người ngả về phía sau, kéo dài khoảng cách với an, nhưng anh lại không buông tha, một lần nữa tiến sát hớt, ánh mắt giống như là có thể nhìn thấu cô, liếc nhìn từ trên xuống dưới... Toàn thân Hoan Nhan run lên, bàn tay của anh đã cách vải áo thật mỏng đặt lên bụng cô, cô muốn né tránh, nhưng anh lại thấp giọng mở miệng: "Còn đau không? Máu ngừng chảy chưa?"
Hốc mắt cô nóng lên, tự trách bản thân không có tiền đồ, cũng chỉ là một câu hỏi thăm, cô lại bắt đầu mềm lòng.
Lắc đầu một cái, lại gật đầu một cái, sắc mặt ửng đỏ, tình cảnh của bọn họ lúc này rất giống là cô nửa nằm còn anh thì lại ở trên đè lên người cô.
Khoảng cách như vậy rất xấu hổ.
"Vậy là tốt rồi, ngày mai tôi sẽ đưa cô đi kiểm tra, rồi lấy thuốc." Anh trầm giọng mở miệng, hơi thở nhẹ nhàng lướt qua gương mặt cô, gần như là đang hấp dẫn cô.
Trong lòng Hoan Nhan nhảy loạn, giống như hươu chạy, "Không cần, tôi có thể đi một mình."
"Phẫu thuật đã bao lâu?" Anh bỗng nhiên hỏi.
"Đã hai mươi ngày...." Cô không nhớ rõ lắm, chỉ nói đại khái. Anh đi được mười ngày, cô làm phẫu thuật, đến bây giờ anh trở lại chắc cũng tầm hai mươi ngày.
Khóe môi chợt cong lên, ánh mắt tà tứ lóe sáng: "Mới có mười ngày...."
"Có cái gì?" Cô không hiểu hỏi.
Anh không nói cho cô, bác sĩ sau khi cô rời đi đã dặn dò an, sau khi phẫu thuật trong vòng một tháng không được quan hệ!
"Đến lúc đó cô sẽ biết." Anh vừa nói xong, nụ hôn đã rơi xuống, cánh tay giữ sau gáy cô, một nụ hôn rất sâu, môi lưỡi tùy ý dây dưa, hô hấp gần như là dư thừa.... Hoan Nhan có chút hoảng hốt, anh chỉ hôn cô, thì đã có ma lực lớn như vậy khiến cô đầu váng mắt hoa, cô không dám tưởng tưởng nếu ở cùng anh, cô sẽ biến thành bộ dạng gì... "Đừng đụng vào tôi...." Muốn đẩy anh ra, nhưng anh lại dễ dàng bắt được tay cô, cố định trên đỉnh đầu, anh gặm cắn môi cô, lại thỉnh thoảng êm ái liêm hôn đôi môi cô, "Trừ phi cô yêu tôi, cô yêu Thân Tống Hạo rồi."
Anh thở gấp, con ngươi xinh đẹp nheo lại, nụ hôn một đường xuống phía dưới, trượt đến xương quai xanh xinh đẹp, anh nhẹ nhàng cắn, cô gần như mềm nhun, trước mặt mờ mịt, khiến cho cô nháy mắt mất đi phản kháng... "Có yêu tôi không?" Anh trầm thấp mở miệng, ngón tay kéo nhẹ cổ áo cô, lộ ra viền áo lót, Hoan Nhan thở hổn hển nằm trên ghế salon, vẫn quật cường lắc đầu, lời nói thật, chính cô cũng không hiểu rõ, cô rốt cuộc đối với anh, có hay không có tình cảm.... "Thân thể của cô, nét mặt của cô, so với cái miệng nhỏ nhắn còn thành thực hơn...." Anh tà ác cười nhẹ, ngón tay anh giống như mang theo dòng điện luồn qua sau lưng cô nhẹ nhàng chậm rãi....
Ngón tay chạm vào hông cô, nhẹ nhàng cử động, cô khẽ rùng mình, anh cảm nhận được cười khẽ: "Cô thật nhạy cảm..."
"Thân Tống Hạo... Anh đã nói không tính toán hiệp ước, anh không thể đối với tôi như vậy...." Cô căm tức nhìn anh, lại phát hiện giọng nói mềm nhũn không có chút sức lực.
"Lời nói lúc tức giận có thể tính sao?" Anh không chút do dự phản bác, hòa với hô hấp của cô, cô nhìn ánh mắt đang cười của anh, chỉ thấy tim đập rất nhanh.
"Thân Tống Hạo anh không phân rõ phải trái!" Cô tức giận, hai tay nắm chặt thành quyền, thậm chí nếu nghe kĩ, còn có thể nghe thấy được âm thanh nghiến răng.
"Đúng vậy, cô không phải thường mắng tôi, biến thái, không biết xấu hổ, khốn kiếp sao?" Hai mắt dưới mái tóc đen mê hoặc động lòng người, mà giờ phút này anh cúi người, đè ở trên người cô, không thèm để ý chút nào mở miệng.
"Anh...." Cô quả thật không có biện pháp đối với người da mặt dày và không hiểu chuyện như anh!
"Anh rốt cuộc là muốn gì?" Cô bị anh đè không thở nổi, mà anh giống như một ngọn núi nhỏ cô cô gắng đẩy cách nào cũng không được.
Anh khẽ mím môi, chợt nó