vào, chú Từ bên cạnh không ngừng khen đẹp, tôi rất thức thời, làm bóng đèn là một việc không có đao đức, huống chi một người là mẹ tôi, một người là cha tương lai của tôi, tôi đương nhiên phải để cho họ chút không gian riêng tư rồi.
Không mục đích đi bộ trên đường, một chiếc xe thể thao màu bạc dừng lại trước mặt tôi, cửa xe hạ xuống, khuôn mặt của Tô Ngưng lọt vào trong tầm mắt, tuy cô đang đeo một cái kính râm, nhưng tôi biết bây giờ cô đang dùng ánh mắt gì nhìn tôi, chắc chắn cô rất không cam tâm, Hoa Thần dường như đã coi khu chung cư Tĩnh Hải là nhà, Tô Ngưng hẳn cũng đã biết tôi đang ở cùng Hoa Thần, chính là không hiểu tại sao cô lại im lặng như vậy, tôi cứ tưởng cô ấy sẽ chạy đến khu chung cư Tĩnh Hải làm loạn một trận. Nhưng sự bình tĩnh của Tô Ngưng lại nằm ngoài dự đoán của tôi.
Tô Ngưng bỏ kính râm xuống. Khóe miệng nhếch lên:”Thiển Thiển, lên xe đi.”
Sau khi lên xe, tôi nhìn thẳng vào cô:”Hôm nay chắc không phải là tình cờ gặp đúng không?”
Cô vẫn cười lãnh đạm như trước:”Đúng là không phải tình cờ gặp, tôi đi theo cô từ khu Dụ Vi.”
Tô Ngưng, sự kiên nhẫn của chị đã bị chà sạch rồi hả? Nếu không tại sao chị không kiềm chế được. Đáp lại cô bằng một nụ cười nhẹ:”Tìm tôi có việc gì?”
Tôi còn bĩnh tĩnh hơn cả trong tưởng tượng của mình, cứ tưởng rằng lần sau gặp lại cô sẽ có một trận chiến tranh tâm lí, sự bình tĩnh của cô khiến tôi không cảm thấy thoải mái.
Không biết là cô có ý gì, ngón tay sơn hồng rút ra một tờ chi phiếu, khóe miệng nhếch lên tạo thành một đường cong duyên dáng hoàn mĩ.
“Cô có ý gì?”
Miệng cô nở một nụ cười chiến thắng. Đáy mắt cũng lấp lánh ánh sáng thắng lợi khiến tôi cảm thấy rất chói mắt, đột nhiên cảm thấy muốn chạy trốn.
“Thiển Thiển, dù sao cô cũng đi theo Thần nhiều năm rồi. Cầm số tiền này rời đi đi, sau này không được xuất hiện ở trước mặt nữa.”
Nụ cười của tôi cương cứng trên mặt:”Tôi không hiểu ý của chị lắm.”
Trong mắt Tô Ngưng hiện lên một tia đau xót, nhưng trong nháy mắt đã khôi phục lại như bình thường:”Thiển Thiển, cho dù Thần có yêu cô hay không, tóm lại, trong một tuần nữa tôi sẽ kết hôn với anh ấy. Tôi biết sự vui vẻ mấy năm nay của anh, đều là công lao của cô, số tiền này coi như là lời cảm ơn của tôi đối với cô.”
Trái tim nháy mắt rơi vào trong đáy cốc, tối hôm qua anh còn nói muốn kết hôn với tôi, muốn tôi sinh con cho anh, nhưng hôm nay lại trở thành trong một tuần sẽ kết hôn với Tô Ngưng. Chuyện này khiến tôi phải chấp nhận sự thật như thế nào đây?
Tôi không tin. Anh sẽ không đối xử với tôi như vậy. Anh đã nói con của chúng tôi lớn lên nhất định sẽ rất xinh đẹp, chúng tôi sẽ sinh con, đợi đến lúc tôi mang thai rồi chúng tôi sẽ kết hôn.”Tôi không tin. Cô nói hai người trong một tuần sẽ kết hôn thì đúng là như vậy sao? Cô làm thế nào để chứng minh chuyện cô nói là sự thật?”
Không cần biết cánh tay đang đưa lên của cô ta có mệt hay không, nhưng tôi không muốn nhận tiền của Tô Ngưng, tay cô có để thế cả một ngày tôi cũng không nhận chi phiếu.
“Thiển Thiển, bất kể cô tin hay không tin, trong một tuần tôi nhất định sẽ kết hôn với Thần. Cô cầm số tiền này đi, cũng không được đi tìm Mộc Lạo, Mộc Lạo không nợ cô cái gì, đừng để cậu ấy phải khó xử.”
Tôi quay đầu đi không nhìn cô, suy nghĩ xem lời Tô Ngưng rốt cuộc có mấy phần là sự thật, có lẽ chỉ vì cô ấy muốn tôi rời khỏi Hoa Thần nên mới nói những lời này.
Nhưng nghĩ lại, nếu cô chỉ muốn tôi rời khỏi Hoa Thần, hà tất phải đợi đến tận ngày hôm nay, cô im lặng 3 năm, trong 3 năm này cơ hội cô có thể gặp tôi là vô số, không cần phải đợi đến hôm nay:”Tiền của cô tôi không cần.”
Tôi nên tin tưởng Hoa Thần. Nếu ngay cả sự tính nhiệm cơ bản nhất cũng không có, vậy hai người tiếp tục ở bên nhau còn có ý nghĩa gì nữa, cả ngày nghi thần dị quỷ khiến bản thân không vui vẻ, vẫn không bằng hoàn toàn tin tưởng vào anh.
“Thiển Thiển, cô cố chấp hơn tôi tưởng. Tôi cho rằng cô nghe thấy tôi và Hoa Thần kết hôn sẽ không chút do dự nào rời đi. Nhưng xem ra tôi đã coi nhẹ tình cảm của cô đối với anh ấy rồi. Tôi cũng không muốn phải thấy cô bị tổn thương quá sâu. Chỉ muốn với vơi cô rằng, đừng quá cố chấp trong tình yêu, hạnh phúc sau hôn nhân không phải chỉ cần dựa vào tình yêu là đủ, hạnh phúc còn có các nhân tố khác, tỷ như tiền đồ sự nghiệp chẳng hạn, chỉ có kết hôn với tôi tập đoàn Hoa thị mới có thể tiếp tục duy trì sự huy hoàng của nó.”
Đúng vậy, sao anh có thể vì tôi mà buông tha cho Tô Ngưng được, buông tha cơ hội phát triển tập đoàn Hoa thị. Hoa Thần, rốt cuộc em có nên tin anh không? Những gì anh nói có phải là thật không? Nội trong một tuần hai người sẽ kết hôn sao? Nếu đã như thế, em phải làm sao đây? Nên bỏ đi? Hay ở lại chúc anh hạnh phúc?
Một khi anh kết hôn, em tuyệt đối sẽ không gặp lại anh, bởi vì sau khi kết hôn anh còn có trách nhiệm của mình, em cũng không muốn ngày nào cũng bị người tìm đến gây phiền phức. Cho dù thực sự có tình cảm với anh, cũng không muốn vì anh mà phải tiếp tục đeo gánh sự khiển trách của lương tâm .
Tôi quay đầu lại, ánh mắt chân thành tha thi