ết của Tô Ngưng khiến tôi có chút tin lời cô nói là thật:”Có thể nói cho tôi biết nguyên nhân không? Tôi muốn biết cô vì cái gì mà chắc chắn nội trong vòng một tuần anh ấy nhất định sẽ kết hôn với cô.”
*****
Từ nơi đó tới khu chung cư Tĩnh Hãi xa như vậy, tôi không biết tôi về được bằng cách nào, Lời của Tô Ngưng không ngừng vang lên trong tai, nguyên nhân bọn họ kết hôn khiến lòng tôi vô cùng khó chịu.
Nhưng mà, việc này chỉ có Tô Ngưng mới làm được. Chỉ mình cô có thể.
Mà việc tôi có thể làm chỉ là lặng lẽ rời đi, không để anh mang theo bất cứ tư tưởng gánh nặng nào.
Tôi đứng trước cửa nhà, vô lực bấm bộ đàm xuống số 1303, hai tiếng vang lên, bên kia truyền đến giọng nói của dì:”Ai vậy?”
“Dì, cháu không mang chìa khóa, mở cửa hộ cháu.”
Tới tầng 13, cửa thang máy mở, tôi vừa bước chân ra đã nhìn thấy Hoa Thần đứng ở trước cửa nhà 1303, dường như đang đợi tôi.
Sao anh tan làm sớm như vậy? Điều này, càng khiến lòng tôi bất an.
Anh sủng nịch cười:”Tiểu hồ ly, tại sao lại tắt điện thoại?”
Tại sao tôi lại cảm thấy anh cười không được tự nhiên như trước, chẳng lẽ tất cả những gì Tô Ngưng nói đều là sự thật sao? Tôi đứng nguyên tại chỗ nhìn chằm chằm vào anh, tầm mắt từng chút từng chút một bị nước mắt làm cho mơ hồ. Hoa Thần, anh có thể nói cho em biết rốt cuộc em nên làm gì không? Vì tình yêu của chúng ta mà ích kỉ? Hay là làm như không có việc gì chờ đến ngày anh nói hết sự thật cho em nghe.
Anh đi về phía tôi, sờ đầu tôi:”Tiểu hồ ly sao lại khóc rồi? Có phải về nhà bị bắt nạt không?”
Tôi gật đầu:”Điện thoại của em hết điện nên tự tắt.”
Anh cúi người xuống, hôn lên những giọt nước mắt trên má tôi, dịu dàng nói:”Đừng khóc, điện thoại không sạc đầy cũng không sao.”
Tôi ngẩng đầu lên, không nhìn rõ mặt anh, không nhìn rõ cảm xúc của anh, đột nhiên tôi ôm lấy anh, ôm thật chặt:”Sao hôm nay anh tan làm sớm thế?”
Người anh cứng đờ, lập tức ôm lại tôi:”Anh nhớ em, vậy nên mới về sớm. Nói cho anh biết, em có nhớ anh không?”
Anh vẫn không muốn nói với tôi, rốt cuộc anh còn muốn giấu tôi đến bao giờ nữa? Nhưng anh không nói tôi cũng biết, chỉ là không muốn rời khỏi vòng tay anh, không muốn nói thẳng những lời này ra ngoài. “Em cũng nhớ anh.”
Hoa Thần, nếu anh đã không muốn nói cho em biết, vậy em chỉ có thể làm bộ như không có gì. Nhưng mà, nhất định đừng làm em bị tổn thương quá sâu, nếu không chắc em sẽ không chịu được.
******
Buổi tối sau khi tắm xong, tôi quấn khăn tắm trở lại phòng ngủ, tôi kéo rèm cửa sổ ra, nhìn ánh đèn đường phía xa.
Hoa Thần vòng tay ôm tôi vào trong lòng:”Đang nghĩ gì?”
Trong lòng do dự hồi lâu, rốt cuộc vẫn nói ra những lời này:”Hoa Thần, nếu một ngày nào đó anh phát hiện ra không thấy em, anh có lo lắng không? Có nhớ em không? Có đi khắp thế giới để tìm em không?”
Chỉ nghe thấy tiếng thở của anh càng lúc càng nặng nề, anh nói bên tai tôi từng câu từng chữ:”Thiển Thiển, anh sẽ không để cho em có cơ hội thoát khỏi anh, em là của anh, anh sẽ không để em rời khỏi anh.” Ngữ khí kiên định, chân thật đáng tin.
Mắt tôi vừa xót lại vừa khô, Hoa Thần, em nên làm gì bây giờ? Rốt cuộc anh đặt em ở đâu trong trái tim anh?
Anh buông tôi ra, nói thầm bên tai tôi:”Thiển Thiển, nhắm mắt lại, khi nào anh nói mở em mới được mở.”
Tôi nhắm mắt lại, đáp:”Được.”
Anh nâng tay trái của tôi lên, đeo một vật cứng vào ngón áp út, giọng nói dịu dàng của anh vang bên tai:”Có thể mở mắt được rồi.”
Nghe lời mở mắt ra, thấy trên ngón áp út là một chiếc nhẫn màu bạc, trên mặt khảm một viên kim cương sáng lấp lánh.
“Trong truyền thuyết ngón áp út có một mạch máu tương thông với trái tim, buộc chặt được ngón áp út của em, cũng là buộc chặt được trái tim em.”
Nước mắt rơi xuống, đọng lại trên tay anh:”Nói, có phải anh đã làm việc gì có lỗi với em không? Em cảm thấy như mình đang bị lừa, em cứ tưởng anh không biết nói những lời đường mật, người đàn ông biết nói những lời đường mật đều không đáng tin.”
Anh hôn nhẹ lên cổ tôi:”Đừng suy nghĩ lung tung, tin tưởng anh. Nếu anh không biết nói những lời đường mật, chẳng phải em sẽ cho rằng anh không hiểu chuyện tình cảm sao?”
Đồ ngốc này, tôi không biết liệu có phải mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi không, có nên tin anh không. Tôi xoay người lại, ôm lấy cổ anh, chủ động dâng lên đôi môi đỏ mọng. Người anh cứng đờ, lập tức chuyển bị động thành chủ động, hai lưỡi quấn quít lấy nhau, không để cho đối phương có cơ hội lùi bước.
Đêm nay, anh không ngừng đòi hỏi, mãi cho đến tận khuya.
Hai người lõa thể ôm nhau, Anh ở bên tai tôi một lần lại một lần gọi tên tôi:”Thiển Thiển, Thiển Thiển. Thiển Thiển. . .”
Sự bất an trong lòng tôi càng ngày càng mãnh liệt:”Hoa Thần, anh rốt cuộc làm sao vậy? Hai ngày nay anh không bình thường, khiến em cảm thấy rất bất an.”
Trong bóng đêm, tôi xoa xoa mặt anh, mơn trớn từng tấc da anh.
Anh im lặng không lên tiếng, cầm lấy tay tôi nắm chặt trong lòng bàn tay:”Thiển Thiển, em có đồng ý đợi anh ba năm không?”
Lòng chùng xuống, rụt tay lại:”Tại sao phải đợi?”
Tay anh xoa xoa lưng tôi, đôi môi