XtGem Forum catalog
Người Tình Bá Đạo

Người Tình Bá Đạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327412

Bình chọn: 9.00/10/741 lượt.

ay đầu đi, qua tấm kính nhìn xuống dưới tầng, dưới tầng có một sạp báo, làm ăn rất tốt, rất nhiều cô gái trẻ đang tụ tập quanh đấy:”Em thấy mệt lắm, chẳng cần biết anh ta có đẹp trai hay không, em chỉ biết Già Minh nhà chị cũng không tồi, nếu không phải là cỏ xanh đã có chủ, em đã theo đuổi anh ấy rồi.”

“Đừng chọc chị nha, lúc chị theo đuổi Già Minh chính em còn cổ vũ đấy.”

“Tại hồi trước không nhận ra Già Minh lại đẹp trai như vậy, bây giờ em mệt lắm, trong ấn tượng Già Minh lại là người đẹp trai nhất. Giúp em gọi gì chưa?”

Cô đặt tạp chí lên bàn:”Gọi trà sữa cho em. Chị đọc xong rồi, em đọc đi, anh chàng này rất đẹp trai nha, hơn nữa lại có tiền, chắc chắn sẽ là một người tình hoàn mĩ, nhưng tiếc là đã trở thành con rể của bí thư tỉnh ủy rồi.”

Con rể của bí thư tỉnh ủy, cha của Tô Ngưng chẳng phải chính là bí thư tỉnh ủy sao? Con rể của bí thư tỉnh ủy?

Tôi lập tức quay đầu lại, cầm lấy tờ tạp chí trong tay Hiên nhi, ảnh Tô Ngưng và Hoa Thần được in lớn trên mặt báo.

Dòng chữ cạnh đó như dội thẳng một gáo nước lạnh xuống đầu tôi, thiêu rụi tất cả kì vọng của tôi đối với anh:”Tổng giám đóc tập đoàn Hoa thị chiếm được lòng mĩ nhân, trở thành con rể của bí thư tỉnh ủy.”

Hoa Thần, cái này, chính là thứ anh gọi là muốn em tin tưởng anh sao?

Anh vội vã đưa em tới cái nơi biệt lập kia, không đơn giản chỉ vì muốn sinh con phải không? Anh không muốn em biết anh sẽ kết hôn với Tô Ngưng, còn nói cái gì mà muốn em đợi anh 3 năm, 3 năm sau sẽ mang lại hạnh phúc cho em.

Bây giờ xem ra tất cả những lời anh nói đều là giả, thứ anh cần chỉ là một đứa con, mà em cũng không muốn hạnh phúc của em là do “Con rể bí thư tỉnh ủy” đem lại, muốn có con thì bảo Tô Ngưng sinh cho, em tin chắc rằng đứa bé Tô Ngưng sinh ra sẽ còn đẹp hơn nữa.

Trong mắt chảy ra một dạng chất lỏng nóng hổi, tôi như điên dại xé nát tờ tạp chí thành từng mảnh vụn, Hiên nhi giữ chặt lấy tay tôi:”Thiển Thiển, em làm sao vậy?”

Tôi giật mạnh tay cô ra, người mất trọng tâm, theo động tác của tôi bật ngửa ra đằng sau, tôi ngã mạnh xuống, nước mắt không kìm được lã chã rơi.

Hiên nhi lập tức ngồi sang bên cạnh tôi, nắm chặt lấy tay tôi. Vẻ mặt lo lắng hỏi:”Thiển Thiển, sắc mặt em tại sao lại trở nên tái nhợt như vậy? Sao tay em lại lạnh như thế này?”

Nhếch một nụ cười tự giễu, sao tôi lại ngốc như vậy? 4 năm trước tôi chỉ là tình nhân, hôm nay cũng chỉ có thể là tình nhân. Tuy cách đối xử thay đổi, tình cảm thay đổi, nhưng thân phận vẫn không thay đổi.

Tôi chung quy vẫn là một Tô Thiển Thiển không đáng một đồng, anh vẫn là tổng giám đốc tập đoàn Hoa thị cao cao tại thượng như trước, chúng tôi mãi mãi sẽ là hau đường thẳng song song không có điểm chung. Mấy năm nay chỉ là ảo giác, hiểu lầm rằng trong trái tim anh có tôi, mới ngốc nghếch đem cả trái tim mình trao cho anh.

Cao cao tại thượng như anh sao có thể nhìn trúng một người không đáng một đồng như tôi? Tất cả chỉ là ảo giác, là ảo giác:”Hiên nhi, con gái bí thư tỉnh ủy khi nào kết hôn?”

Đây thật là giọng của tôi ư? Tại sao lại trở nên khản đặc như vậy? Giọng của tôi biến thành cái dạng gì thế này?

Hiên nhi không hiểu, hỏi tôi:”Thiển Thiển, em hỏi cái này để làm gì?”

Tôi lau nước mắt trên mặt, bình tĩnh nhìn cô:”Nói cho em biết, là hôm nào?”

Trong mắt Hiên nhi hiện lên sự phân vân:”Thứ 7, ở khách sạn lớn nhất Thẩm Phong cử hành hôn lễ.”

Suy sụp nhắm mắt lại, để mặc nước mắt chảy dài trên má, hôm nay là thứ 3, còn 4 ngày nữa là đến hôn lễ của anh.

Hoa Thần, anh cho rằng hôm nay anh đưa em đi, thì em sẽ không biết chuyện anh kết hôn với Tô Ngưng ư? Nếu anh tỏ ra bình thường hơn, có lẽ đã có thể lừa em 3 năm, nhưng bây giờ muốn tiếp tục lừa dối em thì không có khả năng nữa rồi:”Hiên nhi, đột nhiên em nhớ ra còn có việc phải làm, em đi trước nhé.”

Vẻ mặt Hiên nhi lo lắng:”Thiển Thiển, chị đi cùng em.”

Vô lực lắc lắc đầu:”Không cần đâu, em đi trước .”

Vì muốn che dấu sự cô đơn của mình. Tôi vội vàng chạy đi biến mất khỏi tầm mắt của Hiên nhi.

Lúc đi ngang qua sạp báo dưới lầu, tôi nghe thấy từng tràng cười:”Tổng giám đốc tập đoàn Hoa thị cuối cùng cũng danh cây có chủ rồi, những kẻ hám giai như mấy người thu tâm lại hết đi.”

“Mày té đi, kết hôn rồi chẳng nhẽ không thể bao dưỡng nhân tình được sao? Tao thực sự rất muốn được ở bên cạnh vị đại gia này.”

“Tiểu Đóa, mày muốn đi theo người ta, nhưng người ta chắc gì đã thèm nhìn đến mày.”

Người muốn làm nhân tình quả thực nhiều như nấm mọc sau cơn mưa, cho dù tôi có rời xa anh, anh vẫn có thể tìm được người tình khác, một người lại một người nữa, Tô Ngưng gả cho anh hẳn sẽ rất mệt, ngoài việc làm cho anh mở lòng còn phải phòng bị với những người phụ nữ khác.

Bầu trời càng lúc càng u ám, tôi đã đi được rất xa rất xa rồi, điện thoại không ngừng rung, tôi không còn tâm trí nào để xem.

Tôi đứng lại, nhìn bốn phía, đây là nơi nào? Tuy rằng ồn ã náo nhiệt, nhưng tôi lại cô đơn như thế, điện thoại vẫn còn rung, tôi trực tiếp tháo pin ra, ném thẳng vào trong túi.

Mơ hồ đi về phía trước, là một ngã tư đường, tôi khôn