ia tăng lực nắm. Tôi cắn chặt môi dưới không cho mình kêu đau.
Hạ Mộc Lạo uất giận nói:”Thiển Thiển, em nhất định phải dùng giọng điệu này nói với anh à? 3 năm không gặp em liền đối xử với anh xa lạ như vậy?”
Chỉ có tôi như thế sao? Anh vẫn giống như lần đầu chúng ta gặp nhau. Anh xa lạ với tôi, tôi đương nhiên cũng đối với anh xa lạ. Lạnh giọng nói:”Những cái cần nói đều nói xong rồi đúng không? Tôi đi được chưa?”
Hạ Mộc Lạo vẫn không chịu buông tay. Cười lạnh ra tiếng:”Thiển Thiển, có muốn đi xem màn tàn nhẫn nhất đối với em không?”
Tay phải tôi lập tức nắm chặt lấy vạt áo trước ngực hắn, ngẩng đầu chống lại ánh mắt của hắn:”Ý của anh là muốn đưa tôi đi, đúng không?”
Bây giờ đối với tôi mà nói thứ khiến tôi cảm thấy tàn nhẫn nhất chính là hôn lễ của Hoa Thần, không có thiếp mời tôi cơ bản không thể đi vào, trừ phi Hạ Mộc Lạo đồng ý đưa tôi đi.
Khóe miệng Hạ Mộc Lạo phiếm ra một nụ cười lạnh, gần như tàn nhẫn, đầu ngón tay lướt qua môi tôi:”Đưa em đi cũng được, nhưng mà anh có điều kiện, nếu em làm được, anh sẽ đưa em đi.”
Chỉ cần không bắt tôi làm tình nhân, những cái khác tôi đều đáp ứng hắn.
Tôi muốn thấy nụ cười hạnh phúc của anh ở hôn lễ, tôi muốn tận mắt thấy cảnh anh đeo nhẫn cho Tô Ngưng, tôi muốn thấy cảnh chú rể hôn cô dâu , sau đó tự giết chết toàn bộ hy vọng của mình.
“Anh nói đi, điều kiện gì?”
Ý cười trên khóe miệng Hạ Mộc Lọa càng sâu:”Hợp tác với anh, tuyệt đối sẽ không bạc đãi em.”
Lúc Hạ Mộc Lạo đưa tôi về khu chung cư Tĩnh Hải thì mưa đã tạnh, tôi vừa vào cửa, dì đã chạy vội đến đón:”Về rồi à, sao cả người lại ướt sũng thế này?”
Khóe miệng cố nặn ra một nụ cười:”Cháu không biết trời sẽ mưa, vậy nên không mang ô. Anh ấy đã về chưa ạ?”
Dì chỉ tay vào phòng ngủ, nhẹ giọng nói:”Hoa tiên sinh ở trong phòng ngủ, không tìm thấy cháu cậu ấy rất sốt ruột.”
Tôi gật đầu, đi về phía phòng ngủ.
Vừa mở cửa phòng ngủ ra, đã thấy Hoa Thần đang nhắm mắt, suy sụp nằm trên giường, trong tay vẫn còn cầm di động.
Chưa từng thấy anh như vậy, theo bản năng bước đến gần chỗ anh, trong lòng nhói lên từng hồi đau đớn, tay còn chưa chạm vào mặt anh đã bị anh nắm chặt lấy.
Anh đột nhiên mở to mắt, vội vàng nói:”Thiển Thiển, em về rồi.”
Tôi làm như không có chuyện gì cười cười:”Ừm, em về rồi.”
Anh nhíu mày:”Gặp mưa?”
Tôi miễn cưỡng khẽ động khóe miệng:”Ừm, không biết trời mưa, cho nên không mang ô. Em đi tắm trước đây.”
Giãy khỏi tay anh, bỏ túi xuống, mở tủ lấy bừa ra một bộ.
Tôi biết ánh mắt của anh vẫn chưa rời khỏi người tôi, tôi không quay đầu lại là không muốn để anh phát hiện ra tôi có điểm khác thường.
Nếu như không có giao dịch với Hạ Mộc Lạo, có lẽ tôi sẽ lớn tiếng hỏi anh: Tại sao lúc anh nói muốn kết hôn với em lại quay sang lấy Tô Ngưng? Tại sao không chọn cách cắt đứt mà lại muốn tiếp tục giấu em đi? Mấy năm nay rốt cuộc anh coi em là gì? Lòng tham của anh lớn như thế sao? Nếu tất cả đều là sự thật, vậy tại sao còn nói muốn kết hôn với em?
Anh liệu có biết em vẫn luôn tin câu nói đó của anh là thật không? Anh có biết khi nghe Tô Ngưng nói em vẫn luôn tự thuyết phục mình phải tin tưởng anh. Mãi cho đến khi nhìn thấy tờ tạp chí kia, mãi cho đến khi em không thể lừa dối chính mình nữa mới chấp nhận sự thật này.
Trong phòng tắm, tôi ngồi xổm trên mặt đất thất thanh khóc rống, anh là người đầu tiên tôi thích, là người đàn ông đầu tiên của tôi, là người tôi muốn ở bên cạnh cả đời.
Nhưng anh lại lừa tôi kết hôn với người khác, không chỉ thế, anh còn muốn giấu tôi đi, giấu ở nơi nào đó sinh con cho anh, đối xử với tôi như vậy thực không công bằng.
Tôi cũng muốn lừa anh, không muốn cho anh biết tôi đã biết sự thật, không cho anh biết trái tim tôi đã thất vọng vì anh, tôi phải xuất hiện ở trước mặt anh vào lúc gương mặt anh nở nụ cười hạnh phúc, tặng anh một lời chúc phúc, thuận tiện cho anh biết tôi không phải là con ngốc, cho anh biết tình cảm này đã phải chịu đả kích quá lớn, cho anh biết không có anh tôi vẫn sẽ sống tốt, cho anh biết Tô Thiển Thiển đã trưởng thành rồi.
Cho dù yêu, cũng sẽ không dễ dàng tha thứ khi bị lừa dối. Cho dù có tình, cũng không muốn giả bộ là một kẻ ngốc.
Mất thân, mất tim, thân thể chỉ là một khoảng trống rỗng vô hồn.
Phải hoàn toàn giết chết trái tim mình, mới có thể mở lòng ra một lần nữa, tôi phải để nụ cười hạnh phúc của anh luyện thành một viên thuốc cho tôi, một viên thuốc có thể tạo nên một trái tim mới, mặc cho ai làm thế nào cũng không thương tổn nổi, mặc cho ai làm thế nào cũng không thể không chế được. Tôi không thể khống chế được trái tim anh, anh cũng không cách nào có thể kìm lòng được, tôi không bại vì anh, tôi là bại bởi chính mình. Vậy nên tối phải đến hôn lễ của anh làm một dấu chấm kết thúc.
Tắm xong, Hoa Thần ngồi ở trên sofa, tôi ngồi trên đùi anh, anh cẩn thận sấy tóc cho tôi.
Tóc của tôi rất dài, người ta thường nói cắt tóc đi là cắt bỏ được quá khứ, sau khi rời khỏi anh tôi nhất định sẽ cắt mái tóc này, cắt đứt quá khứ của tôi và anh.
“Thiển Thiển, đồ đạc đã thu dọn xong chưa?”
Sửng sốt một chút
