ế nào không liên quan đến anh, nếu anh không cho tôi đi chỉ là vì muốn nói những lời này, vậy chắc anh nói xong rồi chứ? Tôi, đã có thể đi được chưa?”
Tôi lại vươn tay ra mở cửa xe, lần này hắn không nắm lấy tay tôi, mà trực tiếp kéo tôi vào trong lòng:”Thiển Thiển, chuyện hai người họ kết hôn vốn là kết cục đã được định sẵn rồi, em không thay đổi được đâu. Sau này đi theo anh, đại ngộ tuyệt đối không thấp hơn so với Hoa thần.”
Đúng, tôi làm nhân tình của Hoa Thần 4 năm, đãi ngộ quả thực không tồi. Nhưng muốn tôi lại một lần nữa làm nhân tình của người khác thì tuyệt không có khả năng, một lần lạc lối là đủ rồi, cùng một lỗi sai, tôi sẽ không phạm phải hai lần.”Thật có lỗi, tôi không muốn làm đồ chơi của anh. Hạ tiên sinh vẫn nên tìm người khác đi. Hay là, nếu Hạ tiên sinh bởi vì quá lâu không được ôm phụ nữ nên mới quay sang ôm tôi, tôi cũng không ngại cho Hạ tiên sinh ôm hai phút đâu.”
Chuyện Hoa Thần kết hôn đã là một đả kích lớn đối với tôi, nhưng trong lúc này tôi không thể cúi đầu trước Hạ Mộc Lạo, hồi trước nhu nhược đã đủ rồi, Tô Thiển Thiển bây giờ không thể lại yếu đuối như trước nữa.
Nghe thấy những lời khó nghe của tôi, Hạ Mộc Lạo không những không đẩy tôi ra, còn ác độc cười :”Thiển Thiển, em có biết nguyên nhân tại sao Hoa Thần lại kết hôn với Tô Ngưng không?”
Thân mình cứng đờ, nghĩ lại những lời ngày hôm đó Tô Ngưng đã nói. Cô nói:”Thiển Thiển, cô vẫn nên sớm rời khỏi Thần đi, dã tâm của người đàn ông cô không tưởng tượng nổi đâu, đặc biệt là người đàn ông như Thần. Tập đoàn Hoa thị là một công ty lớn như vậy, mấy năm trước lại chỉ có một mình anh ấy. Trái tim của anh không phải là thứ cô có thể khống chế, cái anh cần là một người phụ nữ giống như tôi, cái anh cần là sự hậu thuẫn của cha tôi. Hiện tại tập đoàn Hoa thị cùng vài công ty khác đang cạnh trạnh mấy hạng mục lớn, nếu không có sự hẫu thuẫn của cha tôi, tập đoàn Hoa thị không có ưu thế nắm chắc mấy hạng mục kia, chỉ có nhanh chóng kết hôn với tôi, tập đoàn Hoa thị mới có thể tiếp tục duy trì sự huy hoàng của nó, tôi đã đợi anh bảy năm, là phụ nữ có mấy người đợi được bảy năm? Tuổi thanh xuân của tôi đã ở trên người anh hết rồi, tôi không thể mất đi Thần. Nhưng cô vẫn còn trẻ, rời xa anh, cô vẫn giống đóa hoa tươi, xin cô hãy rời khỏi anh ấy, thành toàn cho chúng tôi. Làm như thế này, đối với cô, với tôi, với anh ấy, đều tốt. Anh sẽ không vì cô mà buông tha cho mấy hạng mục kia, nếu anh ấy không nhanh kết hôn với tôi, cha tôi sẽ không làm hậu thuẫn cho anh. Trước kia anh còn chưa kết hôn với tôi, chuyện giữa anh ấy cô tôi có thể không tính toán. Thế nhưng sau này, một khi đã kết hôn thì anh đã trở thành chồng của tôi, tôi không thể dễ dàng tha thứ anh có người khác. Cha tôi cũng sẽ không trơ mắt đứng nhìn tôi bị Thần ghẻ lạnh. Thiển Thiển, cô nghe có hiểu không? Tóm lại anh ấy không thể rời bỏ tôi.”
Cái tôi muốn chỉ là một cuộc sống bình dị, dã tâm của anh nhất định không thể mang lại hạnh phúc cho tôi, anh nói chờ anh ba năm, nhưng ba năm sau cũng chưa chắc anh có thể mang lại. Dã tâm của đàn ông sẽ càng ngày càng lớn, làm sao có thể chỉ trong 3 năm mà thu hết được?
Lúc này tôi thực sự tin, lời hứa chỉ là lời nói đầu môi, lúc anh nói sẽ kết hôn với tôi thì đã quyết định sẽ lấy Tô Ngưng rồi. 4 năm trước tôi là đồ chơi của anh, 4 năm sau tôi tưởng rằng anh ít nhiều cũng có tình cảm với tôi, hiện tại xem ra bấy giờ cũng giống như 4 năm trước, nếu không, anh đã không vừa hứa hẹn với tôi đồng thời lại đi lấy người phụ nữ khác.
Lời này tôi thực sự không muốn phải nói ra, ngữ khí lãnh đạm khiến tôi phải giật mình, tôi không ngờ mình lại có thể bình tĩnh đối mặt với chuyện này như vậy:”Tôi, biết, là để thỏa mãn lòng tham của anh ấy.”
Hạ Mộc Lạo đưa cằm đặt lên đỉnh đầu tôi, tiếp tục hỏi:”Vậy em có biết tại sao Tô Ngưng nhất định muốn gả cho Hoa Thần không?”
Câu này còn phải hỏi ư? Bốn năm trước tôi đã biết rồi.
Đáp lại không cần suy nghĩ:”Tô Ngưng rất yêu Hoa Thần, còn nữa, tuổi thanh xuân của cô ấy đã tiêu hao hết ở trên người Hoa Thần rồi.”
Bàn tay Hạ Mộc Lọa mơn trớn cánh tay tôi, thản nhiên nhả ra một câu:”Em biết cũng chưa phải toàn bộ, Tô Ngưng đã vì Hoa Thần mà mất 12 năm, một người phụ nữ có thể ở bên cạnh đợi người đàn ông 12 năm, đủ biết cô ấy yêu anh ta đến mức nào. Đổi lại là em, chưa chắc đã làm được.”
“Không sai, thực sự tôi không làm được. Tôi đã mất cho anh ấy 4 năm, 4 năm đối với tôi mà nói cũng đã quá dài rồi. Ý của anh có phải là muốn tôi rời xa Hoa Thần không?”
Hắn lập tức thừa nhận, ngữ khí kiên định, làm người ta không thể hoài nghi:”Đúng, đây chính là ý của anh.”
Tôi hít vào một hơi thật sâu:”Cho dù anh không nói, tôi cũng sẽ rời xa anh ấy.”
Hạ Mộc Lạo nghịch ngợm tay trái tôi, cố ý vô tình hỏi:”Thiển Thiển, một cái nhẫn có thể giữ chặt trái tim em sao?”
Tôi muốn rút tay về, lại bị hắn nắm chặt hơn, rút mãi mà vẫn không ra:”Vấn đề này Hạ tiên sinh còn cần hỏi sao? Đương nhiên phải xem thời gian, phải xem người. Nếu người đó là anh, tôi nghĩ, nhất định không giữ nổi.”
Tay Hạ Mộc Lạo g