Polly po-cket
Người Tình Bá Đạo

Người Tình Bá Đạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327400

Bình chọn: 9.00/10/740 lượt.

g biết nên đi hướng nào, đèn xanh bật sáng, tôi men theo dòng người qua bên kia.

Tự nhiên cảm thấy mình thực giống một đứa bé bị lạc đường, không tìm thấy đường về nhà, không ai nguyện ý giang tay ra giúp đỡ.

Một tia chớp cắt ngang qua bầu trời âm u, tôi không biết phải làm sao nhìn vào không trung.

Lúc này, nói không sợ là giả, nhưng bây giờ ở đây sẽ không có ai cho tôi một tia ấm áp.

Ánh chớp lại cắt ngang bầu trời, chiếu thẳng vào mắt khiến tôi không mở ra được. Tôi cúi đầu, đá hòn đá nhỏ bên đường, đứng tại chỗ không làm khó mình đi tìm phương hướng.

Đi theo hướng nào cũng bị lạc, thà rằng không đi còn hơn, cứ lẳng lặng đứng tại chỗ, ít ra ở nơi này sẽ không có ai lừa tôi, sẽ không có ai biến tôi thành con ngốc.

Gió bão nổi lên, tôi đứng trong gió mê man mở mắt.

Gió thổi cuồn cuộn cuốn bay những chiếc lá rụng trên đường, khiến tôi không thể không nhận ra một sự thật, lá cây lìa cành sẽ có gió mang đi, nếu tôi rời khỏi Hoa Thần liệu sẽ có ai nguyện vì tôi mà chắn gió che mưa không?

Với Hoa Thần, tôi đã không còn nuôi hy vọng, đã từng bị thất vọng thì làm sao dám tiếp tục tin tưởng, anh nói tôi hãy tin anh, nhưng chính vì những hành động của anh đã khiến tôi không dám tin.

Anh nói muốn kết hôn với tôi, nhưng lại đi lấy người khác, đem giấu tôi đi, không chỉ như thế, anh còn muốn tôi chờ 3 năm, đợi hết 3 năm cũng đã 25 tuổi, thanh xuân của tôi cứ trôi qua như vậy không còn gì hết.

Dây dưa với anh, tôi đã mất 4 năm, 3 năm nữa tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn anh và Tô Ngưng sống một cuộc sống hạnh phúc, hạnh phúc của anh không liên quan đến tôi, 4 năm trước hạnh phúc của anh cũng không liên quan đến tôi, bây giờ là thế, sau này cũng thế, việc bây giờ tôi có thể làm chính là dứt bản thân mình ra, tuyệt đối không lãng phí hết tuổi thanh xuân của mình ở nơi anh, 4 năm đã đủ dài rồi.

Bốn năm trước anh chưa kết hôn, tôi cho phép mình ở lại bên anh. Hiện tại, anh đã kết hôn với người khác, trở thành chồng của người ta, tôi cùng lắm cũng chỉ có thể làm người thứ 3, cho dù nhìn dưới góc độ nào cũng là lỗi của tôi, trên lưng người thứ 3 tất cả đều là chỉ trích. Người ta sẽ chỉ nói khinh thường người thứ 3, sẽ không khinh thường người đàn ông đi ngoại tình, nếu sau khi kết hôn tôi vẫn dây dưa không rõ với anh, vậy tôi thực sự rất đáng khinh.

Mưa từ trên trời rơi xuống, tôi đứng im tại chỗ để mặc những giọt nước mưa thấm vào người.

Ông trời ơi, to thêm chút nữa đi, tốt nhất là khiến toàn thân tôi sốt cao, rồi đưa tôi vào bệnh viện.

Hiện tại tôi cần phải suy nghĩ lại, trận mưa to trút xuống khiến tâm hồn tôi hoàn toàn thả lỏng. Tính toán kĩ lưỡng cho tương lai của mình.

Mưa to gió lớn, lòng tôi cũng từng chút từng chút một trở lạnh.

Tôi nhắm mắt lại, để mặc những giọt nước mưa trút hết xuống người.

Một bàn tay lạnh như băng nắm chặt lấy tay tôi, tiếng mưa át tiếng người, tôi không nghe rõ hắn ta nói gì, mở mắt ra quay đầu lại, người bên cạnh hiện ra, là Hạ Mộc Lạo, từng giọt nước mưa rơi lộp bộp trên người hắn, chắc cũng vì mưa quá to nên tôi không nhìn rõ cảm xúc trên mặt Hạ Mộc Lạo, muốn thoát khỏi lòng bàn tay lạnh lẽo kia lại bất đắc dĩ bị hắn nắm càng chặt, không cho tôi cơ hội giãy dụa.

Hắn nắm tay lôi tôi đi đến bên chiếc xe đang đỗ ở bên đường, mở cửa xe ra, hai người cùng ngồi ở hàng ghế sau.

Hắn đưa tới một hộp khăn giấy, tối cúi đầu rút ra một tờ, lau chất lỏng trên má không biết là nước mắt hay là nước mưa:”Ngại quá, để xe anh ướt hết thế này.”

Nói xong, vươn tay ra mở cửa xe. Cánh tay dài của Hạ Mộc Lạo duỗi ra, lập tức kéo tay tôi quay trở về.

“Xin hỏi, có chuyện gì sao?”

Hạ Mộc Lạo trước mắt trông rất giống lần tôi gặp đầu tiên vào 4 năm trước, ánh mắt sắc bén, tựa như muốn nhìn thấu bản chất con người:”Thiển Thiển, em đã biết rồi đúng không?”

“Đúng vậy, tôi biết rồi. Xin hỏi, có chuyện gì không?”

Ở trong không gian nhỏ hẹp này, ngồi bên cạnh là Hạ Mộc Lạo, với tôi mà nói mỗi giây mỗi phút đều là một loại tra tấn.

“Thiển Thiển, em sợ anh?”

Tôi cắn môi, nhìn theo làn mưa phía ngoài kính.

Đúng, tôi sợ anh, cũng giống như lần gặp đầu tiên vào 4 năm trước của chúng ta.

Đầu ngón tay lạnh như băng của hắn lướt qua môi tôi:”Thật không ngờ em có thể ở cạnh Hoa Thần 4 năm, xem ra anh đã quá xem thường em rồi.”

Tôi lạnh giọng nói:”Những việc anh không ngờ được vẫn còn rất nhiều.”

Hắn xoay mặt tôi lại, bắt tôi đối mặt với hắn:”Thiển Thiển, ba năm không gặp, lá gan của em lớn hơn so với hồi trước nhiều.”

Tôi cười nhạo thành tiếng:”Lẽ nào Hạ tiên sinh cho rằng tôi vẫn sẽ mãi nhu nhược yếu đuối ư?”

Ánh mắt hắn biến lạnh, nhìn tôi từ đầu đến chân, bây giờ toàn thân tôi ướt sũng, quần áo dán chặt vào da, tôi vội vàng lấy túi che trước ngực:”Hình như Hoa Thần đối xử với em không tồi, cằm tròn hơn hồi trước, người cũng béo hơn…”

Tim…rất đau, nếu anh thực sự tốt với tôi, vậy tại sao đang nói sẽ cùng nhau kết hôn lại quay sang lấy người khác? Hơn nữa lại muốn giấu tôi ở cái nơi hẻo lánh kia. Gạt tay hắn, phun ra một câu:”Hạ Mộc Lạo, Hoa Thần đối xử với tôi như th