Snack's 1967
Người Tình Bá Đạo

Người Tình Bá Đạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326642

Bình chọn: 7.5.00/10/664 lượt.

ũng đúng, chúng tôi căn bản không thể hiểu nhau, nói chuyện cùng tôi hắn đương nhiên sẽ mệt, đương nhiên sẽ kiệt sức:”Thiển Thiển, trong mắt em từ “dựa vào” của anh chỉ là bao dưỡng thôi sao? Có lẽ anh đã sai rồi, năm đó lại nói như thế, nhưng bây giờ thực sự anh không còn nghĩ như vậy nữa, tin anh được không? Hãy để anh chăm sóc tốt cho em, em cũng cần một nơi ở, bất kể thứ hạnh phúc em muốn là gì, anh sẽ cố gắng hết sức thỏa mãn em.”

Hạ Mộc Lạo, sau tất cả những gì đã qua, anh muốn tôi tin tưởng anh thế nào đây? Dựa vào cái gì tin tưởng anh? Hạnh phúc tôi muốn anh không mang lại nổi, anh và Hoa Thần là cùng một loại người, cuối cùng cũng không hợp với tôi, hơn nữa tôi cũng không muốn liên quan đến anh:”Tôi thực sự muốn một mái nhà, nhưng mái nhà của tôi vĩnh viễn không thể là anh, hạnh phúc tôi muốn anh cũng không thể cho nổi, tôi muốn tìm một người sẽ không lừa dối tôi, sẽ không hung dữ với tôi, một người thực lòng tốt với tôi. Nhưng anh không thể làm được, ngay từ lúc bắt đầu anh đã hung dữ với tôi, sau đó lại lừa tôi, đến đối xử tối với tôi cũng mang theo mục đích, vì vậy xin anh đừng nói lại những lời này nữa, cũng không cần nhiều lời như vậy, tôi chỉ muốn trả tiền lại cho anh.”

Hạ Mộc Lạo không chấp nhận tiếp tục nói:”Thiển Thiển, anh chỉ muốn nói chuyện với em, cho anh mười phút được không?”

“Tôi không muốn phải tiếp tục nghe anh nói, tôi không có thời gian để anh lãng phí đâu, tôi chỉ muốn trả tiền lại cho anh.”

“Thiển Thiển, chỉ mười phút là được rồi, cho anh mười phút.”

Tôi tắt điện thoại, ném nó vào một góc xa, nắp sau của điện thoại bị bật tung ra.

Tôi không dám tiếp tục nói với hắn, nếu cứ tiếp tục tôi sợ mình sẽ lên cơn điên mất, tôi đến Mộ Phong là vì muốn tránh xa quá khứ, muốn quên sạch, muốn thoát khỏi nó, nói chuyện với hắn sẽ chỉ khiến tôi nhớ lại quá khứ, đây không phải là kết quả tôi mong muốn.

Một triệu kia tôi sẽ trả lại hắn, không phải công sức của toi kiếm được, tôi một đồng cũng không động vào, những thứ có thể nhận tôi sẽ nhận, nếu hắn không muốn nói số tài khoản thì tôi sẽ chuyển tiền cho Nhiễm Nhiễm, ngày mai tôi sẽ hỏi số tài khoản của Nhiễm Nhiễm.

Nửa đêm, bị một tràng tiếng đập cửa làm bừng tỉnh, mở mắt ra, bốn phía tối đen một mảnh, tôi lại nhắm mắt vào.

“Tô Thiển Thiển, ra đây ngay cho tôi.”

Giọng Lạc Thanh vang lên phía ngoài cửa, nhưng tôi bây giờ thực sự không muốn cử động, hai phút sau nghe thấy tiếng chìa tra vào ổ khóa, anh ta lại có chìa kháo phòng tôi, tôi kéo chăn lên trùm qua đầu, ồn ào quá đi.

Chăn bị người ta kéo xuống, ánh đèn thật chói mắt, tôi vươn tay lên che mắt lại.

Tiếng Lạc Thanh vang lên bên tai:”Tô Thiển Thiển, dậy ngay, tôi phải tính sổ với cô.”

Ồn quá, tôi quay người đi không thèm để ý tới anh ta.

“Tô Thiển Thiển, cô đang ép tôi phải động thủ đấy hả?”

Còn chưa kịp có bất cứ phản ứng nào đã bị anh ta lôi xệch xuống giường, cảm giác bị chèn ở tay người khác không dễ chịu chút nào, sợ ngã nên không dám giãy dụa.

Bị anh ta ném lên sofa, tôi không cam lòng mở mắt, thấy Lạc thanh mặt tối sầm nhìn tôi, tôi bèn nhắm mắt lại không nhìn anh ta :”Anh có phiền không đấy? Một ngày mà phiền tôi tới tận ba lần, anh không muốn ngủ nhưng tôi muốn ngủ.”

Tiếng Lạc thanh lộ ra chút bực tức:”Tô Thiển Thiển, cá của tôi làm sao vậy?”

Mất kiên nhẫn nói:”Tôi không để chúng nó chịu đói, cho ăn hai hộp thức ăn.”

Giây tiếp theo liền nghe thấy tiếng phẫn nộ của Lạc Thanh bên cạnh:”Tô Thiển Thiển, cô có còn trái tim không đấy? Hôm nay chẳng phải tôi đã cho cô ăn cá rồi à? Thế sao cô còn xuống tay với cá của tôi?”

“Tôi chẳng làm gì chúng nó cả, anh bảo tôi cho cá ăn, tôi cho chúng nó ăn rồi còn gì, anh còn gì không vừa lòng nữa?”

“Cô mở to mắt đi ra mà xem cá của tôi bị làm sao, rồi cô sẽ hiểucó ý gì, cô tự đi xem đi.”

Tôi mở mắt ra, nhìn về phía bể cá, hai con ác kia nổi lềnh bềnh trên mặt nước, tôi đột nhiên tỉnh táo lại.

Sao mấy con cá này yếu ớt thế hả trời, mới nhảy có mấy cái trên mắt đất mà đã lăn đùng ra chết rồi.”Tôi không cố ý, là chúng nó thích nhảy, thế nên mới ngã xuống đất.”

Lạc thanh nắm lấy cổ tay tôi:”Ý của cô là cá của tôi bị rơi xuống đất, bị ngã chết đúng không?”

Tôi lập tức lắc đầu phủ nhận:”Không ngã chết, chỉ môt con bị rơi xuống đất thôi, sau đó tôi đã thả lại nó vào trong bể rồi, chúng nó còn ăn hai hộp thức ăn nữa cơ.”

Lạc Thanh thở phì phì nói:”Tô Thiển thiển, trưa mai cô ăn mười bát cơm cho tôi.”

Cá chết rồi còn muốn tôi ăn nhiều cơm như vậy để làm gì? “Tôi không ăn được nhiều như vậy.”

“Vậy cá của tôi có thể ăn rất nhiều, đúng không?”

“Tôi cũng không biết mà, đầu tiên tôi chỉ cho ăn một hộp thôi, chúng nó ăn hết rất nhanh, vì vậy tôi mới đổ thêm một hộp nữa.”

Lạc thanh buông tay tôi ra, ngồi trên mặt đất:”Tô Thiển Thiển, tôi thực sự thua cô rồi, sao đến một chút kiến thức bình thường mà cô cũng không biết thế hả? Tôi rất nghi ngờ có đúng cô đã 22 tuổi không đấy?”

Tôi thành thật gật đầu, nói:”Tôi thực sự đã 22 tuổi rồi mà, không tin anh có thể xem chứng minh thư nhân dân của tôi.”

Anh ta đ