hoàn lắm thì phải a, cứ giả bộ như vậy lỡ như bị thanh niên tuấn tài nào đó để
ý thì làm sao bây giờ, ta phải gả ngươi ra ngoài sao?!
(Tiu Ú: *phụt* bạn nhỏ Liên mà nghe được lòng chị thì…)
“A, Tiểu Liên em có sao không?”, ta cũng đau khổ xông lên,
thê thảm như thể La Yến Thanh vừa mới mưu sát cả nhà hai người chúng ta, mà có
thể La mỹ nhân cũng rất muốn làm như vậy…
“Em không sao, tiểu thư”.
“Ta cũng không có chuyện gì, Tiểu Liên”.
Hai người chúng ta lại bắt đầu giở trò, uy lực còn lớn hơn
những bộ phim Hàn sướt mướt. Rốt cuộc nhân vật nữ phản diện La Yến Thanh cũng bắt
đầu đen mặt, ả không chịu được hét lớn một tiếng.
“Tất cả im miệng cho ta!”.
Hai người chúng ta rất nghe lời liền câm miệng, bốn con mắt
phát sáng như sao nhìn ả.
“Kỷ Triển Nhan, ta tạm thời tha cho ngươi một mạng, nhưng mà
chuyện lúc trước, không được phép nói cho Môn chủ!”.
Ta và tiểu Liên cùng gật đầu như băm tỏi, “Đa tạ La cô nương
khai ân không giết”.
“Hình như ngươi có học võ công?”, La Yến Thanh có chút nghi
ngờ.
Tới nước này, giả bộ riết cũng thành có chút giả. Tiểu Liên
đứng lên nói: “Học qua một chút phòng thân thôi”.
Cậu ta nghiêng đầu suy nghĩ một chút, hình như cảm thấy chưa
đủ thật, liền bồi thêm một câu: “Nha hoàn Kỷ gia đều như thế”.
La Yến Thanh vừa nghe vậy nổi lên lòng háo thắng, “Vậy chúng
ta thủ đấu một trận đi”.
… Tiểu Liên à tự ngươi gây nghiệt a.
Ta đành phải đi vuốt mông ngựa, “La tả sứ xinh đẹp nhất
giang hồ, võ công cũng là số một, sao có thể hạ mình so đo với một tiểu nha
hoàn chứ”.
“Ý ngươi là lúc nãy ta ra tay với các ngươi là mất thân phận
ta sao?”.
“A, ta không có ý này…”.
Nhìn trong mắt ả toát ra sát khí, ta ràn rụa nước mắt trong
lòng: Hình như ta càng nói càng hư chuyện.
“Triển Nhan!”.
Trong giây phút mấu chốt cuối cùng, một người vô cùng đẹp
trai từ trên trời bay xuống.
“Tư Mã Hiển Dương!”, ta lao về phía anh ta, nhận được ánh mắt
khinh bỉ của Tiểu Liên.
Nhưng mà cũng không nói nhảm, anh ta cũng không hỏi Tiểu
Liên từ chỗ nào chui ra, trực tiếp ném ta lên xe ngựa.
“Không còn thời gian, đi mau!”.
Ta cùng với tiểu Liên ngồi trong xe ngựa thở phào: Bà nội
nó, rốt cuộc cũng được đi.
La Yến Thanh ngồi bên ngoài vội vàng đánh xe ngựa, Tiểu Liên
hai gò má ửng đỏ, dường như không thích ứng với váy áo của con gái, tựa hồ cả nửa
thân dưới đều mất cảm giác, ta đang định giễu cợt cậu ta thì Tư Mã Hiển Dương
chui lên xe, hai người chúng ta lập tức ngậm miệng, sáu con mắt bắt đầu thi
nhau mắt to trừng mắt nhỏ, một hồi lâu không ai nói gì.
“Triển Nhan”, Tư Mã Hiển Dương bất ngờ nói: “Cô bị thương
sao?”.
Ta lau khóe miệng, quả nhiên còn vết máu. Tư Mã Hiển Dương
vươn tay, Tiểu Liên lại đột nhiên đưa tay ra ngăn anh ta, vẻ mặt như con chó nhỏ
đỡ cho chủ.
Tư Mã Hiển Dương nhìn Tiểu Liên chằm chằm một hồi lâu, “Ta
nghe La tả sứ nói, nàng là tỳ nữ Tiểu Liên nhà mẹ cô?”.
“A, ừ”, ta không chút nghĩ ngợi liền nói: “Tiểu Liên, mau tới
tham kiến Tư Mã Môn chủ”.
Liên gia trên dưới đều do hữu sứ La Huỳnh Thạch của Triêu
Thánh Môn giết chết, e rằng Môn chủ cũng không tránh khỏi liên quan. Tiểu Liên
bộ dạng thanh tú động lòng người, che đi hận ý trong mắt, cứng ngắc khom người,
“Tỳ nữ Tiểu Liên, tham kiến Môn chủ”.
Tư Mã Hiển Dương lại không trả lời, anh ta nhíu mày, “Triển
Nhan, tôi nhớ rằng cô đã nói, năm năm trước cô tới đây… Có nhà mẹ đẻ còn có nha
hoàn sao?”.
Máu trong người ta lập tức đóng băng, bà nội nó, suýt chút nữa
đã quên mất cái sự cố này.
“Ách”, ta khựng một chút, “Thật ra thì…”, ta lặng lẽ ghé vào
lỗ tai anh ta, “Ta là linh hồn xuyên qua!”.
Thêu dệt đi, tận tình thêu dệt đi, làm cho chuyện xạo càng
lúc càng xạo đi.
Khổ nỗi tầm hiểu biết của ta về địa lý phong tục nơi này có
hạn, không thể làm gì khác hơn là ném hết cục diện rối rắm cho Tiểu Liên. Tiểu
Liên thêu dệt không một chút sáng tạo, hiển nhiên chính là kể lại phiên bản
Liên gia bọn họ bị diệt môn.
Tư Mã Hiển Dương liếc mắt nhìn ta, khuôn mặt tuấn dật dường
như sáng lên. Ta đột nhiên phát hiện ra, anh ta hình như đã không còn giống Tô
Hà, vẻ mặt Tô Hà rất dịu dàng, có lẽ, trải qua chuyện như vậy, còn ai có thể nữa
dịu dàng nữa đâu?
“Tiêu phủ ra sao rồi?”.
“Bọn họ không tìm được cô”, Tư Mã Hiển Dương thấp giọng nói:
“Triển Nhan, khoảng thời gian cô mất tích, có phải đã tới hoàng cung hay
không?”.
Ta kinh ngạc, “Làm sao anh biết?”.
“Tiêu Kiến Nhân hình như nhớ ra cô là ai, đột nhiên muốn giết
cô”, Tư Mã Hiển Dương nói: “Tôi đồng ý thi hành nhiệm vụ giết cô, mới có thời
gian dẫn cô đi, nếu không đêm qua cô đã mất mạng”.
Nhớ ra ta là ai?! Đúng rồi, Tiêu Kiến Nhân nhớ ra ta chính
là tiểu nha hoàn mà Niệm Vãn muốn dẫn đi, nếu như đã vào cung, lại xuất hiện
bên trong phủ của lão tất nhiên là có ý đồ bất chính, không cần nghĩ cũng biết
ta là gian tế, mà cho dù ta thật sự là gian tế đi nữa, thì lão vẫn tính sai một
bước. Đoán chừng lần trước khi gặp Tiêu Kiến Nhân, phấn trên mặt đã lau bớt,
nên ngay lúc đó lão không nhận ra ta, nếu không lão nương sớm đã bị lão xử ngay
tại ch