Teya Salat
Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326802

Bình chọn: 8.00/10/680 lượt.

ỗ rồi.

“Sao cô lại vào hoàng cung?”, anh ta nghi ngờ hỏi.

Ta lập tức nói hết chuyện Niệm Vãn cho anh ta thông suốt, chỉ

lược bớt chuyện Dạ Kiếm Ly, để tỏ lòng ta không hề giấu diếm với Tư Mã Hiển

Dương, ta còn kể lại đơn giản chuyện Hoắc tiên sinh nói cho ta biết. Tư Mã Hiển

Dương nhíu lông mày, vẻ mặt có chút mất tự nhiên, nhưng cũng không kinh ngạc lắm,

trong lòng ta hiểu ra, đúng vậy, nếu anh ta và Nhị hoàng tử có quan hệ, tất

nhiên cũng biết những chuyện này.

Rất nhanh đã ra khỏi rừng cây, Tư Mã Hiển Dương ngồi một bên

nhắm mắt không biết đang suy nghĩ gì, La Yến Thanh vẫn lo đánh xe ngựa, ta và

Tiểu Liên lần lượt ngủ, mà chỉ có ta là ngủ thật, còn Tiểu Liên là giả ngủ. Chờ

đến khi ta tỉnh lại, bầu trời đã nổi lên màu đỏ, ta vén rèm cửa sổ, cái trấn nhỏ

này có chút tiêu điều, trên đường phố không có bao nhiêu người, ta thanh tỉnh

được chút ít.

Xuống xe ngựa, ta mới phát hiện ra Tư Mã Hiển Dương lại chọn

một cái quán trọ cách biệt bên ngoài trấn, cách trấn ít nhất cũng phải mấy trăm

thước. Trong trấn rõ ràng có nhiều quán trọ như vậy anh ta không chọn, lại chọn

cái quán trọ Long Môn[1'> hư hư thực thực này, không định giở trò gì đó chứ. Ta

hoài nghi liếc nhìn La Yến Thanh, ả lại ra vẻ hiểu rõ Tư Mã Hiển Dương, vuốt

mông ngựa nói: “Môn chủ anh minh, nên bớt sinh chuyện rắc rối”.

Nhảm nhí, ta khinh thường nghĩ, trong mắt La mỹ nhân tràn đầy

ái mộ trần tục a, đến chỗ vắng vẻ ít người là bớt sinh chuyện rắc rối sao? Ta

có cảm giác chỗ này ngược lại còn nhiều chuyện rắc rối hơn thì có.

Ta cùng với Tiểu Liên liếc mắt nhìn nhau, chần chừ bước vào.

Quán trọ không lớn, cũng hai tầng như những quán trọ khác. Đại

sảnh bày biện mấy cái bàn xiêu xiêu vẹo vẹo, phía trên phủ một lớp tro bụi dày,

dường như đã lâu chưa có người quét dọn.

“Anh có thể tiết kiệm chút tiền ở trọ rồi nha”, ta một câu

hai ý giễu cợt nói.

Đôi mắt đen của Tư Mã Hiển Dương ngẩng lên, vừa định nói

chuyện, lại nghe một giọng nữ nũng nịu từ trên lầu hai: “Mấy vị khách quan, nghỉ

ngơi hay là ở trọ?”.

Bà nội nó, chủ quán là nữ, không phải là quán trọ Long Môn

thật đó chứ…

Vừa dứt lời, chủ quán xuất hiện, ta nghĩ rằng ta sẽ gặp một

cô gái xinh đẹp giống như giọng nói của nàng, ai ngờ lại là một cô gái xấu xí.

Nàng cười khanh khách, vẻ ngoài cũng coi như đoan chánh, chỉ

có điều làn da ngăm đen, làm cho người ta hoài nghi nàng là tổ tông hoặc là hậu

duệ của Bao đại nhân.

Nếu như ta đứng bên cạnh nàng, lập tức da thịt ta sẽ trở nên

trắng nõn khả ái. Nghĩ tới đây, ta sinh ra rất nhiều hảo cảm đối với nàng.

(Tiu Ú: trơ trẽn -__-| | |)

“Ở trọ”, Tư Mã Hiển Dương thậm chí không liếc nhìn nàng lần

thứ hai.

Nàng cười duyên một tiếng, “Mời đi theo Tương Ngọc”.



Ta đờ người, không phải đó chứ?[2'>

Phòng khách cũng đã sửa sang lại sạch sẽ, ta cùng với Tiểu

Liên và La Yến Thanh một phòng, Tư Mã Hiển Dương một mình một phòng.

Ta kéo kéo cô chủ quán, “Cô… Họ Kim à?”.

Nàng ngừng lại, xoay người cười nói: “Chẳng lẽ cô nương quen

biết Tương Ngọc sao?”.

“Không quen không quen”, ta sợ hãi đến mức nhảy về phía sau

một bước, “Ta đoán đại thôi”.

Tư Mã Hiển Dương cũng ngạc nhiên nhìn sang, hẳn là anh ta

cũng đang nhớ lại bà chủ của hắc điếm kia.

Sau khi Kim Tương Ngọc rời đi, Tư Mã Hiển Dương ra lệnh cho

La Yến Thanh mấy câu, ta vểnh lỗ tai cũng không nghe được gì, định bụng không

thèm quan tâm nữa. Bây giờ tới vấn đề chính, phòng khách tổng cộng có hai giường,

La Yến Thanh một giường ta một giường, vậy thì Tiểu Liên ngủ ở đâu…

Nếu ta ngủ cùng giường với La Yến Thanh, thì Tiểu Liên quả

quyết không yên lòng, nói tình nói lý cũng không được.

Nếu ta ngủ cùng giường với Tiểu Liên, tiểu tử sinh trưởng ở

thời phong kiến này tất nhiên cũng không đồng ý.

Cho nên, ta phẩy tay với Tiểu Liên, “Mặt đất rất rộng rãi”.

Tiểu Liên nhận lệnh gật đầu, xem ra cậu ta vô cùng muốn bắt

chước Tiểu Long Nữ ngủ trên sợi dây trong không trung.

La Yến Thanh bước vào, không khí trong phòng lập tức bị đè

nén, ta không dám mở miệng nói gì, nói thật La mỹ nhân này tính tình cứ như giá

cổ phiếu trên thị trường, nói thay đổi là thay đổi được ngay.

Cộc cộc, cộc cộc cộc.

Có người gõ cửa, Tiểu Liên đi tới mở cửa, là Kim Tương Ngọc.

Trong tay nàng bưng một chậu nước, bốc hơi nóng ồ ồ.

“Ta tới đưa nước nóng…”, nàng nhìn chung quanh căn phòng,

“Thật xin lỗi, tiểu điếm chỉ có hai phòng… Nếu như tỷ tỷ không chê, vậy tới ở

cùng phòng với ta đi?”.

Ta tự ngẫm nghĩ một chút, không cần biết Kim Tương Ngọc có

phải mở hắc điếm hay không, nhưng một thiếu nữ tuổi thanh xuân sống độc thân ở

nơi hẻo lánh này kinh doanh quán trọ, ngay cả một gã sai vặt cũng không có,

đúng là khả nghi. Ta không đi với nàng được, nếu Tiểu Liên đi cùng nàng, để ta

và La Yến Thanh ở chung một chỗ cũng nguy hiểm, như vậy… Kêu La Yến Thanh đi

cùng nàng đi?

Ta và Tiểu Liên bốn mắt lấp lánh nhìn La Yến Thanh.

La mỹ nhân dường như phát giác ý đồ của chúng ta, lạnh lùng

quay mặt, dường như đã quyết định không để ý đến chúng ta. Ta cười nói: “Cái

này, Tương Ngọc cô nương, k