Polly po-cket
Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326783

Bình chọn: 9.5.00/10/678 lượt.

hông cần khách khí, chúng ta chỉ chịu đựng một đêm

là được rồi”.

“Ngươi đi cùng cô ta đi”, La Yến Thanh đột nhiên nói.

Lòng ta đông lạnh, bà nội nó, ả này rõ ràng muốn mượn đao giết

người, ả chỉ ước gì Kim Tương Ngọc là một kẻ giết người quen tay dọn xác ta

quách cho xong.

Ta nhìn nhìn ả, trong mắt viết mấy chữ: Ta sẽ tố cáo với Tư

Mã Hiển Dương.

La Yến Thanh “sượt” một tiếng rút trường kiếm ra, không nói

lời nào, tỏ vẻ uy hiếp.

Từ khi nào ả lại có thêm một thanh trường kiếm thế? Trời muốn

giết ta a…

Tiểu Liên vừa định nói chuyện, Kim Tương Ngọc lại kéo tay

ta, “Cô nương đừng khách khí, Tương Ngọc cũng sẽ không ăn thịt cô mà”.

Ta run lên, sao cô lại không chứ, cái mà cô rành nhất chính

là ăn thịt người mà…

Ta một bước đi ba bước lùi lủi thủi theo phía sau Kim Tương

Ngọc, Tiểu Liên à, buổi tối ngươi nhất định phải tới cứu ta a…

Kim Tương Ngọc đi phía trước không nói tiếng nào, trong tay

cầm một cái chân nến. Nhìn từ phía sau, ánh lửa rọi lên mặt nàng, khuôn mặt vốn

đã không đẹp đẽ gì lại càng lộ ra vẻ âm trầm cực kỳ.

Ta nuốt nước miếng, không dám nói lời nào. Nhưng mà không

lâu sau liền tò mò không nhịn được.

“Tương Ngọc cô nương…”, ta run giọng nói: “Sao chúng ta lại

đi xuống dưới lòng đất vậy?”.

Kim Tương Ngọc không để ý tới ta, nàng đi về phía trước vài

bước, âm hiểm quay đầu lại, “Cô có biết căn phòng này dùng để làm gì không?”.

Ta hoảng sợ mở to mắt, cái nàng chỉ chính là căn phòng thứ

nhất dưới lòng đất. Ta dĩ nhiên biết, nàng xây phòng dưới lòng đất, không phải

là để giết người thì còn làm gì nữa?! Ta lui về phía sau một bước, trong tay âm

thầm siết chặt đai lưng, nếu có động tĩnh gì liền giết không tha.

“Cô không biết sao?”, nàng tựa như đang nói mớ: “Thật ra

thì… Ta cũng không biết”. (*phụt* bạn Kỷ thật có số quen biết những người BT

-_-)



Cô đây là đang chơi xỏ ta hả?

Nàng đột nhiên cười đến mức nghiêng tới ngửa lui, “Nét mặt của

muội muội thật là hài quá a… Có phải đang nghĩ ta mở hắc điếm hay không?”.

Ta ngây ngốc, để mặc cho nàng kéo ta vào một gian phòng nhỏ,

bên trong thật sự chỉ là phòng ngủ, có một cái giường, nhưng mà rộng hơn nhiều

so với phòng khách trên lầu.

Nàng đột nhiên lấy ra cái gì đó từ trước ngực.

Là hung khí sao?! Ta “A” một tiếng, kéo lấy ám khí ở thắt

lưng.

Ách, tại sao kéo mà không nhúc nhích được? Ta dùng hết sức

kéo lần nữa, vẫn không mở được. Bà nội nó, bây giờ cũng không phải là lúc nói

giỡn a, sao ta lại buộc dây thắt lưng chặt như vậy…

Kim Tương Ngọc bước tới, “Sao vậy?”

“Không được tới đây”, ta lảo đảo lui về phía sau mấy bước, vừa

nói vừa chiến đấu hăng hái với thắt lưng.



Kim Tương Ngọc bước tới, “Sao vậy?”.

“Không được tới đây”, ta lảo đảo lui về phía sau mấy bước, vừa

nói vừa chiến đấu hăng hái với thắt lưng.

Kéo dây thắt lưng không được, ta đổi cách rút cây trâm trên

đầu xuống, hướng một đầu về phía nàng, thổi thật mạnh.

Tại sao cũng không thổi được thế này, ta tức giận vẫy vẫy

cây trâm, hít sâu một hơi chuẩn bị tiếp tục thổi, đột nhiên ngửi thấy một mùi cổ

quái bay vào miệng, vừa thầm nghĩ không hay rồi, vừa cầm cây trâm ra nhìn, quả

nhiên là cầm ngược đầu…

Trước mắt ta bắt đầu mờ ảo. Thế này thì hay rồi, để cho người

ta thoát lại còn tự làm mình ngất xỉu, có thể trực tiếp bị đem ra làm bánh bao

nhân thịt người rồi… Bánh bao nhân thịt người! Nghĩ tới đây, ta đột nhiên có

chút đói bụng… A, không đúng, nghĩ tới đây, ta không muốn bị đem ra làm bánh

bao nhân thịt người. Căng thẳng dâng đầy trong lòng, thế giới đột nhiên rõ ràng

hơn chút ít.[1'>

“Muội muội? Bị gì nữa thế?”, Kim Tương Ngọc tới đỡ lấy ta.

Trong lòng ta vô cùng sợ hãi, đầu óc váng vất không cầm cự

được bao lâu nữa, nhưng chỉ cần ngất đi, nàng ấy sẽ làm thịt ta, một câu thương

lượng cũng không có. Cho nên, phải thừa dịp hành động ngay bây giờ.

Ta tránh khỏi tay nàng, tư thế chống cự, bây giờ ta phải vận

dụng hết trí khôn, cứu lấy tính mạng bằng mọi giá.

Kim Tương Ngọc cảm thấy kỳ lạ, nàng nghiêng đầu nhìn ta.

Chính là lúc này!

Ta “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, xuất ra tuyệt chiêu

ôm bắp đùi.

“Nữ anh hùng…”, ta khóc rống chảy nước mắt, “Nữ anh hùng…

Tha mạng a… Ta trên có già dưới có trẻ, cả nhà hơn một trăm miệng ăn chờ ta

nuôi sống…”.

“Hơn một trăm miệng?”.

“A…”, thêu dệt khoa trương quá rồi, đầu ta rối loạn, “Có một

số là Tiểu Cường do đích thân ta nuôi lớn, không có ta bọn chúng sống không nổi…”.

“Tiểu Cường?”.

“Chính là con gián a”.[2'>

Chân mày Kim Tương Ngọc tựa hồ nhíu một cái, “Ta đâu có muốn…”.

“Không làm bánh bao sao? Nhưng nấu ăn cũng không được đâu a…

Thịt của ta rất cứng, không có vị gì, hơn nữa đã lâu rồi chưa tắm rửa…”.

Nàng tựa hồ khựng lại một chút, đột nhiên cực kỳ tà ác nói:

“Ta cảm thấy trên người cô có nhiều thịt mỡ”.

… Ta đã muốn giảm cân mà! Chẳng qua là chưa kịp thôi…

“Thịt mỡ không tốt đối với sức khỏe đâu!”, ta khóc ròng nói,

đột nhiên có cảm giác có vật gì đó lạnh lẽo đặt lên cổ ta.

Là dao sao? Cái hồn phách nhỏ cực kỳ yếu ớt đáng thương của

ta lập tức kinh hoảng bay ra ngoài chín