“Cùng
nhau gọi tiểu thư cho quen”.
Tương Ngọc gật đầu, ánh mắt lại không rời khỏi Tiểu Liên, ta
cười nói: “Đây là Tiểu Liên, biết chút võ công. Tương Ngọc lại hiểu y thuật,
chúng ta chẳng phải là vô địch sao?”.
Lòng đề phòng của Tiểu Liên đối với nàng vẫn không giảm, thật
ra thì ta cũng vậy, nhưng mà tối hôm qua sao ngươi lại không tới hả? Lỡ đâu Kim
Tương Ngọc này là một người xấu, lão Đại của ngươi giờ phút này không phải đã
bay tới thiên đường rồi sao.
Tiểu Liên nhận thấy ánh mắt khó chịu của ta, trầm mặc một hồi
lâu, đột nhiên nói: “Đêm qua có con muỗi, đánh thế nào cũng không chết, làm cho
em một đêm ngủ không ngon”.
Con muỗi? Ta suy nghĩ một chút, chẳng lẽ cậu ta đang nói La
Yến Thanh? A, đích thị là La Yến Thanh không cho phép Tiểu Liên tới cứu ta, mà
Tiểu Liên cũng không thể đành nhau với ả…
Người đẹp mà làm nhiều chuyện xấu quá sẽ bị trời phạt a,
đáng giận.
A? Các vị hỏi còn người không đẹp sao? Người không đẹp là đã
đủ thảm lắm rồi, còn không cho người ta làm chuyện xấu sao hả?
Cho nên, ta cứ làm chuyện xấu.
(Tiu Ú: ngụy biện!!! toàn là ngụy biện!!!)
Thật ra thì trước giờ ta đã theo dõi túi hành lý của Tư Mã
Hiển Dương từ lâu, mặc dù không có gì hấp dẫn, nhưng người ta dù gì cũng là Môn
chủ một Môn a, giàu hơn nhiều so với Các chủ nghèo túng như ta. Mặc dù ta rất
muốn trộm, nhưng mà tà tâm cũng không có đủ can đảm để trộm. Cho nên đành phải
ra vẻ đáng thương nhìn Tiểu Liên.
Tiểu Liên nghiêng mắt nhìn thấy ánh mắt thèm thuồng của ta,
hiểu rõ ý đồ của ta, lập tức không thèm nhìn tới ta nữa.
Cho nên ta lại quay sang nhìn Tương Ngọc, Tương Ngọc chỉ mở
to mắt, có chút u mê, hiển nhiên không hiểu ý ta.
Nói đến Tương Ngọc này, đen thì đen một chút, xấu cũng xấu
xí một chút, nhưng ánh mắt lại rất xinh đẹp nha, hắc bạch phân minh, sâu thẳm
trong trẻo, ta đột nhiên nhớ tới Niệm Vãn, những lúc y đứng đắn, cũng có ánh mắt
như vậy, trong sáng không có một chút tỳ vết nào. Ta có chút nhớ nhung y, cái
tên Niệm Vãn thích gây náo loạn giống như một đứa trẻ kia, không biết y ở trong
cung ra sao rồi, ta vừa rời đi, nói không chừng Tiêu Kiến Nhân đã tìm đến y gây
phiền phức, nhưng mà bây giờ ngay cả bản thân mình ta còn không bảo vệ nổi, thật
sự là không có cách nào lo lắng cho y.
Ta nháy mắt với Tương Ngọc, Tư Mã Hiển Dương đang nhắm mắt
nghỉ ngơi đột nhiên nói: “Triển Nhan, chỗ chúng ta phải đi, không cần dùng đến
bạc”.
Trái tim bé bỏng của ta mạnh mẽ run lên, lúng túng nhìn anh
ta, Tư Mã Hiển Dương ôn hòa nhìn ta, sao anh ta lại biết ta muốn làm gì… Tuy
trong lời nói của anh ta không có chút nghiêm nghị, nhưng ta vẫn ngửi thấy mùi
uy hiếp, có bạc, ta mới có thể làm nhiều việc. Cho nên lập tức lảng sang chuyện
khác, “A ha hmm, ai nói muốn bạc đâu… Cái này, Tương Ngọc a, gọi em như vậy ta
cảm thấy chưa thân thiết, chi bằng gọi em là Tiểu Tương Tử có được không?”.
“Cái rương nhỏ?”, Tiểu Liên lặp lại: “Ta thích gọi Tiểu Hạp
Tử hơn”.[1'>
“Ngươi muốn gọi gì mặc kệ ngươi”, ta nghiến răng nghiến lợi
trừng mắt với cậu ta.
Tương Ngọc nhìn ta, dường như cảm thấy buồn cười, lại cố gắng
nhịn xuống, chỉ khẽ gật đầu.
Nói thật, ta gọi Tương Ngọc thấy khó chịu a, không chỉ nói tới
quán trọ Long Môn kia, mà nhớ tới quán trọ Đồng Phúc[2'> là ta cũng cảm thấy kỳ
quái rồi, sợ nàng nói một hồi lại lòi ra thêm chuyện gì kinh khủng nữa…
Một ngày đổi hết bốn con ngựa, xe ngựa đi như bay. Ta say xe
ngất ngưởng đến mức sắc mặt không tốt chút nào, Tiểu Tương Tử xuống xe tìm được
mấy viên dược thảo cho ta uống vào, hiệu quả duy nhất chính là ta dựa vào người
Tiểu Liên ngủ thật say.
Khi ta tỉnh lại thì bên ngoài có tiếng khuân chuyển đồ đạc ồn
ào, phản ứng đầu tiên của ta chính là xe ngựa đã dừng lại rồi, Tư Mã Hiển Dương
và Tiểu Liên cũng không ở trong xe ngựa, ta nằm trong lồng ngực Tiểu Tương Tử,
nàng đang vén rèm cửa sổ xe ngựa nhìn ra phía ngoài.
Ta bò dậy, nàng mỉm cười nói với ta: “Tiểu thư cô đã tỉnh rồi?”.
Trong lòng ta dâng lên cảm giác quỷ dị, Tiểu Liên gọi thì
không sao, thêm nhiều người gọi thì… Dường như đời này ta không có số làm tiểu
thư.
Ta gật đầu với nàng, hỏi: “Tư Mã công tử và Tiểu Liên đi đâu
rồi?”.
“Đang ở bên ngoài”.
Ta thò đầu ra, đúng lúc nhìn thấy Tư Mã Hiển Dương móc ra một
tờ ngân phiếu, đưa cho một người ra dáng lão bản.
Phía trên ngân phiếu rõ ràng in chữ năm trăm lượng.
Đầu ta nóng lên, gào thét xông ra ngoài: “Không —thể — đưa —
được”.
Vốn trên ngân phiếu chỉ có hai bàn tay, bây giờ có ba bàn
tay.
Tư Mã Hiển Dương kỳ quái nhìn ta, “Tại sao không thể đưa?”.
“Anh mua cái gì rồi?”.
Tư Mã Hiển Dương xoay người lại chỉ ngón tay, ta nhìn thấy
ba xe ngựa, đổ mồ hôi hột.
“Một xe thức ăn, một xe đồ dùng hàng ngày, một xe nước…”.
Ta quay sang phía lão bản hỏi hết nợ vốn, cẩn thận kiểm tra
đối chiếu một lần, rõ ràng phát hiện ra không đáng giá nhiều bạc như vậy.
“Còn phải thối lại bảy mươi hai bạc đây!”.
Tư Mã Hiển Dương im lặng. Lão bản tức giận nhìn ta, ánh mắt
lăng trì đủ cho ta giảm một lớp mỡ. Ta vui vẻ rạo rực nhận lấy bảy mươi hai
