đâu, nhưng mà chạy từ boong tàu bên này
đến bên kia, cũng phải đổ mồ hôi trán a… Đoán chừng ở thời đại này, đây cũng
coi như là ngang ngửa thuyền chở dầu xa hoa. Nhưng trên thuyền ngoại trừ năm
người bọn ta cùng mấy gã sai vặt, ngay cả bóng quỷ cũng không có, hình như là
được bao trọn gói rồi. Mướn một chiếc thuyền như vậy, phải tốn bao nhiêu bạc a,
ta len lén đánh giá Tư Mã Hiển Dương, cái đồ tiêu tiền phung phí.
Thuyền ra khơi, Tiểu Liên và Tiểu Tương Tử hai người này
chưa từng nhìn thấy biển cho nên còn đang cảm thán biển rộng mênh mông vô bờ.
Ta vẫn giữ vẻ mặt buồn bực vịn lan can, bỏ đi, dù sao cũng không phải là bạc của
ta, ta hơi đau lòng nghĩ. Đột nhiên có người hô lên: “Chờ… Chờ đã!”.
Lúc này mặc dù cách bờ không quá xa, nhưng nước biển thét
gào, tiếng ồn ầm ỹ, trong hoàn cảnh như vậy, giọng nói của người nọ vẫn vang được
đến đây, có thể thấy được nội công thâm hậu. Ánh mắt Tư Mã Hiển Dương lạnh lẽo,
La Yến Thanh tiến lên một bước, anh dũng sảng khoái, đứng ở mũi thuyền nói rõ
ràng: “Xin hỏi vị bằng hữu trên bờ, có việc gì vậy?”.
“La tả sứ?”, người trên bờ hỏi lại.
La Yến Thanh nhíu mày, quan sát phía dưới hồi lâu, nói khẽ với
Tư Mã Hiển Dương: “Hình như là Mộ Dung Kích”.
Người của Mộ Dung gia? Ta giật mình, lập tức gỡ cây trâm
trên đầu xuống, mái tóc chỉ dài đến vai lập tức bung xõa ra, Tiểu Liên ân cần hỏi:
“Sao vậy?”.
Ta đặt tay lên miệng “xuỵt” với cậu ta, căng thẳng nhìn phía
dưới thuyền, không thể để cho hắn nhận ra ám khí trên người ta a… Đột nhiên cảm
giác được một tầm mắt nóng rực phía sau, ta quay đầu lại, là Tiểu Tương Tử.
Nàng nhìn mái tóc ta, ách, nói thật thì quả là ngắn hơn những
cô gái ở thời đại này một chút, hơn nữa cũng chưa bao giờ dài ra, ta đều tùy tiện
búi thành một túm tóc nhỏ sau ót. Ta gãi đầu, cười cười cho có lệ với nàng,
nàng đột nhiên quay mặt đi, không nhìn nữa.
Ta không rảnh bận tâm tới Tiểu Tương Tử, chỉ thấy một chàng
trai anh tuấn đi theo phía sau Tư Mã Hiển Dương lên thuyền, còn mang theo một
đám gia đinh ít nhất cũng hai mươi người. Chẳng lẽ hắn chính là ca ca của Mộ
Dung Ôn Đường, Đại đương gia của Mộ Dung gia?
“Triển Nhan”, Tư Mã Hiển Dương đi tới trước mặt ta nói: “Đây
là Mộ Dung Kích Mộ Dung công tử tiếng tăm lừng lẫy giang hồ”.
“Tư Mã huynh quá khen rồi”, Mộ Dung Kích khách sáo nói.
Ta vuốt vuốt tóc lại, tiến lên hành lễ như một cô nương. Dường
như ánh mắt của mọi người đều đang giằng co trên mái tóc của ta, ta cười mỉa
nói: “Cái này, gió biển lớn quá… Bị thổi rối”.
Tư Mã Hiển Dương tự động làm ngơ câu nói của ta, “Vị này là
Kỷ Triển Nhan Kỷ cô nương”.
Mộ Dung Kích khách sáo mấy câu với ta, có lẽ là bởi vì quan
hệ giữa Diệp Vô Trần và Ôn Đường, ta không có cảm tình gì với người này, hoặc
là do khuôn mặt hắn cứ âm trầm giống như một cái nắp quan tài vạn năm không mở.
Nhìn có vẻ như là hết thuyền, Mộ Dung Kích sẽ phải ngồi
chung với Tư Mã Hiển Dương, hai nhân vật hết sức quan trọng trong võ lâm vào
ngày hôm nay lên cùng một cái thuyền, ở chung với nhau thế mà lại hài hòa ngoài
ý muốn.
Ta không cần biết hắn như thế nào, nhưng Tư Mã Hiển Dương à,
anh thuê cả chiếc thuyền, không thể để người ta ngồi không như thế, có thể
thương lượng với hắn chia đều tiền thuê thuyền hay không?
… Ta đấm hai tay vào nhau, có thời gian rãnh rỗi phải thương
lượng với Tư Mã Hiển Dương mới được, Tiểu Liên và Tiểu Tương Tử nhìn nét mặt ta
thiên biến vạn hóa, đều không hiểu được ta bị cái gì.
Tư Mã Hiển Dương và Mộ Dung Kích, hai người cứ ngươi khen ta
ta khen ngươi, buồn nôn đến mức ta nổi da gà chịu hết nổi phải bước ra ngoài.
Ta tùy tiện tìm cớ tránh bọn họ, gã sai vặt trên thuyền mang ta xuống phòng ngủ
dưới boong tàu. Ta yêu cầu phòng ngủ cách cửa khoang thuyền gần nhất, mục đích
là gì sao, đương nhiên là để dễ dàng chạy trốn, mặc dù trên thuyền cũng không
có chỗ nào có thể chạy, nhưng ít ra vẫn tốt hơn so với mấy căn phòng tận cùng
bên trong.
Điều kiện phòng ngủ xem như không tệ, cũng giống như gian
phòng bình thường của các quán trọ. Gã sai vặt giới thiệu xong thì định rời đi,
ta đột nhiên nhớ ra, gọi gã lại: “Vậy có phòng đơn nào gần đây không?”.
Tiểu Liên xen vào nói như vẹt: “Có không có không? Tốt nhất
là cách phòng này không xa”.
Cái giường này cũng khá rộng rãi, ta và Tiểu Tương Tử một
giường cho tiện, Tiểu Liên thì ở phòng đơn cách đây không xa, sắp xếp như vậy
chắc là ổn rồi.
“Tiểu thư…”, Tiểu Tương Tử muốn nói nhưng lại thôi.
“Làm sao vậy?”, ta cười, nói: “Chẳng lẽ em sợ ta vô lễ với
em hả?”.
Tiểu Tương Tử lắc đầu, trong ánh mắt lộ ra ý xấu hổ. Ta lớn
tiếng trêu chọc nàng, trong bụng lại xem thường, thật ra thì ta cũng không muốn
chen chúc một giường với nàng, nhưng mà hoàn cảnh lạ lẫm, vẫn còn đang trên
thuyền, ai biết được nửa đêm có người tới ám sát ta hay không, hoặc là lỡ đâu
gian phòng này có ma thì sao, nói tóm lại… Nói trắng ra chính là ta sợ, không
cho phép các vị độc giả khinh bỉ ta.
(Tiu Ú: khinh bỉ một vạn lần =.=)
Tiểu Liên đi cùng gã sai vặt, ta dặn cậu ta bưng chút nước
nóng t