y eo nàng, cười nói: “Em quá đa tâm rồi, ta cùng với
Tư Mã Hiển Dương là trong sạch, còn trong trắng hơn đậu hũ non nữa”.
Tiểu Tương Tử bị ta kéo ngã xuống giường, ánh mắt như có
chút xấu hổ, ta hiểu tâm tư của nàng, cho nên tiếp tục trêu đùa, “Em thích Tư
Mã Hiển Dương, ta biết mà”.
Nàng sửng sốt một chút, lúng túng lắp bắp, “Em, em không có
thích hắn…”.
Á à, còn đang xấu hổ, thật là đáng yêu quá. Ngón tay tà ác của
ta sờ sờ mặt nàng, “Yên tâm yên tâm, ta sẽ giúp em mà”.
Nàng không nói gì nữa, lông mi dày rũ xuống, để lại một bóng
râm trên làn da, có vẻ như muốn nói nhưng còn quá xấu hổ. Ta phát hiện ra Tiểu
Tương Tử mặc dù không xinh đẹp, nhưng giọng nói rất êm tai, khí chất quyến rũ
vô tình lộ ra ngoài, nói không chừng nàng và Tư Mã Hiển Dương rất có cơ hội. Ta
nằm trên giường suy nghĩ lung tung, căng da bụng chùng da mắt, mí mắt dần dần
trĩu nặng.
Con thuyền dao động kịch liệt, dường như có tiếng người la
lên hai chữ “có bão”, trên bong thuyền có tiếng cãi nhau cực kỳ rộn ràng. Đầu
ta đau như muốn vỡ tung, trong dạ dày giống như có vật gì đó quay cuồng giãy dụa
muốn thoát khỏi bao tử.
Đây chính là…kết quả của việc ăn quá nhiều…
Ta “ọe” một tiếng nôn hết sang bên cạnh, cùng lúc đó có tiếng
thét chói tai bùng phát, không giống như giọng nữ, dường như còn có chút quyến
rũ hấp dẫn, giọng nói này thật là dễ nghe.
“Kỷ…”, giọng nói đó ẩn nhẫn, “Cô đứng lên cho ta!”.
Ta chép chép miệng, trong đầu hỗn loạn không cách nào suy
nghĩ, ói hết xong quả là dễ chịu, “Đã quá…”.
Trong ánh trăng mơ hồ, hình như có người bưng nước tới,
không ngừng lau dọn tắm rửa bên cạnh giường. Con thuyền vẫn dao động lắc lư, ta
thỏa mãn ợ lên vài cái, người nọ tựa hồ lập tức nhảy dựng lên, có vẻ vô cùng
ghét bỏ ta. Ta kẹp chặt cái chăn xoay người tiếp tục ngủ khò khò, mơ màng nhớ
được có một bàn tay lạnh như băng tỉ mỉ chà lau khóe môi ta, động tác mềm nhẹ
như thể không dám chạm tới.
Khi tỉnh lại, ta có chút mê man, cúi đầu nhìn khăn trải giường,
đã được lau sạch đến khác thường. Cho nên ta yên tâm duỗi dài cái lưng mỏi, thấy
Tiểu Tương Tử bưng chậu nước vào phòng, phía sau còn có Tiểu Liên đi theo.
“Chào buổi sáng a”, Tiểu Liên đáp một tiếng.
“Ngày hôm qua ta nằm mộng, quên mất gần hết, hình như là còn
ói trên giường…”.
“Hmm, thật sự là rất đáng sợ”, Tiểu Liên cười nói.
Cây lược gỗ trong tay Tiểu Tương Tử đột nhiên gãy làm hai
khúc.
“Sao vậy?”, ta tiếc nuối nhìn cây lược.
“Không có chuyện gì”, Tiểu Tương Tử nhếch lên một nụ cười,
“Em muốn buộc tóc cho tiểu thư”.
Kiểu tóc phức tạp của người cổ đại, đến bây giờ ta cũng chưa
học xong, ngày thường đều là Tiểu Hồng buộc tóc giúp ta, ngay cả cách Tiểu Liên
búi tóc tròn cũng đúng kiểu bài bản hơn ta nhiều.
Ta ngoan ngoãn ngồi trước gương đồng, Tiểu Tương Tử đứng sau
lưng ta, một tay vén tóc của ta lại, dùng lược chậm rãi chải xuôi.
“Tiểu thư?”.
“Hửm?”.
“Tóc của cô sao lại ngắn như vậy?”.
“Ách, sở thích cá nhân”, ta thuận miệng đáp. Nhìn thấy vẻ mặt
Tiểu Tương Tử trong gương có chút sượng sùng, cho nên cười nói: “Ta nói nhảm
thôi… Cái đó, bởi vì ta không biết chải tóc… Cho nên…”.
Dường như ở thời đại này, con gái mà không buộc tóc thì cũng
kỳ lạ giống như con gái không mang giày vậy. Ta giải thích cứng nhắc, đành nhìn
sang Tiểu Liên cầu cứu.
Tiểu Liên không hổ là siêu cấp thêu dệt chuyện xưa không sai
một chút, lại lôi câu chuyện “Liên gia nhà bọn họ” ra, “Tóc tiểu thư dài ra rất
chậm… Những người bị như vậy không ít đâu, nhà ta cũng có một tiểu nha hoàn bị
như vậy”.
Tiểu Tương Tử hiển nhiên không tin, nhưng mà nàng không hỏi
nữa. Không biết tại sao, toàn thân Kim Tương Ngọc này đều lộ ra một vẻ thần bí,
nhưng trực giác của ta lại vô cùng tin tưởng cái loại thần bí này, giống như là
có một người, các vị không cách nào đoán được ý đồ của người đó, nhưng mà các vị
cứ muốn làm ngơ cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, sau đó vào lúc các vị
không ngờ tới, người đó sẽ làm cho các vị vui mừng ngoài ý muốn.
Cuối cùng Tiểu Tương Tử chải cho ta một búi tóc tròn rất
đúng chuẩn. Thật ra thì ta cực kỳ muốn đổi kiểu tóc khác, đáng tiếc Tiểu Tương
Tử tỏ vẻ nàng chỉ biết búi tóc tròn, ta đành câm nín nghẹn ngào, thôi bỏ đi, tất
cả mọi người búi tóc giống nhau cũng tốt, chứng minh ta làm tiểu thư hài hòa có
sức ảnh hưởng tới nha hoàn đến cỡ nào.
(Tiu Ú: lại tự sướng -.-)
Đêm qua dường như đã trải qua một trận bão, bây giờ trên sàn
boong tàu ngổn ngang rong rêu vỏ sò vỏ tôm, trên cột buồm còn treo một cọng
rong biển khổng lồ tung bay đón gió.
Bụng ta lại kêu ùng ục, tối hôm qua còn no đến mức ói lên ói
xuống, sao bây giờ đói như vậy…
Tiểu Liên chạy ra lan can, chỉ về một phương xa, hô lên: “Tiểu
thư cô nhìn xem, cá!”.
Cái đuôi của một con cá lớn mà ta không biết tên, lóe sáng
lướt qua mặt biển. Ta chợt nhớ lại hoạt động tiêu khiển giết thời gian duy nhất
trong những ngày sống ở hoàng cung.
“Tiểu Tương Tử!”, ta hưng phấn kêu lên: “Chúng ta đi câu cá
đi!”.
Ta hết sức bình tĩnh nhìn mặt nước, Tiểu Liên ở bên trái ta,
Tiểu Tư