c, nếu bọn ta muốn có cá đều phải vào trong khoang
dưới mà câu”.
Ta không nói nhảm nửa lời, tốc độ nhanh như gió lốc ôm cần
câu vọt xuống khoang dưới. Đúng lúc đụng phải Tư Mã Hiển Dương từ trong phòng
đi ra ngoài, đi theo phía sau anh ta là La Yến Thanh. Ta lập tức kinh hãi, anh
ta, ả, bọn họ hình như là từ trong một phòng đi ra… Vậy có phải là hơi hơi… A,
trẻ em thuần khiết không nên tiếp tục suy nghĩ nữa. Ta nhìn sang Tiểu Tương Tử,
lại thấy mặt nàng lạnh nhạt, không có biểu tình gì.
“Triển Nhan”, tâm tình của Tư Mã Hiển Dương tựa hồ rất vui:
“Cô định làm gì thế?”.
“A…”, ta không hề nghĩ ngợi lập tức trả lời: “Câu cá”.
Ta rất hối hận mới vừa rồi lại nói thật, bởi vì Tư Mã Hiển
Dương quyết định đi theo ta, vẻ mặt hăng hái ngang nhiên. Tiểu Tương Tử mở cửa
boong tàu dưới cùng, tiếng sóng biển tràn đầy cả khoang, phía dưới ướt nhẹp
trơn trợt, ta hùng dũng ngồi xuống, đột nhiên nghĩ tới, không gian nhỏ như vậy,
làm sao mà dùng cần câu.
A, phải tìm mấy mảnh vải mỏng làm thành lưới, thả vào phía
dưới chờ cá chui vào trong lưới là được rồi, ta thật là thông minh, oa ha ha ha
ha.
Ta nói ý nghĩ này cho Tiểu Liên và Tiểu Tương Tử, Tiểu Liên
lập tức nói rằng cậu ta từng thấy một cái lưới đánh cá trên tầng một, không cần
dùng đến vải, thế là Tiểu Tương Tử và Tiểu Liên đi lấy lưới, còn lại ta, Tư Mã
Hiển Dương và La Yến Thanh ba người mắt to trừng mắt nhỏ, không khí hết sức gượng
gạo khó xử.
“Khụ…”, ta tìm đề tài nói: “Mộ Dung công tử sao không thấy
đi ra ngoài?”.
Tư Mã Hiển Dương trầm mặc một hồi lâu, đột nhiên nói: “Triển
Nhan, cô có nhìn ra được ý đồ lần này của Mộ Dung Kích không?”.
“Làm sao tôi biết”, ta không để tâm, chỉ cười cười, “Ngay cả
chuyện bản thân mình đang đi đâu tôi còn không biết, ha?”.
Cái từ “ha” này rõ ràng có ý trách cứ Tư Mã Hiển Dương, đôi
mày liễu của La Yến Thanh dựng lên, “Không được vô lễ với Môn chủ!”.
Tư Mã Hiển Dương nói nhỏ: “Chờ đến khi tự mình nhìn thấy sẽ
biết. Nhưng còn Mộ Dung Kích lần này đi chung, rõ ràng là có âm mưu, chỉ sợ đây
là quỷ kế của Tiêu Kiến Nhân…”.
Trong lòng ta run lên, cũng đã từng nghĩ tới, nếu như Mộ
Dung Kích có mục đích, đó tất nhiên là tìm muội muội của hắn, Mộ Dung Ôn Đường,
đoạt lại ám khí đệ nhất thiên hạ Tụ Lý Càn Khôn đã bị mất. Sau khi Diệp Vô Trần
chết, nơi duy nhất Mộ Dung Ôn Đường có thể đến dựa dẫm chính là Thanh Phong
Các, hiện nay mọi người đều nói Các chủ Thanh Phong Các là Ứng Thiên Nguyệt,
đương nhiên hắn sẽ tìm ra biển, bởi vì Tiểu Hồng sẽ ở nơi mà Tư Mã Hiển Dương
muốn dẫn ta đến. Nhưng mà cũng có thể đó là một âm mưu trong dã tâm của Tiêu Kiến
Nhân.
Nhưng Mộ Dung Kích một đời kiêu ngạo anh hùng, sẽ cam tâm
nghe lệnh của Tiêu Kiến Nhân sao? Cho nên, khả năng vì mưu đồ riêng vẫn lớn hơn
một chút.
Trong đầu ta lập tức lóe lên những suy nghĩ này, Tư Mã Hiển
Dương nhìn ta, mắt sáng như đuốc.
Thấy ta không nói lời nào, Tư Mã Hiển Dương lại nói: “Tiệc
rượu hôm qua, La tả sứ kiểm tra túi đồ của bọn họ, mặc dù không có gì đáng
nghi, nhưng Mộ Dung thế gia am hiểu nhất là ám khí, hắn không đối phó được tôi
thì chắc chắn sẽ lợi dụng cô, Triển Nhan, cô cũng nên cẩn thận”.
Thì ra ngày đó La Yến Thanh không có ở bữa tiệc, mà phải đi
trinh sát tình hình quân địch. Ta bĩu môi, Tư Mã Hiển Dương anh không biết xấu
hổ mà còn nói, hắn lợi dụng tôi là bởi vì ai vậy hả?!
Ta khó chịu trả lời: “Tôi thấy Mộ Dung công tử nếu có hiểu lầm,
thì cũng…”, cặp mắt ti hí của ta mập mờ đảo một vòng trên mặt hai người bọn họ,
“Cũng sẽ không hiểu lầm nhầm người đâu”.
Mặt La Yến Thanh đỏ lên, Tư Mã Hiển Dương vừa định nói, Tiểu
Liên và Tiểu Tương Tử đột nhiên xuất hiện ở thang leo bên cửa.
Tiểu Liên có vẻ mặt khó hiểu, Tiểu Tương Tử có vẻ mặt quái dị.
Nàng, nàng ấy sẽ không nghĩ sai đó chứ… A a, ta là đang khó chịu vì anh ta cố ý
làm cho Mộ Dung Kích hiểu lầm ta, chứ không phải ta khó chịu vì ghen tuông bọn
họ ở chung một chỗ… Ách, Tiểu Tương Tử đi tới phía ta, khẽ mỉm cười, cười đến mức
ta nổi da gà.
Sau đó, nàng cầm lấy lưới đánh cá từ trong tay Tiểu Liên, trực
tiếp ném vào trong tay ta… Ta khẳng định là nàng cố ý. Tiểu Liên dường như cũng
hiểu không khí phức tạp trong khoang thuyền, thấy ta tội nghiệp nên tới giúp ta
buộc lưới, trong lòng ta đầy cảm giác tội lỗi, thần trí bay đi đâu mất, cứ thế
mà buộc nhầm váy Tiểu Liên vào lưới. Sau khi bị mọi người trong phòng nhìn
khinh bỉ, qua bao nhiêu trắc trở rốt cục đã buộc lưới xong.
Ta không an tâm, ném lưới vào trong nước.
Đột nhiên một cái bóng màu đen từ dưới nước nhảy lên, dây giữ
lưới trong tay ta lao vào nước bằng tốc độ ánh sáng. Ta theo bản năng đưa tay
kéo lại, bị sức mạnh từ dưới nước kéo xuống, liền lao đầu vào trong nước!
Ở một giây trước khi bị nước biển nuốt trọn, trái tim nhỏ bé
của ta đột nhiên run rẩy nghĩ tới, cái bóng màu đen kia… Không phải là cá mập
đó chứ!
…
Cá mập!!!
Bà nội nó… Người phía trên! Cứu mạng a
Nước biển mặn chát lạnh buốt lập tức tràn vào trong miệng, cả
người ta giống như là bị đè nén đến mức hít thở không thông,