Nhưng ta
không có được dũng khí của em, có thể lập tức quên mình lao xuống biển cứu ta.
Ta quả nhiên là một kẻ tư lợi đáng bị vứt bỏ, ta như vậy, căn bản không đáng để
em cứu mà!
Tiểu Liên lo lắng nói: “Đã lâu như vậy… Cho dù có xuống tìm…
Tiểu thư…”.
Ta khoát tay áo, chỉ nhìn mặt biển, “Để ta một mình yên lặng
một chút”.
Nếu nói là ta đang đau lòng về cái chết của em, Tương Ngọc,
chi bằng nói là, ta càng thất vọng cực kỳ về chính bản thân mình.
Những ngày kế tiếp cực kỳ an tĩnh, trên thuyền đã có người
chết, không khí cũng có thay đổi. Người nhà Mộ Dung nhìn thấy ta cũng khách
khí, Tư Mã Hiển Dương nói chuyện với ta rất cẩn thận, ngay cả La Yến Thanh cũng
không đến làm phiền ta. Ta mỗi ngày tỉ mỉ chăm sóc cho Tiểu Âu Âu để dời đi sự
chú ý, rất ít ra khỏi phòng ngủ, cơm cũng không ăn nhiều lắm, nhanh chóng gầy
đi một lớp mỡ. Tiểu Liên có chút tức giận, “Cho dù cô ngược đãi mình như vậy,
Tiểu Tương Tử cũng không sống lại được”.
Ta không để ý tới cậu ta, Tiểu Âu Âu khỏe mạnh cực nhanh,
sau đó lại không bay đi. Mỗi ngày ta đặt một chậu nước trong ở trên boong thuyền,
rất nhiều con chim nhỏ khác con này nối đuôi con kia ghé xuống uống nước nghỉ
ngơi, mỗi lần Tiểu Âu Âu nhìn thấy đồng loại thì rất vui vẻ, chơi đùa một vòng
trên boong thuyền rồi lại bay trở về bả vai ta. Con chim này càng lúc càng lười,
càng ngày càng ăn nhiều, sắp béo phì rồi. Ta lấy lý do chính nghĩa giảm bớt thức
ăn của nó, khiến nó mỗi ngày đều lẽo đẽo theo sau lưng ta bày ra vẻ xin ăn đáng
thương.
Tiểu Liên tiếp tục mỗi ngày đến kích thích ta một lúc, ví dụ
như “Cô rốt cục muốn giảm cân nữa sao?”, “Giảm cân cũng không phải là tuyệt thực
như vậy…”, “Chuyện này thật ra thì không phải là lỗi của cô…”, “Cô còn như vậy
nữa Tiểu Tương Tử thành quỷ cũng không yên lòng…”.
Trong đầu ta “đinh” một tiếng vang lên, quỷ… Con quỷ Tiểu
Tương Tử? A, trong truyền thuyết cổ đại có rất nhiều quỷ, nếu tâm nguyện của Tiểu
Tương Tử còn chưa làm xong, sẽ hóa thành quỷ hồn lang thang trên con thuyền
này. Ta một phát túm lấy Tiểu Liên, “Ngươi có thể gọi hồn không?”.
Sắc mặt Tiểu Liên xanh mét, “Cái gì mà gọi hồn linh tinh, ta
không biết”.
Cho nên ta đành phải tự lực cánh sinh, cả người lại lên tinh
thần, chạy ra khỏi phòng ôm một đống đạo cụ lớn lên trên boong tàu. Cụ thể gồm
có các vật phẩm sau:
Một cái lư hương: nghe nói là trong phòng gã sai vặt có rất
nhiều lư hương tro cốt lâu năm.
Một bó nhang chất lượng kém: dường như để ở trên thuyền đã
lâu rồi, bị nước biển làm cho ẩm mốc đen sì.
Một chén máu tươi: thật ra thì ta nhớ là phải dùng máu chó,
nhưng trên thuyền này ngoại trừ máu người thì cũng chỉ có máu cá… Gã sai vặt trực
tiếp lựa chọn cái thứ hai, hiển nhiên là do gã sợ đau.
Một cái thẻ gỗ, chữ viết bằng máu phía trên là do ta cắn
ngón tay viết lên… Được rồi, ta nói thật, là ngón tay của Tiểu Liên.
Dường như trên thuyền cũng không tìm được nhiều đồ hơn nữa,
ta bắt đầu bày binh bố trận trên boong thuyền, Thiên Linh Linh Địa Linh Linh lảm
nha lảm nhảm một hồi, Tiểu Liên dở khóc dở cười quỳ bên cạnh ta, nhưng Tiểu
Tương Tử còn chưa hiện ra, thì đã xuất hiện một đám người xem náo nhiệt. Ta mạnh
mẽ quay đầu lại, một đống đầu nhỏ lố nhố núp ở phía sau cửa lập tức rụt lại, chắc
chắn là đám gia đinh của Mộ Dung Kích, còn có hai gã sai vặt.
A, ta thật là ngu ngốc, mấy chuyện này dĩ nhiên phải làm lúc
nửa đêm, ban ngày thì quỷ làm sao mà xuất hiện. Cho nên ta nhờ Tiểu Liên thu dọn
đồ đạc, mơ hồ nghe thấy một câu nói “Kỷ cô nương thần trí thất thường” nhẹ
nhàng vang lên bên kia, cho nên sau khi đi lướt ngang qua liền quay đầu lại
hung hăng trợn mắt nhìn bọn họ một cái.
Lúc này Tư Mã Hiển Dương tìm đến ta, ta giống như là bị ép học
phụ đạo trong truyền thuyết, anh ta muốn ta nhất định phải tin tưởng vào khoa học.
Ta liệt kê cho anh ta nghe rất nhiều chuyện linh hồn ma quỷ, cho đến khi ta
tuyên bố sau khi Tiểu Tương Tử xuất hiện ta sẽ đi tìm anh ta, rốt cuộc thành
công đuổi anh ta đi.
Ta ở trong phòng chán đến chết chờ thời gian trôi qua, đột
nhiên Tiểu Âu Âu bay đến bên góc giường, móng vuốt dường như bị thứ gì quấn phải,
ta bước tới giúp nó gỡ ra, trong lòng đột nhiên thót lên.
Đây là… Túi hành lý của Tiểu Tương Tử?
Túi hành lý này đặt ở phía sau góc giường, phủ một lớp bụi mỏng,
giống như là cố ý không muốn để cho người ta phát hiện. Ta chậm rãi mở ra, bên
trong là vài bộ quần áo mềm mại xếp chồng lên nhau, dường như đang đợi chủ nhân
của nó tới mặc. Trong lòng ta lại đau khổ, lấy mấy bộ quần áo ra, đột nhiên
phát hiện một bình thuốc ở bên dưới, thân bình màu vàng, nắp bình màu đỏ.
Ta lập tức hoảng hốt, này, đây không phải là bình thuốc của
ta sao? Chính là bình thuốc mà lần đầu tiên ta gặp Dạ Kiếm Ly, đã bị hắn lấy mất!
Ta lại lục lọi tiếp, ở trong một hộp gỗ có rất nhiều tóc,
còn có keo dán, trong một túi thêu màu đen còn có chút phấn bột màu đen, đây lại
là cái gì nữa? Tim đập bịch bịch, đột nhiên nhìn thấy một thứ trong góc hộp.
Đó rõ ràng là cây bút máy hình con thỏ nhỏ mà ta làm mất!
Ch