ơng Tử ở bên phải ta, ba người ngồi trên lan can như một hàng các lão
tăng đang tụng kinh đến nhập thần.
Không ngờ trên con thuyền này quả thật có chuẩn bị sẵn cần
câu, chỉ có điều không cao cấp như thời hiện đại, hơn nữa phía trước cũng không
treo lưỡi câu, chỉ là một sợi dây buộc vào hai mảnh trúc, rồi cột hai mảnh trúc
đó lại với nhau, đặt cố định mồi câu vào giữa, một khi con cá tới cắn mồi, mảnh
trúc bị đứt dây buộc sẽ văng ra, kẹt vào trong miệng con cá, vậy là có thể câu
được cá rồi. Ta hết sức hoài nghi độ cứng cáp của cái cần câu này, hơn nữa ta
vô cùng nhớ nhung cái vợt lưới nhỏ cùng ta lên trời xuống biển lúc ở hoàng
cung, lúc lo chạy trốn lại quên mất nó, aiz.
Gã sai vặt bên cạnh nói: “Cô nương…”.
“Xuỵt”, ba người bọn ta cùng lúc đưa ngón trỏ lên ra hiệu với
gã.
Gã sai vặt có chút bối rối, “Nhưng mà…”.
“Xuỵt”, lúc này ngoại trừ ngón trỏ còn có thêm ánh mắt uy hiếp.
Gã sai vặt rốt cuộc cũng chịu im miệng, bọn ta hài lòng xoay
người sang chỗ khác, thâm tình nhìn mảnh trúc nổi trên mặt nước, chỉ cần nó động
đậy, lập tức sẽ kéo lên.
Nửa canh giờ trôi qua.
Tiểu Tương Tử và Tiểu Liên có chút nhàm chán nhìn mặt biển,
ta bắt đầu hoài nghi khả năng của cái cần câu này.
Một canh giờ trôi qua.
Mông ta có chút đau, hai mắt Tiểu Liên nhìn thẳng, không biết
đang suy nghĩ gì, chỉ có Tiểu Tương Tử tiếp tục chiến đấu hăng hái ngồi ngắm mảnh
trúc.
Hai canh giờ đã qua.
Bọn ta đều đã buồn ngủ, ba cái đầu gật lên gật xuống. Đột
nhiên có thứ gì đó ở trong nước kêu tạch tạch mấy tiếng, ta giật mình một cái
nhận ra, cố gắng hết sức nắm cần câu kéo lên, “Câu lên mau!”.
“Chỗ nào chỗ nào?!”, Tiểu Liên và Tiểu Tương Tử lau nước miếng,
lập tức lấy lại tinh thần.
Ta dùng sức giật một cái, một thứ màu trắng liền bay tới
phía ta, ta hoảng sợ đến mức lập tức quăng mất cần câu. Vật đó phạch một tiếng
nặng nề rớt trên boong thuyền, giãy dụa mấy cái rồi nằm bất động.
Vật đó trắng núc ních, hình dáng kỳ lạ, Tiểu Liên sợ hãi núp
sau lưng ta hỏi: “Tiểu thư… Đây là cái gì?”.
Ta lắc đầu, núp sau lưng Tiểu Tương Tử, đẩy nàng ra trước.
Tiểu Tương Tử nuốt nước miếng, cẩn thận đi tới, đứng từ xa
dùng cần câu chọc chọc, vật đó giãy giãy thân mình, cả ba người bọn ta sợ hãi
“A” một tiếng rồi lùi lại mấy bước. Ta đứng nhìn từ xa, chỉ thấy vật đó mở rộng
thân ra hai bên, móng vuốt ở giữa cao cao, cổ ngẩng lên không nhìn rõ mặt.
Đó tuyệt đối không phải là một con cá.
Đó là một con chim.
Ta há hốc mồm, chỉ từng nghe nói câu được cái giày thối bên
trong có một thỏi vàng, chưa từng nghe nói còn có thể câu được chim…
Ta dùng ngón tay chọt chọt con chim biển kia, nó không nhúc
nhích. Bên dưới cánh, chỗ mắc mảnh tre có thể gọi là lưỡi câu, rỉ ra vết máu
loang lổ, ta đột nhiên nhớ tới trước kia có người từng nói, chim biển bay đến
giữa biển rộng, bởi vì thân thể thiếu nước không bay được nữa sẽ rớt xuống giữa
biển. Ta đoán chừng đây nhất định là một con chim bay mệt rồi nên rơi xuống,
đúng lúc bị ta câu phải.
Kệ đi, coi như là bồi bổ thân thể.
Ta hỏi ý Tiểu Liên: “Một con chim biển mà thôi, bắt đến nhà
bếp làm thịt đi”.
Tiểu Liên ừ một tiếng, đi tới vừa định túm chân con chim
lên, đột nhiên con chim nhảy lên phạch phạch, ta sợ hãi hét lên một tiếng: “Xác
chết sống dậy a!”.
Con chim nhỏ nhảy dựng lên nằm trên mặt đất, hai mắt híp lại,
bộ ngực phập phồng, cái cánh bị thương khẽ run. Bà nội nó, mới vừa rồi hóa ra
là nó giả chết…
“Còn muốn làm thịt không?”, Tiểu Liên hỏi.
Ta ngẫm nghĩ hồi lâu, đột nhiên con chim kia mở đôi mắt to
đen nhánh long lanh nước nhìn ta một cái.
Ta bỗng dưng không còn tham ăn nữa, dường như động vật nhỏ rất
có lực sát thương đối với ta. Thôi bỏ đi, có thể bị lưỡi câu của ta móc trúng,
cũng là một loại duyên phận, coi như cái mạng của nó còn chưa tới đường cùng.
Ta ẵm con chim nhỏ lên, nó hoảng sợ giãy dụa không ngừng, cái mỏ sắc nhọn liên
tục mổ tới, ta hung hăng nhấn tay lên mỏ nó, uy hiếp: “Còn giương oai nữa tao sẽ
lột sạch mày đem đi nấu canh Thập Toàn Đại Bổ!”.
Con chim nhỏ đột nhiên bất động, lòng ta mừng rỡ, “Vậy mới
ngoan, Tiểu Âu Âu”.
Tiểu Tương Tử lấy làm lạ hỏi: “Tại sao gọi là Tiểu Âu Âu?”.
… Ta bỗng cứng họng. Chẳng lẽ ta thật sự phải nói rõ với
nàng, từ trước đến giờ, con chim biển nào mà ta không nhận ra ta đều gọi là hải
âu.
Băng bó cho Tiểu Âu Âu xong, ta đem nó vào trong phòng nghỉ
ngơi. Sau đó vui vẻ cầm cần câu đi lên boong tàu.
Ta bỏ lưỡi câu xuống, lão nương cũng không tin còn có thể
câu được cái gì nữa.
Gã sai vặt lại gọi ta: “Cô nương…”.
Ta không nhịn được quay đầu lại hét lên: “Cái gì?”.
“Nơi này không câu được cá đâu…”.
Tiểu Liên và Tiểu Tương Tử cũng cứng đờ lưng, “Sao ngươi
không nói sớm…”.
Sét đánh giữa trời xanh a, đáng thương cho bọn ta ngồi đợi ở
chỗ này từ hồi sáng sớm.
Gã sai vặt bất đắc dĩ nói: “Ta muốn nói cho các vị cô nương
rồi, nhưng các người không nghe ta nói mà… Chiều dài dây câu có hạn, đừng nói
chi thuyền vẫn đang đi tới, cho dù thuyền neo lại một chỗ, trên mặt biển cũng
không có cá gì có thể ăn đượ