ta không ngừng
chìm xuống phía dưới, tiếng nước sùng sục từ thuyền phát ra cũng đã trôi xa, biển
rộng mênh mông thế này, bọn họ làm sao cứu được ta?
Ta đột nhiên cảm thấy sợ hãi trước nay chưa từng có.
Ta đã sắp hết hơi, đưa tay ra muốn bắt lấy cái gì đó, nhưng
chỉ phí công trượt qua mặt nước lạnh thấu xương.
Đột nhiên có thứ gì đó chạm đến tay ta, phản ứng đầu tiên của
ta là: Cá mập, mamma mia[1'>!!!
Sau đó ta liều mạng rụt tay về, quơ chân quơ tay bơi sang một
bên, dường như còn đạp phải cái gì đó, vật đó đột nhiên túm được chân ta, ta hoảng
sợ đến mức hồn vía bay lên trời, chẳng lẽ lão nương nhất định phải táng thân
trong bụng cá sao?
Ta một đời… Quả là trời cao đố kỵ anh tài mà…
Đột nhiên có người ôm lấy eo ta, ra sức bơi lên trên, trong
lòng ta nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có người tới cứu ta, là Tiểu Liên sao… Ta bắt
đầu không nín thở được nữa, khóe miệng sùi ra vô số bọt khí, ánh mắt chua xót
dù có cố chớp thế nào cũng không nhìn rõ khuôn mặt người nọ.
Ta mất đi ý thức.
Dường như có một đôi môi mềm mại, lạnh buốt như nước biển.
Thật sự đã có sao… Một nụ hôn… Dịu dàng…
Trong ánh trăng mờ nhạt có mùi vị tiên hương tràn ngập chung
quanh, cả người ta hình như chìm vào trong một dòng nước nóng, hưởng thụ ấm áp
thật thoải mái.
Đây là cảm giác gì vậy? Mùi thơm phát ra nồng đậm, bụng ta
vang lên tiếng ục ục.
“Lão Đại”, giọng Tiểu Liên văng vẳng bên tai ta như nói mớ,
“Cô còn giả bộ chết nữa, canh cá của cô ta sẽ ăn hết đó”.
Ta lập tức ngồi bật dậy, “rầm” một tiếng đụng phải thứ gì
đó, đau đến mức ta gần như muốn ngất đi. Tiểu Liên ôm đầu ngồi xổm ở một bên,
trên bàn có một chén chất lỏng màu trắng đang nhè nhẹ bốc lên từng sợi khói, hiển
nhiên đó chính là thủ phạm toát ra mùi thơm khi nãy.
Ta xông qua bưng chén canh lên, nuốt vào một ngụm, đầu lưỡi
bỏng rát đến tê dại. Tiểu Liên nhảy dựng lên tức giận nói: “Cô là xác chết sống
dậy a!”.
“Ai bảo ngươi uống trộm canh cá của ta… Ách, con cá này là
thuyền đem theo sao?”.
“Là cô câu lên đó”.
“Ta có câu đâu”.
“Lúc vớt cô lên, trong ngực và ống quần cô toàn là cá với
cá… Chậc chậc, không hổ là Lão Đại”.
Ách, thế giới thật kỳ diệu…
“Coi như là ngươi phản ứng mau lẹ”, ta cười nói: “Nhưng mà
ngươi biết bơi à, ta vẫn tưởng rằng ngươi là con vịt cạn”.
Vẻ mặt Tiểu Liên đột nhiên ảm đạm.
“Không phải là ta…”.
“Hử?”
“Lão Đại… Ta không biết bơi… Người cứu cô không phải là ta”.
Đôi mắt của ta đảo vòng, chẳng lẽ là Tư Mã Hiển Dương? Không
có khả năng…
“Là Tiểu Tương Tử sao?”.
Tiểu Liên không tiếng động gật đầu. Lòng ta càng kỳ quái,
quen biết nhau cũng không bao lâu, nàng lại liều mạng cứu ta… Có lẽ là do kỹ
thuật bơi lội của người ta rất tốt thôi, oa ha ha ha ha, không ngờ mang nàng đi
chung là một quyết định chính xác, cái này gọi là làm người tốt thì được báo
đáp đây mà.
“Nàng đâu rồi?”, ta bừng bừng hưng phấn hỏi: “Nhất định cũng
bị cảm lạnh, ta đi thăm một chút…”.
“Lão Đại”, Tiểu Liên cúi đầu, ánh mắt núp trong bóng tối.
“Kim Tương Ngọc nàng ấy… Cũng không biết bơi”.
“Không… Biết bơi?”, ta nhìn Tiểu Liên, giống như là không hề
nghe được cậu ta nói cái gì: “Nàng không biết bơi? Ngươi nói đùa gì vậy… Nàng ấy
đâu rồi?”.
“Lão Đại…”.
“Nàng ấy đâu?!”.
Giọng nói của ta run run, trong lòng hỗn loạn, thậm chí còn
sợ hãi hơn lúc sắp chết đuối dưới biển.
“Nàng ấy…”, giọng Tiểu Liên cũng phát run, “Nàng ấy… Đã chết”.
Đã chết.
Một chữ đầy tuyệt vọng, không cho ai có thêm bất kỳ cơ hội
nào nữa.
Ta nhớ đến lần đầu tiên có người chết trước mặt ta, không chảy
nhiều máu lắm, chỉ có điều. hình ảnh đôi mắt trong khoảnh khắc mất đi ánh sáng
vẫn khắc sâu trong đầu ta, giống như là đang nguyền rủa tánh mạng yếu ớt. Ta
khóc, ta gào, nhưng không người nào để ý, trong thời đại bạo loạn này, giữa người
với người đã sớm lãnh đạm, hờ hững đến mức có thể bình tĩnh chứng kiến cái chết.
Người, tại sao muốn giết người?
Tại sao nhất định phải chết?
Tại sao… Nhất định… Phải chết?
Em còn chưa chữa lành bệnh cho gia gia của em mà, làm sao có
thể chết?
Tương Ngọc, em trả lời ta đi!
(Tiu Ú: *sụt sịt*)
Ta xông lên boong tàu, Tư Mã Hiển Dương và Mộ Dung Kích đang
đứng ở đầu thuyền, ngày gần về đêm, mặt biển sôi sục ánh lại nắng chiều màu đỏ
sậm như máu, gió biển kêu khóc, mơ hồ như sắp nổi bão.
“Triển Nhan, cô tỉnh rồi?”, Tư Mã Hiển Dương thấp giọng nói.
“Tại sao các ngươi không cứu nàng?”, ta xông lên níu lấy vạt
áo Tư Mã Hiển Dương, “Tại sao không cứu nàng?!”.
“Kỷ cô nương”, Mộ Dung Kích khuyên giải: “Lúc ấy sóng to gió
lớn, biển cả rất nguy hiểm, Tư Mã công tử không ngại nguy hiểm nhảy xuống thuyền
nhỏ mới cứu được cô, sau khi Tương Ngọc cô nương nhảy xuống từ đáy thuyền cũng
không trồi lên nữa, không thể nào cứu được”.
Ta chán nản buông tay xuống, Tư Mã Hiển Dương muốn đỡ lấy bờ
vai của ta, lại bị Tiểu Liên giành đỡ. Ta nhìn con sóng mãnh liệt trên mặt biển,
cả người bị sự sợ hãi trói buộc.
Ta rất muốn nhảy xuống cứu em, Tương Ngọc, nhưng mà ta rất sợ
hãi. Khi ta một mình ở dưới biển, cảm giác đó sống không bằng chết.