Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326961

Bình chọn: 7.5.00/10/696 lượt.

uyện này… Tiểu Tương Tử rốt cuộc là ai?!



Nửa đêm, ta ngồi dưới đất chớp chớp đôi mắt gấu mèo, trong đầu

hò hét loạn xạ, lúc nghi thức gọi quỷ còn chưa bắt đầu, Tiểu Liên không chịu nổi

đã bỏ về phòng đi ngủ sau khi bị ta khinh bỉ mãnh liệt, ta nhìn đống đồ đạc

trên mặt đất của Tiểu Tương Tử, trong lòng sinh ra hoài nghi.

Tiểu Tương Tử, tám phần là có gian tình với Dạ Kiếm Ly!

(Tiu Ú: đại tỷ à ngốc quá đi -.- )



Cái gì? Các vị nói ta ngốc? Vậy còn có cách giải thích nào

khác sao?!

Ngay cả bút máy của ta cũng đưa cho người ta, có thể thấy được

tình cảm với người ta sâu sắc đến cỡ nào a! Ta oán hận suy nghĩ, Tiểu Tương Tử

là một cô gái không tệ, nhưng nàng vì ta mà chết, không biết Dạ Kiếm Ly có tới

tìm ta liều mạng hay không… Niệm Vãn còn muốn ta trông chừng Tiêu Linh, nhưng

không ngờ Dạ Kiếm Ly chắc là cho rằng mình đẹp là đủ lắm rồi, không cần mỹ nữ,

len lén cấu kết với kiểu người như Tiểu Tương Tử. Sau này Dạ Kiếm Ly tới muốn

ta đền Tiểu Tương Tử cho hắn, ta không có tiền đền kiểu gì cũng mất mạng, nhưng

dù sao thì ta cũng phải xin lỗi Tiểu Tương Tử trước đã, hừ.

Ta thoáng cảm thấy mình rất bi tráng, trong đầu không biết

là bị cảm giác gì quấy rối, vừa ê ẩm vừa có chút muốn khóc.

Đột nhiên cửa phòng vang lên một tiếng “cạch”.

Ta giật mình, vểnh tai nghi ngờ là mình nghe lầm.

Trong bóng tối, tràn ngập không khí quỷ dị, khóa cửa đột

nhiên lại “cạch” một tiếng, thân thể ta run lên.

Cộc cộc, cộc cộc cộc cộc, khóa cửa vang lên mấy tiếng, sau

đó dừng lại. Ta đang suy nghĩ có phải mấy con chuột tới làm loạn hay không, đột

nhiên cánh cửa cọt kẹt một tiếng, mở ra một khe nhỏ.

Ta dựng tóc gáy, chẳng lẽ là hồn quỷ của Tiểu Tương Tử tới?

Nhưng mà quỷ biết mở cửa vào sao?



“Kỷ cô nương”, ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng nam trầm

thấp, “Tại hạ có thể vào không?”.

Hẳn là Mộ Dung Kích.

Ngươi cũng đã tự tiện mở cửa còn hỏi ta có thể vào hay

không, ta nói không thể thì ngươi có trực tiếp xông tới đập ta không hả? Chuyện

này còn tệ hơn hồn quỷ của Tiểu Tương Tử, ta vội vàng ngã phịch một cái nằm lên

giường, ôm chăn bao lấy thân thể, cuộn mình ở trong chăn lèo nhèo nói: “Ta đã

ngủ rồi… Mộ Dung công tử ngày mai lại đến đi”.

Không có tiếng trả lời, cánh cửa lại cọt kẹt một tiếng, hình

như càng mở rộng hơn. Ta thầm mắng chửi trong lòng, bà nội nó, quả nhiên không

thể nói không với hắn được, cái tên có bộ mặt như nắp quan tài đó cứ như thế mà

xông vào.

Cần phải dũng cảm đối mặt với thực tế mới là đúng đắn, ta lộ

ra cái đầu nhỏ từ trong chăn, hướng về phía bóng đen ngoài cửa, cười nói: “Cái

này, đã trễ thế này… Mộ Dung công tử có gì cần nói sao?”.

Từ cửa đột nhiên ánh lên một tia lửa, tia lửa di chuyển đến

bên cạnh bàn, đốt cháy cây nến trên bàn. Mộ Dung Kích thu hồi đồ nhóm lửa, vẻ mặt

u ám, dưới ánh nến lại càng lộ ra vẻ âm tà khiến người ta kinh tâm động phách.

“Đêm khuya quấy rầy, tại hạ thật thất lễ, kính xin Kỷ cô

nương bao dung”.

Ngươi còn biết là thất lễ sao… Khóe mắt ta giật giật, đừng

có nói chuyện trên biển với ta, ta bây giờ ghét nhất chính là biển cả.

Ta cười híp mắt nói: “Không thất lễ không thất lễ, Mộ Dung

công tử có lời gì cứ nói mau đi”. Có muốn đánh rắm thì cũng nhanh giùm đi.

“Như vậy tại hạ không khách khí nữa”, hình như vẻ mặt hắn có

chút biến hóa, bàn tay chắp sau lưng, xoay người nhìn ta, thấp giọng nói: “Ôn

Đường nàng ta… Ở đâu?”.

Lòng ta chấn động, nhưng cũng không hề chớp mắt một cái, hỏi

lại một cách rất tự nhiên: “Ôn Đường là ai?”.

Mộ Dung Kích dường như đã sớm đoán được ta sẽ trả lời như vậy,

bản mặt quan tài lại lộ ra một nụ cười quỷ dị, sau đó… Ngón tay quắp lại như

móng chim ưng, nhanh chóng chộp lấy cổ ta.

“Xin Kỷ cô nương thành thật trả lời, nếu không tại hạ sẽ

không khách khí”.

Ta thở hổn hển, hai tay cấu lên móng vuốt hắn, “Vẫn nên

khách khí một chút thì tốt hơn”.



Hình như ta rất dễ dàng chọc người khác tức giận thì phải,

bây giờ mới phát hiện ra tính tình Dạ Kiếm Ly coi như là không tệ, còn cái tên

bản mặt quan tài này, ta còn chưa kịp nói gì đã bắt đầu muốn bóp chết ta. Ta cố

gắng tìm một ít không khí, “Đại… hiệp…”.

“Cái gì?”, hắn cúi người.

Ta dựa tới, ngươi sao còn chưa chịu buông lỏng, hại ta tốn

công bắt chước hơi thở mỏng manh như vậy.

“Đại… hiệp…”, hai ta mắt trắng dã.

Mộ Dung Kích vẫn không buông lỏng chút nào, “Kỷ cô nương nổi

tiếng giảo hoạt, không cần giả bộ, tại hạ chỉ dùng chút nội lực này cũng không

bóp chết cô được đâu”.

Cái tên mặt quan tài này chẳng những đẹp trai, lại còn rất

thông minh!

Kẻ thông minh thế này ta rất thích.

Cho nên hai mắt ta càng trợn trắng, không tin không thể hù

chết hắn…

Quả nhiên tay hắn run lên, dù chưa buông lỏng, nhưng cũng có

nghĩa là hắn không muốn ra tay giết người. Trong lòng ta nhẹ nhõm, liều mạng cướp

đoạt chút không khí, trong đầu đã nghiêng trời lệch đất. Sao Mộ Dung Kích lại

nhận ra ta? Sao hắn lại biết ta có liên quan tới Mộ Dung Ôn Đường? Ở trên thuyền

đợi hơn nửa tháng, nếu hắn hoài nghi ta từ trước, tại sao đến bây giờ mới tới hỏi?

Nếu như hắn


XtGem Forum catalog